Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 608: QUÂN LỆNH

Hôm qua người là chủ soái đại quân đông chinh, bây giờ biến thành một tên thị cáp dưới trướng đại soái mới, tương đương với hộ vệ.

Nhưng ngươi sẽ không nhìn ra trên mặt Đại hoàng tử có bao nhiêu vẻ hiu quạnh, trái lại có thể cảm nhận được cả người hắn có vẻ thoải mái, loại tối tăm trên người hắn cũng tiêu tan rồi!

Hơn nữa, chỉ cần không phải kẻ ngu si đều hiểu rõ, Tĩnh Nam Hầu đem Đại hoàng tử đặt bên cạnh, cũng không phải muốn nhục nhã hắn, cũng không phải muốn mượn Đại hoàng tử lập uy, mà Tĩnh Nam Hầu thân là trưởng bối, lúc vãn bối làm hỏng việc, hắn đứng ra làm thay, cố ý để vãn bối đứng bên cạnh quan sát, dạy hắn, chuyện này rốt cuộc phải làm gì.

Đây mới thực sự là diễn xuất của trưởng bối, mà cái loại người chỉ chỉ trỏ trỏ trên bàn cơm ăn Tết, tính gì là cái gì trưởng bối.

Ghen, trong lòng Trịnh Phàm có một chút phát ghen!

Phải biết trước đây loại đãi ngộ ân cần dạy bảo này, trên cơ bản hắn mới có thể hưởng thụ được.

- Trịnh tướng quân, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đường hoàng ra dáng nhỉ?

Đại hoàng tử mở miệng nói:

- Lúc ở Yến kinh, Lục đệ thường thường nhắc tên ngươi với ta, còn nói những câu vàng của ngươi!

- Để Đại Điện hạ chê cười rồi!

Đại hoàng tử tựa hồ không có bao nhiêu ý nghĩ bắt chuyện kết giao tình, chỉ nói:

- Trước đây, ta cảm giác bản thân không nói sẽ đánh nhau đi, nhưng ít ra cũng coi như thăm dò rõ ràng một ít cửa ngõ, bây giờ suy nghĩ một chút, ta vẫn còn kém lắm!

Trịnh Phàm nhạy bén nhận ra Đại hoàng tử cảm khái, hẳn bắt nguồn từ từng đạo từng đạo quân lệnh từ trong soái trướng đi ra.

Đại hoàng tử vẫn ra vào trong soái trướng truyền lời, những mệnh lệnh Tĩnh Nam Hầu giao cho các tướng lĩnh, khẳng định không hề dấu giếm gì hắn, cho nên hắn mới có cảm giác như vậy.

Dựa theo Trịnh Phàm hiểu biết, nguyên bản đại quân dưới sự thống soái của Đại hoàng tử, đi theo con đường vững vàng, nhìn cảm giác hiện tại của Đại hoàng tử, đánh giá hẳn Tĩnh Nam Hầu vừa thay đổi sách lược, hơn nữa không phải tu sửa một chút, mà rất nhiều, thậm chí có thể nói trực tiếp lật đổ dòng suy nghĩ tác chiến ban đầu.

Có thời điểm, phủ định một người, cũng không tính là chuyện nghiêm trọng, đả kích càng to lớn hơn chính là phủ định tư tưởng và phương châm của người ta.

Trịnh Phàm cũng không biết nên làm sao đi an ủi Đại hoàng tử, trên thực tế hắn cũng cảm thấy, Đại hoàng tử không cần được an ủi.

Bên ngoài có lính liên lạc lại đây bẩm báo, ba vạn Tĩnh Nam quân đã đến rồi, lúc trước Tĩnh Nam Hầu dẫn một nhóm lính đi trước, đại quân đi theo đằng sau.

Đại hoàng tử nghe vậy, không lo nóng miệng, trực tiếp cầm bát canh gừng trong tay, uống một hơi cạn sạch, đứng dậy, đi vào thông bẩm, sau đó rất nhanh đi ra, lại ngồi tại vị trí vừa nãy.

Thân vệ muốn đưa cho Trịnh Phàm bát gừng thứ tư, Trịnh Phàm từ chối, ngẩng đầu nhìn sắc trời một chút, phía chân trời bên kia đã trở nên hơi trắng, không ngờ bản thân hắn đã đứng bên ngoài chờ đợi một buổi tối.

Nguyên bản Trịnh Phàm muốn lén lút gặp mặt Điền Vô Kính, tán gẫu một chút chuyện liên quan đến tiểu hầu gia, hắn đáng yêu cỡ nào, thông tuệ cỡ nào, mới mấy tháng đã biết bò, chỉ cần lớn hơn một chút nữa, có thể bắt đầu học nói rồi.

Có thể nói, bất luận tố chất thân thể hay tâm trí, đều trưởng thành rất nhanh.

Ma Hoàn mang hài tử, hiệu quả xác thực tốt, Trịnh Phàm đoán chừng không tìm ra người nào có thể giáo dục trẻ em ưu tú hơn Ma Hoàn.

Nhưng Tĩnh Nam Hầu không cho hắn cơ hội, một phần bởi không kịp, bởi hắn vừa đến đã phải bắt tay quyết đoán rất nhiều chuyện.

