Nhưng giờ thì sao, từ lúc chiến sự đông chinh thất bại, triều đình muốn Tĩnh Nam Hầu một lần nữa làm thống soái, thái giám tuyên chỉ còn mang tín vật của Bệ Hạ, tự nhiên ý nghĩa chuyện này không tầm thường rồi.
Trước đây không tuyên được ý chỉ, đơn giản đi đi lại lại ăn cái mệt nhọc gân cốt, nhưng hiện tại: Ngươi còn mặt mũi trở về sao?
Hai người tuyên chỉ trước đây… Đã chết!
Lần này Hoàng công công rút thăm, bắt trúng rồi, chỉ có thể lại đây.
Việc tuyên chỉ còn căn cứ vào đối tượng cần tuyên chỉ, cho nên công công tuyên chỉ sẽ phân theo cấp bậc khác nhau, người có thể tuyên chỉ cho Tĩnh Nam Hầu, ít nhất cũng phải thái giám quản sự trong cung.
Đây đều là thái giám làm trong cung lâu năm, để có địa vị như ngày hôm nay, thật không dễ dàng gì, hơn nữa trong cung cũng có thể thu những tiểu nội thị và tiểu cung nữ làm con nuôi hoặc khuê nữ.
Cuộc sống vừa bắt đầu chuỗi ngày tươi đẹp… Tự nhiên phải xếp hàng bốc thăm, bốc trúng!
Sớm biết có ngày hôm nay, tội gì năm đó hắn tự mình chặt bỏ “Cái kia” tiến vào Hoàng cung chứ!
Cho nên trước khi rời khỏi Yến kinh, Hoàng công công lấy bảo bối năm đó của hắn ra, giao cho con nuôi hắn tín nhiệm nhất.
Trước khi vào Lịch Thiên thành, cũng chính là đêm qua, lại đơn độc phái một tên thủ hạ ngày mai tách hắn ra, vào Lịch Thiên thành mua cho hắn một bộ quan tài, thuận tiện sau khi hắn chết sẽ mang thi thể hắn đoàn viên với bảo bối của hắn, mới đi chôn.
Sắp xếp tất cả thỏa đáng, Hoàng công công cảm giác hắn có thể chết rồi, nha không, có thể đi tuyên chỉ rồi!
Mẹ nhà nó!
Ta chỉ là một tên hoạn quan, tại sao việc chịu chết này lại rơi trên đầu ta?
Xong, nói chung là xong!
Rốt cuộc, đại môn Tĩnh Nam Hầu phủ đang ở trước mắt rồi!
Ngoài cửa, giáp sĩ san sát, trật tự uy nghiêm đáng sợ.
Ánh mắt Hoàng công công theo bản năng nhìn về phía hai tôn sư tử bằng đá trước đại môn, trên đầu sư tử đá vẫn còn vết máu đen, ngươi nói Tĩnh Nam Hầu phủ này thật sự không sợ xúi quẩy và kiêng kỵ chút nào sao?
Không dùng đồ cọ lau vết máu đi, hoặc nói trực tiếp đổi hai đầu sư tử bằng đá khác đi!
Tiếp theo, Hoàng công công bắt đầu nhìn về phía những nơi khác, sư tử bằng đá đã bị hai kẻ xui xẻo lần trước va chết rồi, lần này ta nên va vào cái nào đây?
Va bậc thang?
Không tốt, chắc đau lắm!
Đúng rồi, va cây cột đi.
Một đám hộ vệ tùy tùng phía sau Hoàng công công đều rất ăn ý không đi giục Hoàng công công đang ngẩn người!
Người sắp chết. . . Vậy thì chờ thêm một chút đi.
Đối với chuyện này, người ta vẫn có thể suy bụng ta ra bụng người, mà tựa hồ Hoàng công công trên đường đã chuẩn bị tốt tâm lý chịu chết, giờ mới hiểu được tiền tài đúng là đồ vật sinh không mang đến chết không thể mang theo, dọc theo con đường này, hắn thường thường ban thưởng cho bọn họ, đồng thời mời bọn họ bữa cơm ngon!
- Hô…
Hoàng công công thở một hơi dài nhẹ nhõm, hắn lấy ra Thánh chỉ trong lồng ngực ra.
Rõ ràng thần thánh không thể xâm phạm ý chỉ Thiên tử, nhưng ở đây lại không dễ dùng như vậy!
Thậm chí, nhưng giáp sĩ trông coi ngoài phủ đệ Tĩnh Nam Hầu này, rõ ràng thấy hắn lấy ra Thánh chỉ, vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Các ngươi thật to gan!
Hoàng công công lại thở dài, hắn tung người xuống ngựa, mở ra Thánh chỉ, trực tiếp hô:
- Tĩnh Nam Hầu Điền Vô Kính tiếp chỉ! ! !
Hô xong, Hoàng công công cũng không muốn chờ.
Kẻ xui xẻo đầu tiên ở đây hô toàn bộ cả ngày: Tĩnh Nam Hầu tiếp chỉ, nhưng gọi đến cổ họng không phát nổi ra tiếng, đại môn vẫn không hề động, cuối cùng đành phải đâm đầu về phía sư tử bằng đá bên trái chết luôn!
