Kỳ thực, Trịnh tướng quân đã sớm hối hận rồi, hối hận tại sao lại giữ lại hai Ma Vương giữ nhà, vậy không phải lãng phí sao?
Nếu sớm biết như vậy, Trịnh Phàm đã mang theo Tứ Nương xuất chinh rồi.
Nhìn bờ sông bên kia, bất luận Sở quân hay dã nhân đều bắt đầu hoạt động, Vọng Giang đóng băng, để bọn họ không thể không đi làm một ít chuẩn bị.
Hiện nhiên, vị Dã Nhân Vương và vị Quốc trụ người Sở Khuất Thiên Nam, cũng không bởi lần trước đại thắng mà từ bỏ cảnh giác đối với Thiết kỵ Yến Quốc, đặc biệt là thời khắc bọn hắn mất đi lạch trời Vọng Giang và sự trợ giúp của thủy sư.
Dĩnh Đô bên này, từ sau khi Đại hoàng tử chiến bại, hắn bắt tay vào điều hành tất cả, một lần nữa thu xếp phòng tuyến, thu nhận phu binh Thành Quốc, chỉnh đốn triều đình Thành Quốc, ngoài ra còn sắp xếp và chuẩn bị lương thảo.
Không nói những cái khác, chí ít có một việc có thể xác nhận, đó chính là cho dù đánh xong một trận này, đoán chừng trong thời gian hai năm gần nhất, bách tính Thành Quốc rất khó khôi phục nguyên khí.
Kỳ thực đã xuất hiện không ít quần thể lưu dân, dưới tình huống như vậy, không ít dân chúng đã đang lựa chọn dùng chân bỏ phiếu, bắt đầu di chuyển về phía tây, mà bởi nguyên nhân Tư Đồ gia phụ thuộc, quan địa phương cũng không dám ngăn trở.
Lần này Thịnh Lạc thành gần nhất tiếp thu không ít lưu dân, chiếm không ít tiện nghi.
Đương nhiên, chuyện này chưa chắc là việc xấu, xem như sớm tiêu hao một hồi tiềm lực Thành Quốc, cũng thuận tiện cho việc thống trị của Yến Quốc đối với Thành Quốc.
Có điều, tiền đề tất nhiên là chiến hậu.
Nếu một trận này không thể chiến thắng hoặc tiếp tục giằng co như vậy, như vậy tất cả ý tưởng trước đây đều thất bại!
Mặt trời mùa đông, phơi khiến người ta ấm áp, Trịnh Phàm hơi mở mắt ra, sau đó lại chậm rãi khép kín.
Vào lúc này, hắn trừ bỏ ngủ, thật không có chuyện gì khác làm.
Đúng lúc này, đồn tiễn vang lên, đồng thời một tên binh sĩ bên cạnh quỳ xuống, bẩm báo:
- Tướng quân, có ngoại kỵ tới gần!
- Ừm.
Trịnh Phàm gật gật đầu, cũng không coi đây là chuyện to tát gì, tuy nói bản thân quân doanh hắn độc lập, nhưng không phải dưới trạng thái ngăn cách với Dĩnh Đô, thường thường song phương vẫn thông suốt liên lạc thông tin.
Đương nhiên, giao lưu song phương cũng giới hạn ở đây, lúc trước Đại hoàng tử mới vừa suất quân đông chinh, Trịnh Phàm và Trần Dương là loại quân đầu lĩnh liên hệ trực tiếp với Tĩnh Nam quân, cũng có thể hoàn toàn mặc xác hắn, huống chi bây giờ Đại hoàng tử đã chiến bại, uy vọng đã sớm xuống dốc không phanh rồi!
Nhưng rất nhanh, ba tên kỵ sĩ tới đây, đi tới doanh trại, trực tiếp hô lớn:
- Thịnh Lạc tướng quân Trịnh Phàm tiếp quân lệnh Tĩnh Nam Hầu!
…
Quân đội Thịnh Lạc thành đã đóng quân tại hướng tây bắc Dĩnh Đô đã lâ, rốt cuộc khởi động nhổ trại, mà Trịnh Phàm mang theo A Minh và mười tên giáp sĩ, theo quân lệnh của Tĩnh Nam Hầu tới Dĩnh Đô.
Cũng đúng dịp, nửa đường tình cờ gặp Trần Dương cũng mang theo một nhóm hộ vệ.
Chức tướng quân của Trịnh Phàm vẫn thấp hơn một đầu so với Trần Dương, nhưng quan hệ giữa Trịnh Phàm và Tĩnh Nam Hầu lại không đơn giản, cho nên tuy nói Trần Dương không đến nỗi tự cao tự đại trước mặt Trịnh Phàm, nhưng cũng không cố ý đi lấy lòng Trịnh Phàm, có điều ngược lại loại quan hệ song phương này lại khiến cả hai đều rất thoải mái.
Đội ngũ hai người cùng hợp lại, hai người dẫn đầu ngược lại không lên tiếng, chỉ nhìn nhau nở nụ cười, mà tiếp tục đi về phía Dĩnh Đô.
