Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 603: TUYÊN CHỈ

- Cũng không hoàn toàn bởi việc này, ta đã tính toán lại, nếu vị Tĩnh Nam quân kia phản thật, nói không chừng Lịch Thiên thành ta lại trở thành kinh đô dưới chân Thiên tử? Đến lúc đó, cửa hàng và tòa nhà nơi này, nhất định tăng giá!

- Có lý, nhưng vạn nhất bại?

Vị khách kia cười nói:

- Ha ha, trên cõi đời này làm gì có chuyện mua bán không có khả năng thua lỗ cơ chứ!

- Đúng vậy.

- Có điều ta ngược lại thật coi trọng vị Tĩnh Nam Hầu này, ngươi nhìn một cái, trước đây người Yến dùng vị Tĩnh Nam hầu này làm thống soái đánh trận, chưa từng thua trận nào? Không chỉ không thua, mấy lần đều là đại thắng!

Vị khách này dừng một chút, lại nhấn giọng nói:

- Dã nhân là thứ đồ gì, đặt ở trước đây, chỉ là đám nô lệ được thương nhân Tam Tấn thích mua nhất, cực kỳ đê tiện, vị Đại hoàng tử kia lĩnh quân còn không đánh nổi đám đê tiện kia, ta thấy vị Đại hoàng tử này… Thật rác rưởi!

Ông chủ nói:

- Bất kể thế nào, ta không muốn vào lúc này vị Tĩnh Nam Hầu kia tạo phản, nếu Tư Đồ gia bên kia không ngăn được dã nhân, cái nhóm Yến quân kia đánh tới thất bại, ha ha, nhìn kết cục trước đây của những dã nhân làm nô lệ kia, kết cục của chúng ta, có thể tưởng tượng được rồi.

Ông chủ kia dừng một chút, nói tiếp:

- Nói một ngàn một vạn đạo, vị Tĩnh Nam Hầu này xác thực vừa mới bắt đầu cũng làm người ta sợ sệt, nhưng hơn một năm nay, hắn không hề làm ra bất cứ chuyện gì khiến người ta oán trách, còn nữa, có hắn ở Lịch Thiên thành chúng ta, không quan tâm bên ngoài nhiễu loạn thế nào, trong lòng ta vẫn luôn luôn ổn định!

- Cũng phải, thói đời mà, biến đổi quá nhanh rồi!

- Vật liệu này, ngươi còn muốn nữa không?

- Thu hồi lại cho vào kho hàng đi.

- Được.

Vị khách chưa ngán lời, nói:

- Đúng rồi, ngươi nói thú vị hay không thú vị, lúc giết cả nhà mình, lập tức chuẩn bị xuất chinh ngay, thoạt nhìn như không có chuyện gì, nàng dâu bên này chết, người bế quan trong phủ đệ không ra, xem ra già trẻ một nhà này vẫn không sánh bằng một nữ… Ô ô ô ô.

- Ngươi muốn tìm chết hay sao, lời khác ngươi bát nháo thì thôi, câu nói này ngươi có thể nói, ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì! Ngươi còn gào to như thế, mua bán này của ngươi, ta không làm nữa, sau này trà của ta, ngươi cũng đừng uống, ta thật ngày nào đó bị ngươi hại chết!

- Phong thư này, đưa đi Yến kinh.

- Đúng.

Giao tin ra, Văn Dần một người thuộc thế lực giang hồ làm tai mắt cho Thái tử đương thời đang nghe ngóng tin tức, trên thực tế hắn chính là người Lục hoàng tử ám cọc từ trước, hắn đang yên lặng ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ lầu hai.

Sau khi đại quân đông chinh thất bại, triều đình đã truyền đạt nhiều đạo Thánh chỉ lại đây, gần nhất hai đạo, càng hiếm khi thấy thái giám tuyên chỉ mang theo đồ vật thể hiện tư cách "Như trẫm đích thân tới", đến đây.

Nhưng đại môn Tĩnh Nam Hầu vẫn đóng chặt!

Giáp sĩ Tĩnh Nam quân thủ vệ ngoài cửa, giải thích cái gì gọi là trong quân chỉ nghe quân lệnh Hầu gia, mà không nghe chiếu của Bệ Hạ.

Đã có hai thái giám tuyên chỉ, sau khi không thuyết phục được Tĩnh Nam Hầu mở đại môn, trực tiếp đập đầu vào sư tử đá trước cửa Hầu phủ, chết tại trận.

Bởi trên người bọn họ mang theo đồ vật kia, vẫn không thể mở được đại môn Hầu phủ, căn bản không cách nào xám xịt trở về giống như các đồng liêu trước.

Thi thể, tự nhiên được xử lý, nhưng hai tôn sư tử trước cửa Hầu phủ vẫn thấm đẫm máu.

Từ cổ chí kim, phàm đại tướng dùng tư thế này đối ứng Hoàng mệnh, trên cơ bản đều tương đương với tư thái trực tiếp tạo phản rồi!

