(Bài hát: https://bit.ly/3aR74s6)
Còn gánh nặng đối với người Thành Quốc, vẫn chịu được đi, người Yến vẫn đúng mực, so với chuyện chịu sưu cao thuế nặng hơn một chút, còn tốt hơn chờ dã nhân trực tiếp giết tới, biến thành dê hai chân.
Cho nên Trịnh tướng quân thiện lương nghiền ép bách tính địa phương Thành Quốc, không cảm giác tội lỗi gì!
- Chủ thượng, thợ thủ công trong đội ngũ đều được ta huấn luyện rồi, lần này bọn họ đang dạy cho dân phu mới, kết quả trước khi đánh trận có thể đào tạo xong!
- Nhưng thợ thủ công và dân phu học được kỹ thuật của ngươi, cần trông coi tốt!
- Ta hiểu, chủ thượng.
- Buổi tối ăn cái gì nhỉ? Ta không muốn ăn lẩu, hơi chán rồi.
Tiết Tam góp ý:
- Bánh bao nhân rau dại?
- Cũng được.
Trịnh Phàm hài lòng gật gù, nói:
- Làm nhiều một chút, đưa cho Tổng binh Trần Dương bên kia một ít.
- Có điều, chủ thượng, hiện tại sắp đến mùa đông, Tĩnh Nam Hầu rốt cuộc có tới hay không?
Tiết Tam còn đang xoắn xuýt vấn đề này.
Thân thể A Minh hơi dựa vào sau, nằm nghiêng ở trên thảm, nói:
- Khả năng còn đang giằng co với triều đình đi!
Tiết Tam nói:
- Tiếp tục giằng co như vậy sẽ gặp sự cố đi, ta thật lo lắng cuối cùng ta tới không kịp đánh dã nhân, mà bị Tĩnh Nam Hầu gọi vễ hỗ trợ đánh nội chiến.
Trịnh Phàm vừa cầm khăn lông nóng đắp mặt vừa thoải mái ngâm nga nói:
- Một ngày không có em bên cạnh, ta sẽ càng thêm trân quý chính mình. . .
A Minh cười nói:
- Chủ thượng thật hăng hái, còn hát hò nữa!
Tiết Tam nói ngay:
- Ngươi ngốc, ý của chủ thượng chính là, mong Tĩnh Nam Hầu mau tới!
- Cái gì?
A Minh vẫn thể hiểu được, nhưng hắn rõ ràng, Tiết Tam khẳng định dùng lời bóng gió lấp liếm.
- Chủ thượng hát bài “Ước Hẹn Mùa Đông”! Cái này không phải sắp tới mùa đông rồi sao, Tĩnh Nam Hầu hẳn sắp tới rồi!
- Cái này cũng nghĩ ra được?
A Minh dừng một chút, lại nói:
- Có điều ta ngược lại rất tò mò, Tĩnh Nam Hầu sẽ ứng đối với thủy sư Sở Quốc ra sao.
Yến Quốc trong thời gian ngắn muốn tạo ra một nhánh thủy sư, hầu như không thể.
- Hô…
Trịnh Phàm đem khăn mặt từ trên mặt cầm xuống, thở một hơi dài nhẹ nhõm, đồng thời nói:
- Kỳ thực không cần đối phó rồi?
- Không cần đối phó rồi?
A Minh.
- Hừm, bởi vì Vọng Giang sắp kết băng rồi!
…
Bách tính Lịch Thiên thành trong một năm qua sinh hoạt, có thể nói tương đương thấp thỏm, lúc trước Văn Nhân gia thống trị nơi này, từ trước đến giờ Văn Nhân gia tự xưng là nơi văn hóa số 1 Tam Tấn.
So với Hách Liên gia có huyết thống tổ tiên không thuần, so với Tư Đồ gia chỉ biết đánh đánh giết giết, Văn Nhân gia đúng là đóa hoa đẹp nhất bên trong ba đóa kim liên.
Những cái khác không nói chuyện, nói đến cố sự yêu ma quỷ quái lưu truyền tại Tam Tấn, bên trong phàm xuất hiện thư sinh, đằng trước kiểu gì cũng phải thêm một câu, một vị thư sinh nghèo túng từ Lịch Thiên thành vân vân, đủ để chứng minh dân gian Tam Tấn quan cảm đối với Lịch Thiên thành thế nào!
Văn Nhân gia cũng từng ra mấy đại nho và đại học giả, trong ngày thường cố sự bên trong những gia tộc lớn cũng không ít, tự nhiên cung cấp cho dân gian rất nhiều liên tưởng và tư liệu sống, lúc ấy Lịch Thiên thành và bách tính trong thành, tháng ngày ấy trải qua tương đối nhàn nhã.
Có điều, sau khi người Yến đánh vào thay thế Văn Nhân gia trở thành kẻ thống trị vùng đất này, tất cả đã thay đổi!
Cũng không phải nói người Yến cùng hung cực ác cỡ nào, bởi triều đình Yến Quốc thật sự dự định đem nơi này thống trị như địa bản của mình, cho nên trừ bỏ ban đầu thanh tẩy trên quy mô lớn bên ngoài, cũng không làm ra chuyện gì khiến lòng người oán trách.