Tĩnh Nam Hầu đến rồi!
Kỳ thực, hắn đi rất chậm, ngoài thành Dĩnh Đô, bao nhiêu quân đội một mực chờ đợi hắn?
Nhưng không quản thế nào, chỉ cần hắn đến rồi, như vậy chiến sự lần này có thể tiếp tục rồi!
Qua nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên người Yến gặp thất bại lớn như vậy trong chiến tranh, lần này cũng là thời điểm đi đòi nợ!
Vị cách Dĩnh Đô còn hơn mười dặm, Trịnh Phàm và Trần Dương nhìn thấy rõ ràng một đội ngũ Tĩnh Nam quân phía trước, đội ngũ này không nhiều người, khoảng chừng trăm người, nhưng một người một kỵ trong đó, lại có vẻ rất rõ ràng!
Cái đầu Tỳ Hưu cao hơn quá nhiều so với chiến mã phổ thông, hơn nữa bộ giáp trụ mạ vàng kia, muốn người ta không chú ý cũng khó.
Đội ngũ này hẳn là quân tiên phong do Hầu gia thân lĩnh, ngoài ra còn có ba vạn Tĩnh Nam quân đang trên đường chạy tới, một ngày sau đại khái có thể đến.
Đây là thông tin Trịnh Phàm hỏi từ tên lính liên lạc, lấy thân phận của Trịnh Phàm hỏi dò những việc này, cũng không tính là gì, mà tên lính liên lạc kia cũng không có ý định giấu diếm, trực tiếp nói quy mô quân đội cho hắn biết.
Đúng vậy, Tĩnh Nam Hầu chỉ dẫn ba vạn Tĩnh Nam quân đến tiếp viện.
Kỳ thực, Tĩnh Nam quân Tấn địa không ít như vậy, trước khi Tam Quốc đại chiến, quy mô Tĩnh Nam quân chỉ là năm vạn, hậu doanh cũng chỉ có năm vạn quân.
Trong đại chiến Tam Quốc, Tĩnh Nam quân giống như Trấn Bắc quân, đều tổn thất không ít, nhưng sau khi kết thúc chiến tranh, tốc độ bổ khuyết của Tĩnh Nam quân cũng rất nhanh, dùng cách nói của Lương Trình, lúc trước Tĩnh Nam quân chỉ có chính quân số ít, cho nên Tĩnh Nam Hầu đã muốn tốt còn muốn tốt hơn, tố chất từng binh sĩ đều rất cao, điểm này có chút tương tự với nước Đức sau chiến tranh thế giới thứ I trước chiến tranh thế giới thứ II, đem binh sĩ thuộc quân dự bị bồi dưỡng thành quan quân, cho nên trước thế chiến thứ II, có thể nhanh chóng mở ra hình thức bạo binh!
Qua loa phỏng chừng, Tĩnh Nam quân ở Tấn địa, quy mô hẳn đến mười lăm vạn, cái này vẫn chưa tính tôi tớ quân Tấn địa bên cạnh Tĩnh Nam quân, nghiêm mặt về mặt ý nghĩa mà nói, binh mã Trịnh Phàm vẫn không tính bên trong hệ thống chính quân của Tĩnh Nam quân, bởi dưới trướng hắn có rất nhiều Tấn quân, cho nên bề ngoài càng giống "Tôi tớ quân" hơn!
Nguyên bản, tất cả mọi người cho rằng Tĩnh Nam Hầu đến, ít nhất sẽ điều tới bảy đến tám vạn Tĩnh Nam quân lại đây, không chỉ muốn bù đáp tổn thất của quân cánh tả, còn phải đem tố chất và sức chiến đấu của binh lính, vượt qua đại quân đông chinh trước khai chiến mới được.
Nhưng Tĩnh Nam Hầu chỉ dẫn theo ba vạn Tĩnh Nam quân tới, ngươi có thể lý giải Tấn địa có quá nhiều địa phương cần đề phòng và trấn áp, một đường Nam Môn Quan cần phòng thủ, một vùng Lịch Thiên thành cần được chăm sóc kỹ, thậm chí bởi Lý Báo chết trận, nguyên bản một phần phòng khu thuộc về Khúc Hạ thành, cũng phải điều Tĩnh Nam quân đến thay thế.
Có điều những thứ này đều là lý do, nếu thật sự muốn mang, cầm bảy, tám vạn quân tới tuyệt đối không thành vấn đề, rốt cuộc thời điểm đập nồi dìm thuyền liều chết, điều động mười vạn Tĩnh Nam quân lại phối hợp năm, sáu vạn “Tôi tớ quân” cũng không thành vấn đề!
Cho nên lần này có thể do nguyên nhân danh tướng đi, nhìn chung Tĩnh Nam Hầu lĩnh binh chinh chiến tới nay, đều lấy ít thắng nhiều đại thắng, cho nên mới chứng minh chất lượng của hắn đặc biệt đủ!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!