Kẻ xui xẻo thứ hai hô to nửa ngày, cuối cùng đâm vào sư tử bằng đá bên phải, cũng chết luôn!
Hoàng công công cảm thấy, nếu cuối cùng đều phải chết, còn không bằng tiết kiệm chút sức lực, cũng đừng để cho bản thân trước khi chết phải khổ thêm!
Quan trọng nhất chính là, sau khi ngươi chuẩn bị kỹ càng trước khi chết, cảm giác chết này đúng là từng giây từng phút dày vò!
Hoàng công công bắt đầu khom lưng,
Hoàng công công bắt đầu súc lực,
Hoàng công công nhắm chặt mắt lại…
Nhưng mà, đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng ma sát trầm trọng vang lên, đại môn Tĩnh Nam Hầu phủ, vào lúc này… Mở ra rồi!
Hoàng công công đã chuẩn bị tốt tất cả các động tác, lúc này cả người ngây ra, trọng tâm lập tức không biết ném đi đâu rồi, lại "Phù phù" một tiếng, thân thể nghiêng về phía trước, nhào lộn một cái trên mặt đất, mũ mão đều rơi xuống, trên mặt dính đầy bụi đất.
Nhưng Hoàng công công lại không lo được những này, chỉ hơi ngây ngốc nhếch miệng, nhìn nam nhân đang đứng trong đại môn kia.
Người đàn ông kia thân mang một bộ mãng bào màu trắng, ánh mắt lành lạnh, giống như hàn băng vực sâu.
Đầu tiên giật mình nhất, kỳ thực vẫn là mái đầu bạc trắng của hắn.
Ngoài cửa Hầu phủ, một đám giáp sĩ chỉnh tề quỳ xuống, cùng kêu lên:
- Tham kiến Hầu gia!
- Tham kiến Hầu gia!
Nhóm thị vệ đi theo Hoàng công công, vào lúc này đều dồn dập xuống ngựa quỳ sát xuống, không rụt rè chút nào.
Lúc người đàn ông này xuất hiện trước mặt ngươi, ngươi gần như theo bản năng… Thần phục! Cảm giác này gần như nhìn thấy Bệ Hạ!
Hơn nữa tất cả mọi người đều rõ ràng, hi vọng trước mắt của đại quân đông chinh, thậm chí hi vọng của toàn bộ cơ nghiệp Đại Yến, đều trên người đàn ông trước mắt này.
Hoàng công công ngồi dưới đất, lúng túng một hồi.
Lúc Tĩnh Nam Hầu đi ra đi về phía hắn, Hoàng công công lấy hết dũng khí, dùng thanh âm giống như cầu xin, giống như nhát gan, giống như nịnh nọt, nhỏ giọng nói:
- Hầu. . . Hầu. . . Hầu gia, ý chỉ, ý chỉ.
Sau đó, hắn cẩn thận từng li từng tí một đem Thánh chỉ trong tay, từ từ đưa đến tay Tĩnh Nam Hầu.
Người khác tiếp chỉ, cũng phải sớm đốt hương tắm rửa, lại bày xuống hương án bàn thờ, mặt mày lo sợ tái mét, dần già trẻ cả nhà quỳ phục xuống xin chỉ.
Thái giám tuyên chỉ, chỉ cần cầm Thánh chỉ trong tay, đó chính là mặt mũi đại diện cho Hoàng Đế chân chính, như trẫm đích thân tới!
Nơi này từng như vậy, làm gì có tiền lệ ngươi phải đi nhiều lần xin người ta tiếp chỉ như vậy?
Nhưng Hoàng công công không oan ức, không oan ức, thật sự không oan ức chút nào.
Hắn muốn khóc, nhưng đó là cảm động đến rớt nước mắt…
So với hai thằng xui xẻo trước kia, bản thân hắn còn muốn đòi hỏi cái gì, còn có mặt mũi đi đòi hỏi sao?
- Hầu. . . Hầu. . . Hầu gia, ý chỉ.
Hoàng công công thấy Tĩnh Nam Hầu không tiếp chỉ, lại ôn nhu nhắc nhở một hồi.
Tĩnh Nam Hầu không đi nhận Thánh chỉ, chỉ dùng một thanh âm bình tĩnh khiến nội tâm người ta run rẩy, nói:
- Biết rồi.
…
Trong quân trại, binh sĩ Thịnh Lạc thành dưới sự dẫn dắt của Lương Trình đang tiến hành thao luyện, Trịnh tướng quân đang ngồi ở trên tháp canh, phơi nắng ngủ gật.
Rõ ràng thân ở chiến trường, nhưng Trịnh tướng quân lại lộ ra vẻ lười biếng của lão nông.
Mặt khác ba tên lĩnh trên tháp canh, đối với việc có thể tiếp xúc với Trịnh tướng quân gần như vậy, có vẻ vô cùng kích động, thân thể căng thẳng, phía sau lưng thẳng tắp, trợn to hai mắt nhìn quét bốn phía, tinh thần giám thị tình huống của bọn họ so với ngày thường phải gắp trăm lần, trong đầu luôn tự nhắc nhở, phải bảo vệ tốt Trịnh tướng quân kính yêu của bọn họ.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!