Một lát sau, Trần Dương đi ra, hắn chậm rãi xoay người, chỉ chỉ Trịnh Phàm và Đại hoàng tử, tùy tiện nói:

- Ta về doanh trại trước!

Trên cơ bản tất cả tướng lĩnh từ trong soái trướng đi ra, đều không trì hoãn, từng người trở về khu vực của bản thân, hẳn muốn bắt tay chuẩn bị làm việc.

Ngược lại Trịnh Phàm đã quen phong cách làm việc của Tĩnh Nam Hầu, có điều bởi vậy cũng thấy rõ, tuy nói Tĩnh Nam Hầu vẫn đóng kín ở Hầu phủ, nhưng hiển nhiên liên hệ giữa hắn và ngoại giới không hề bị ngăn cách, bằng không cũng không thể vừa đến đã trực tiếp xử trí Đại hoàng tử, đồng thời có thể nhanh chóng truyền đạt từng đạo quân lệnh như vậy.

Đương nhiên, cái này cũng là chuyện đương nhiên, coi như người trên triều đình Yến Quốc, nếu biết được Tĩnh Nam Hầu quyết tâm làm trạch nam ở nhà nửa năm, người nôn nóng bất an, ngược lại sẽ là bọn họ.

Thiên hạ hiện nay, tuy nói Yến Quốc thế lớn, nhưng Trịnh Phàm cũng rõ ràng, thời gian này Yến Quốc kỳ thực vẫn trong giai đoạn mập mạp giả tạo.

Càn Quốc sẵn sàng ra trận, Sở Quốc thoạt nhìn loạn nhưng kỳ thực đang ngủ đông, dã nhân tùy tiện, Man tộc rình, dưới tình huống như vậy, một nhân vật như Điền Vô Kính, tương đương với vũ khí chiến lược bom nguyên tử của một quốc gia.

Đại hoàng tử đứng dậy.

- Trịnh tướng quân cùng ta đồng thời tiến vào.

Trịnh Phàm gật gật đầu, đứng dậy, vỗ vỗ đầu gối hơi hơi cứng ngắc, sau đó theo Đại hoàng tử vào trong đại trướng.

Trong soái trướng không hề có bồn nhóm lửa.

Không trách từng vị từng vị tướng lĩnh kia, không quản đi vào hay đi ra, đều lạnh run rẩy.

Quan trọng nhất chính là, lúc đơn độc đối mặt Điền Vô Kính, ngươi có thể rõ ràng cảm giác được nhiệt độ bên trong còn thấp hơn bên ngoài một chút.

Bởi có Đại hoàng tử bên cạnh, Trịnh Phàm có vẻ rất nghiêm túc, trực tiếp quỳ xuống hành lễ:

- Mạt tướng Trịnh Phàm, lặng chờ quân lệnh Hầu gia!

- Trịnh Phàm, lần này ngươi dẫn bao nhiêu binh mã?

- Bẩm Hầu gia, một vạn!

- Có thể gánh một trận?

Trịnh Phàm mím mím môi, trực tiếp hồi đáp:

- Quân tâm, sĩ khí, quân giới, chiến mã, đều là thượng giai, mạt tướng tự nhận binh lính bản thân không sánh được với tinh nhuệ Tĩnh Nam quân, nhưng cũng không kém bao nhiêu!

Trước Đại hoàng tử làm chủ soái, hắn tất nhiên cần phải giấu giấu diếm diếm, trước mắt Hầu gia làm chủ soái, vậy thân là người trong nhà, khẳng định phải chủ động thành thật một chút.

Dưới trướng Trịnh Phàm lấy Tấn binh làm chủ, tố chất kỵ binh Tam Tấn vốn không kém, hơn nữa bản thân hắn cung cấp đồ ăn chiến mã quân giới thượng gian, đồng thời người mù làm tư tưởng giáo dục, Lương Trình phụ trách huấn luyện, nói chênh lệnh với Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân, khả năng chỉ trên phương diện quân công và số lượng trận chiến thắng lợi mà thôi.

Sau khi làm một nhánh quân đội quen chiến thắng, tố chất quân đội sẽ phát sinh biến hóa lần thứ hai.

Vấn đề chủ yếu của kỵ binh Tam Tấn, vẫn là trận chiến trước kia bị hai vị Hầu gia Yến Quốc đánh tan tác, đánh quá ác, đánh vỡ mất tự tin.

- Tốt, Thịnh Lạc tướng quân tiến lên nghe lệnh!

- Có mạt tướng!

- Bản Hầu mệnh lệnh toàn bộ quân đội ngươi, ngày mai từ hạ du sang sông, sau khi đông tiến tám mươi dặm, hoạt động ít nhất mười ngày trên bờ đông Vọng Giang, trước khi sang sông, toàn quân chỉ mang theo lương thảo dùng trong ba ngày.

Tĩnh Nam Hầu nhấn mạnh:

- Không cầu trảm thủ giết địch, ngươi có thể ở bờ đông nín càng lâu càng tốt, vượt qua mỗi ngày, thưởng một ngày công lao. Nhưng có một tiền đề, nếu để mất hết quân đội, coi như Trịnh Phàm ngươi sống sót trở về, đích thân Bản Hầu sẽ trị tội ngươi!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!