Đây là lần thứ hai Đại hoàng tử bị đạp, nhưng rất nhanh hắn lại nhẫn nhịn đau lần nữa, quỳ sát ở trước mặt Tĩnh Nam Hầu.
- Vô Cương sai rồi!
- Đầu tiên ngươi là chủ soái, đời này Bệ Hạ chưa từng đánh trận, lĩnh binh đánh giặc bên ngoài bao giờ, Bệ Hạ không hiểu, ngươi cũng không hiểu nốt sao? Ngươi rốt cuộc là đại tướng lĩnh binh bên ngoài, hay là một pho tượng gỗ đắp trên triều đình!
Đại quân chia làm ba đường, do Yến Hoàng định ra.
Đem nhóm đầu lĩnh cảnh nội Yến Quốc tụ tập lại, giao cho Đại hoàng tử đi đánh bóng trên chiến trường, cũng là phương châm của Yến Hoàng, điều này không sai, cái này cũng là một loại phương thức tập quyền.
Vấn đề xuất hiện ở chỗ, lúc đại quân xuất phát, là ba đường, lúc đánh trận, cũng là ba đường, Đại hoàng tử chỉ chỉnh đốn lại quân cánh tả, lại không tiến hành tháo gỡ và chỉnh hợp.
Phải biết, lúc trước Tĩnh Nam Hầu và Trấn Bắc Hầu đồng thời qua Nam Môn Quan vào Tấn, Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân cũng không có ngươi đánh ta ta đánh ngươi, mà Trấn Bắc Hầu hoàn toàn giao quyền chỉ huy cho Tĩnh Nam Hầu, để hắn tiến hành thống nhất phân phối.
Hai vị đại lão lĩnh hai đạo quân Vương bài còn phải làm như vậy, ngươi tính là thứ gì, lại dám chơi đùa như thế?
Tiền lệ như Càn Quốc trước đây cũng chơi như thế, kết quả vẫn bị sáu vạn Trấn Bắc quân trực tiếp giết tới thành Thượng Kinh.
Đương nhiên, lúc mở miệng nói câu “Bệ Hạ không biết, ngươi cũng không biết”, tâm rất nhiều người ở đây đều nhảy lên một cái.
Lời nói đại nghịch bất đạo này, có lẽ chỉ có Tĩnh Nam Hầu dám nói ra.
Thân Vương Tư Đồ Vũ kiêm gia chủ Tư Đồ gia, là loại hài tử choai choai, nhìn Tĩnh Nam Hầu một cước tiếp một cước đạp Đại hoàng tử, sợ đến sắp khóc, hầu như muốn quỳ xuống nữa.
Không phải đảm lượng đứa nhỏ này quá nhỏ, dù thế nào hắn cũng là con trai của Tư Đồ Lôi, không đến nỗi tệ không thể tả như vậy, mà cảm xúc của hắn bất đồng với những người khác, những người khác nhìn thấy Tĩnh Nam Hầu đạp Đại hoàng tử, cảm nhận được chính là thân phận và địa vị Tĩnh Nam Hầu khủng bố, quan hệ giữa ba người Tĩnh Nam Hầu, Yến Hoàng và Trấn Bắc Hầu không bình thường thế nào.
Mà Tư Đồ Vũ, lập trường của hắn lại khác, hắn cảm nhận được trên người Điền Vô Kính có một loại coi rẻ đối với Hoàng quyền và huyết thống Đế Vương.
Mà huyết thống chính là nguyên nhân căn bản để Tư Đồ Vũ có thể đứng ở vị trí gia chủ Tư Đồ gia, bằng không người không có bất kỳ quân công, không có bất kỳ cống hiến hay tài năng gì, dựa vào đâu ngồi trên vị trí này?
Đại hoàng tử lần lượt bị đạp lăn, lại lần lượt quỳ sát, không dám có bất kỳ phản kháng, thậm chí trên mặt còn không dám biểu lộ sự tức giận.
Trưởng bối giáo huấn vãn bối, vốn là chuyện đương nhiên.
Trịnh Phàm đứng phía sau quan sát tình cảnh này, trong lòng thì nghĩ, tựa hồ Tĩnh Nam Hầu quản giáo hoàng tử, thường theo loại truyền thống này…
Giết hai nhà mẫu tộc hoàng tử, tuy nói Tam hoàng tử bị hắn phế bỏ, nhưng trên thực tế người giật dây chính là Điền Vô Kính ra lệnh.
Sáu vị hoàng tử thành niên của Yến Hoàng, Tĩnh Nam Hầu đã dọn dẹp ba, hôm nay Đại hoàng tử là người thứ tư.
- Biết rõ thủy sư Sở Quốc hiện thân, vẫn như cũ mạnh mẽ sang sông tấn công Ngọc Bàn thành, ngươi cho rằng ngươi hướng chỗ đất chết thì sống sao, ngươi đơn giản chỉ muốn bản thân không thua thôi, bởi không muốn thua, cho nên người đã gián tiếp chôn vùi một vị Tổng binh, chôn vùi năm ngàn tinh nhuệ Trấn Bắc quân!