Thuế má và hình phạt nơi này tương đương với Yến Quốc, khả năng có thời điểm khó tránh khỏi sẽ xuất hiện tình huống người Yến phạm pháp có thể dàn xếp được, nhưng bản thân bách tính Tấn địa cũng hiểu được, ai kêu quân đội của bọn hắn bị người ta đánh gục chứ?
Nhưng từ sau khi Tĩnh Nam Hầu phủ đặt tại Lịch Thiên thành, bách tính bên trong Lịch Thiên thành, đúng là thường thường kinh tâm khiếp đảm.
Giống một bàn tay tát trên mặt ngươi, chỉ đau một hồi rồi lại thôi, nhiều nhất đau rát kéo dài thêm một tí.
Nhưng lúc này lòng bàn tay dường như một mực muốn quất vào mặt ngươi, lại còn làm rất nhiều động tác giả đối với ngươi, khiến người ta lần lượt sợ hãi lần lượt né tránh, áp lực thừa nhận trong lòng phải lớn hơn nhiều lần so với một bàn tay trực tiếp tát xuống.
Tĩnh Nam Hầu người Yến là một nhân vật huyền thoại, bách tính Lịch Thiên thành đều rõ ràng, bọn hắn đã chuẩn bị tâm lý giết người trắng trợn cầm tù liên tục tại Lịch Thiên thành, đơn giản chuẩn bị khi nào người ta bạo phát thôi.
Sau đó, đầu tiên phu nhân Tĩnh Nam Hầu bỗng nhiên “Ốm chết”, con mắt Tĩnh Nam quân trong ngoài Lịch Thiên thành, đỏ đến mức dọa người.
Mãi chờ đến khi sự kiện kia chậm rãi qua đi, lúc người ta bắt đầu cảm thấy có thể hơi hơi buông lỏng một chút, chuyện khác… Lại đến rồi!
Trong một quán hương liệu Thường Xuân nhai, một vị khách quen đang ngồi phía sau bàn, nhỏ giọng nói với ông chủ quán:
- Người hôm kia, là cái thứ hai?
Ông chủ tầm năm mươi tuổi trước tiên cẩn thận nâng chung trà lên, uống một hớp, lúc thả xuống yên lặng gật gật đầu.
Hai người bọn họ không phải Mật điệp tư hay Ngân Giáp vệ gì, nhưng bởi bầu không khí cao áp của Lịch Thiên thành gần một năm qua, mạnh mẽ khiến bách tính nơi này thích làm chút chuyện không đâu để giải tỏa!
- Ai, chuyện thế này, trong đời ta, lần đầu tiên gặp phải!
- Văn Nhân gia không còn, ngươi cũng lần đầu tiên gặp.
Ông chủ liếc nhìn vị khách quen kiêm bạn trà của hắn.
Đối với người của Lịch Thiên thành mà nói, từ đời ông nội của ông nội bọn họ, chủ nhân Lịch Thiên thành đã là Văn Nhân gia rồi.
- Vương triều thay đổi, gia tộc hủy diệt, trong lời kịch không phải thường thường nghe qua sao, nhưng chuyện này, dẫu trong lời kịch cũng không dám viết vậy!
Ông chủ lại nâng chung trà lên, gật gật đầu.
- Ngươi nói xem, Tĩnh Nam Hầu người Yến này, có phải muốn tạo phản thật không?
Ông chủ lắc đầu một cái, nói:
- Không rõ.
- Đã như vậy, còn không phản?
- Chuyện của người Yến, chúng ta vẫn không hiểu rõ được!
Ông chủ chậm rãi nói.
- Ha ha, không quan tâm rõ ràng hay không, nếu ngươi là Yến… Nếu ngươi là người kia, ngươi có thể làm gì?
- Chuyện của người Yến, chúng ta càng không hiểu rõ!
- Ngươi cái lão già này, xuất ngày nói vòng vo.
- A, ngươi cầm hàng, muốn ra khỏi thành lúc nào cũng được, nhưng ta vẫn phải tiếp tục mở cửa tiệm tại chỗ này, một nhà già trẻ vẫn phải dựa vào nơi này để sống!
Vị khách kia cười nói:
- Sợ cái gì, không nói gạt ngươi, hôm qua ta lại phải đi chuộc lại năm tòa nhà và cửa hàng lại rồi.
- Tại sao bỗng nhiên đem chuyện làm ăn trở về? Do bên ngoài làm ăn khó khăn sao?
- Chuyện làm ăn vẫn tạm được, Thịnh Lạc thành chỗ ấy luôn sản xuất trò chơi mới mẻ, chỉ cần có thể bắt được hàng, không lo nguồn tiêu thụ, có người nói bên kia hóa đơn đã xếp tới ba tháng, cũng may chúng ta đến sớm, trên tay đã tích được một ít hàng.
Ông chủ điềm tĩnh hỏi:
- Cho nên ngươi muốn chuyển trở về?
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!