Nhưng triều đình không chỉ không trách cứ Tĩnh Nam Hầu, trái lại vẫn còn tiếp tục phái thái giám tới tuyên chỉ, giống như bản thân bị tát mặt trái, lại chủ động đưa má phải.

Lần này Văn Dần đã không ngừng thu tin tức của Thái tử từ Yến kinh gửi tới, hỏi dò tình huống của Lịch Thiên thành, thậm chí còn hỏi hắn hướng đi và sự chuẩn bị lương thảo quân nhu của Tĩnh Nam quân tại phụ cận Lịch Thiên thành.

Kẻ ngu si!

Đây là sự đánh giá của Văn Dần đối với Thái tử.

Đương nhiên, ngươi không thể nói Thái tử phản ứng sai, thân là Thái tử một quốc gia, muốn sớm hiểu rõ tình huống cũng là chuyện đương nhiên, nhưng vào lúc này, coi như cả thiên hạ đều cho rằng Tĩnh Nam Hầu muốn phản, nhưng trên quan diện, vẫn không thể nói ra được.

Lời trong lòng và lời nói ra khỏi miệng, là hai loại khái niệm bất đồng.

So với tần suất Thái tử gần như hai ngày gửi một phong thư, còn Lục Điện hạ bên kia, không gửi một phong thư hỏi dò tình huống nơi này.

Nghĩ đến, Lục Điện hạ đã rõ ràng mùi vị nơi này, cho nên ban đầu đã không làm vậy, đây mới thực sự là cử chỉ sáng suốt!

Văn Dần không biết chính là, Tiểu lục tử sớm đã bị Yến Hoàng biếm trích đi làm bổ đầu một huyện thành, mà bên ngoài tuyên bố Lục hoàng tử bị nhiễm bệnh, đang dưỡng bệnh ở nhà, chuyện này do Ngụy Trung Hà lo liệu, người ngoài tự nhiên không điều tra ra kẽ hở.

Mà Lục Điện hạ đã biến thành Yến Tiểu Lục, tự nhiên không thể đi thuyên chuyển mạng lưới tình báo của hắn, đồng thời truyền đạt và tuyên bố mệnh lệnh gì, cũng không mạo hiểm đi làm như thế.

- Hô…

Văn Dần nhấp một miếng rượu vàng, lại nắm mấy hạt hạt lạc ném vào trong miệng, lập tức chà xát tay, cảm khái nói:

- Trời lạnh!

Một tên thái giám thân mặc đồ đỏ dẫn một đội thị vệ trực tiếp từ Tây môn Lịch Thiên thành vào, không trì hoãn chút nào, trực tiếp đi về phía Tĩnh Nam Hầu phủ.

Đặt ở những nơi khác, đối mặt loại thái giám tuyên chỉ này, dân chúng địa phương sẽ vây lại đây nhìn trò vui, tuy nói thái giám không còn mệnh căn, nhưng người ta vẫn rõ ràng, thái giám có thể tiếp nhận loại việc xấu này, trong cung tất nhiên thuộc loại nhân vật có máu mặt.

Mà đối với những bọn thái giám trong nội cung mà nói, loại việc xấu xuất cung tuyên chỉ này, đúng là lấy được công đầu, trước tiên không đề cập đến đãi ngộ, kỳ thực nó cũng không quan trọng, quan trọng nhất vẫn là địa vị nô tài trong cung cao đến đâu, nói chung vẫn là nô tài, nhưng một khi cầm Thánh chỉ trong tay, rốt cuộc có thể trải nghiệm cảm giác người chức cao trọng vọng quỳ trước mặt ngươi, làm nhiều thật sự phát nghiện luôn!

Có điều, lần này đối với Hoàng công công tới tuyên chỉ, tư vị cực kỳ khác, đồng thời bách tính vây xem, ánh mắt nhìn hắn không phải loại kính nể kia, mà là… Thương hại.

Càng đến gần Tĩnh Nam Hầu phủ, trong mắt Hoàng công công càng chứa đầy nước mắt.

Trong lòng người ta có nỗi khổ, nhưng người ta không thể nói!

Trước đây làm việc này vô cùng dễ chịu, người nào chẳng muốn đoạt công đầu, cái này còn phải trên dưới dùng sức, thậm chí cũng phải trả giá chút quan hệ lợi ích.

Nhưng việc tuyên chỉ tới Lịch Thiên thành, đây là việc chư vị quản sự nội cung thái giám tránh không kịp!

Nếu nói ban đầu, Tĩnh Nam Hầu không tiếp chỉ, ngươi mặt mày xám xịt, trở về nhắm mắt trở về bị răn dạy xong thì thôi!

Từ Yến kinh đến Lịch Thiên thành, đường xa như vậy, riêng đi thôi thân thể đã mệt gần chết rồi, lần này đến một chút phong quang thậm chí ngay cả nửa điểm tiếp đãi đều không có, xác thực không có tư vị gì, nhưng đối với đại thái giám trong cung giỏi ẩn nhẫn mà nói, đây không phải chuyện không thể nhẫn nhịn.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!