Điền Vô Kính nhìn chằm chằm Đại hoàng tử, gằn giọng nói:
- Ngươi nghĩ người là cái gì, bởi ngươi họ Cơ, bọn họ phải vì ngươi phạm ngu, mà chết không công sao?
Thủy sư Sở Quốc xuất hiện, như vậy xác suất Sở Quốc phái ra bộ binh cũng rất lớn.
- Vô Cương sai rồi!
Đại hoàng tử đang không ngừng lớn tiếng nhận sai.
- Đừng tưởng rằng ngươi không tự sát, ngươi còn sống sót, cảm giác bản thân chịu đựng oan ức bằng trời… Người làm tướng, bại, tức vô năng, không có lý do gì khác ngụy biện!
- Đúng, Vô Cương biết sai!
Lần này, A Minh đứng sau lưng Trịnh Phàm, lại đây nhỏ giọng nói:
- Chủ thượng, cái này sẽ không thái quá chứ?
Trước trước mặt mọi người, trực tiếp làm như vậy đối với Đại hoàng tử, chà chà.
Trịnh Phàm khẽ lắc đầu, nhỏ giọng đáp lại nói:
- Không, hắn tình nguyện, bị đạp một trận và bị đánh một trận, hắn cũng có thể dỡ xuống trọng trách rồi.
…
Vào đêm, hàn khí bắt đầu tăng thêm, bên ngoài lều lớn, đã có binh sĩ nhấc nồi lên, bắt đầu nấu canh gừng, mỗi vị tướng lĩnh tiến vào lều lớn hoặc đi ra khỏi lều lớn, đều có thể nhận được một bát.
Tĩnh Nam Hầu từ chối Tư Đồ Vũ mời tiệc đón gió tẩy trần, thậm chí còn không tiến vào Dĩnh Đô thành, mà trực tiếp làm chủ một tòa quân trại ngoài thành.
Lập tức, truyền đạt quân lệnh!
Trong đại quân đông chinh phàm tướng quân du kích và tướng lĩnh trở lên đều phải tới soái trướng nghị sự.
Kỳ thực, lúc trước rất nhiều người rõ ràng, Tĩnh Nam Hầu đến, khẳng định đánh dấu một lần nữa đốt chiến hỏa giữa song phương, nhưng không nhiều người ngờ tới, tự nhiên sẽ đốt cấp tốc như vậy.
Nói đây là quân nghị, chẳng bằng nói Tĩnh Nam Hầu đang thuần túy truyền đạt mệnh lệnh, thậm chí không cần chờ người đến đông đủ, mà chỉ cần ai tới, thông bẩm một tiếng, ở bên ngoài chờ một lúc, sau đó có người sẽ ra, sau đó ngươi đi vào.
Có thời điểm chỉ có một vị tướng lính đơn độc đi vào, cũng có thời điểm ba bốn người đồng thời đi vào.
Trịnh Phàm vẫn trong danh sách những người cần chờ bên ngoài, đồng thời chờ đợi, còn có Trần Dương.
Hai người mặt đối mặt ngồi, trong tay đều cầm canh gừng, hai miệng nhỏ liên tục nhấm nháp.
Buổi tối ngày đông, phối hợp giáp trụ trên người, quả thực không thoải mái, cái này như dán đầy miếng giữ lạnh.
Nếu nói thân thể liên tục hoạt động thì không sao, chỉ sợ nhất chính là loại bất động chờ một chỗ này, đây quả thực là một loại cực hình.
Có điều chuyện này không cách giải quyết, Tĩnh Nam Hầu truyền triệu, từng vị từng vị tướng lãnh cao cấp không kịp chạy tới lĩnh mệnh, chỉ lo trì hoãn một xíu.
Làm sao, bảo ngươi chờ bên ngoái soái trướng một lúc không được sao, ngươi còn muốn ở trong phòng ấm hưởng thụ? Lại thêm chút thịt nướng khai vị?
Ngươi có muốn ta hỗ trợ đưa hầu gái đến giúp ngươi làm ấm giường không?
Đây đều là đám đầu lĩnh cầm không ít binh mã, nhưng vào lúc này, từng người từng người co rúm như binh lính phổ thông, lúc đưa tay tiếp nhận canh gừng, trên mặt cũng nở nụ cười, còn rất có lễ phép nói "Cảm tạ".
Đây chính là uy vọng khác nhau, không quan tâm trước đây ngươi là quân đội nhánh nào, trước mặt Tĩnh Nam Hầu, đều phải cuộn lại.
Trịnh Phàm đã uống xong chén canh gừng thứ ba, cảm giác hắn thở ra hơi đều nồng nặc mùi gừng.
Rốt cuộc, Đại hoàng tử đưa tay xốc lên mảnh lều vải, nói với Trần Dương:
- Đại soái, xin mời!
Trần Dương đối với Đại hoàng tử ôm quyền, thả bát xuống, đứng dậy đi vào soái trướng.
Đại hoàng tử ngồi tại vị trí lúc trước của Trần Dương, vừa tiếp nhận một bát canh gừng vừa nhìn Trịnh Phàm nói:
- Hắn đi ra chính là lúc ngươi đi vào rồi!
- Ừm!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!