Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 609: TỲ HƯU

Ngạch. . .

Đây là cái quân lệnh gì?

Để ta suất quân đi Vọng Giang du lịch?

Có điều Trịnh Phàm rất nhanh rõ ràng, đây muốn để hắn đi đột kích gây rối phía sau.

Trước mắt Thành Quốc bị chia làm hai bộ phận, một bộ phận từ thượng du Vọng Giang mãi cho đến Tuyết Hải Quan thuộc khu vực của dã nhân, từ hạ đến Trấn Nam Quan thuộc về Tư Đồ gia, nhưng hiện tại Trấn Nam Quan đã trở thành địa bàn của người Sở.

Nếu bản thân hắn muốn suất quân từ hạ du sang sông, như vậy khẳng định sẽ đi địa bàn phía sau người Sở, tiến hành đột kích gây rối, cho nên việc hắn cần làm chính là, cắt đứt đường tiếp tế của người Sở, đồng thời. . . Lấy lương thực từ kẻ địch.

Tĩnh Nam Hầu vừa nhìn về phía Đại hoàng tử, nói:

- Cơ Vô Cương.

- Có tội tướng!

Đại hoàng tử quỳ sát xuống.

- Ngươi vào Thịnh Lạc quân, làm một tên giáo úy cho Thịnh Lạc tướng quân.

- Mạt tướng tuân mệnh!

Trịnh Phàm rất muốn cự tuyệt, hắn thu tên hoàng tử này về trướng làm gì!

Thịnh Lạc đại quân cung một tên rác rưởi như hắn đã được rồi, còn muốn cung một đại gia khác?

Nhưng nhìn điệu bộ của Tĩnh Nam Hầu, Trịnh Phàm thật không có dũng khí như trước đây, trước mặt Tĩnh Nam Hầu cợt nhả, nói thêm mấy câu châm chọc.

Nửa năm gặp lại, cảm giác mà Điền Vô Kính cho người ta, hoàn toàn khác nhau rồi.

Trịnh Phàm còn nhớ lúc trước ở trong Thiên Đoạn sơn mạch, Điền Vô Kính còn hỏi hắn cần làm gì trong tháng bà bầu sắp đẻ, Trịnh Phàm cảm giác được một cách rõ ràng trên người Điền Vô Kính bắt đầu trở nên “Nhân vị” hơn nhiều.

Nhưng trước mắt gặp lại, Trịnh Phàm lại phát hiện, loại cảm giác ấy đã biến mất trên người Tĩnh Nam Hầu.

Giây lát sau, thân thể Tĩnh Nam Hầu hơi dựa vào phía sau, nói:

- Theo Thịnh Lạc tướng quân học một ít, rốt cuộc phải đánh trận thế nào?

- Vâng, Vô Cương biết!

Nói xong, Đại hoàng tử xoay người, hướng về phái Trịnh Phàm, quỳ một chân xuống hành lễ:

- Từ này Vô Cương về dưới trướng Trịnh tướng quân, nghe theo sự điều khiển của tướng quân!

- Ngươi không phải tự coi bản thân đánh trận rất vững vàng và cẩn thận sao, Thịnh Lạc tướng quân chính là chuyên gia trên phương diện này.

". . ." Trịnh Phàm.

Câu nói này còn một tầng ý khác, ngươi không phải cảm giác bản thân có thể rất Cẩu sao, ngươi đi theo Trịnh Phàm nhìn một cái, cái gì mới thật sự là Cẩu Vương.

- Đại hoàng tử mau mau đứng lên!

- Tướng quân, trong quân chỉ có tướng lĩnh và binh sĩ, không có hoàng tử.

Đại hoàng tử nói thẳng, điều này cũng cho thấy thái độ của hắn.

- Đi xuống đi, truyền Lý Phú Thắng.

- Vâng.

- Vâng.

Trịnh Phàm hành lễ xin cáo lui, lúc hắn muốn lưu lại thêm một chút, nói một chút chuyện liên quan đến tiểu hầu gia, nhưng Điền Vô Kính chỉ nhắm chặt mắt lại, căn bản không cho hắn cơ hội lưu lại đơn độc nói chuyện.

Thấy thế, Trịnh Phàm chỉ có thể theo Đại hoàng tử cùng đi ra khỏi soái trướng.

Trịnh Phàm đi trước, Đại hoàng tử theo phía sau.

- Điện hạ, mỗi vị tướng lĩnh đều có mệnh lệnh riêng chứ?

- Đúng, nếu như tướng quân muốn biết, chờ sau khi trở về doanh trại, mạt tướng có thể nói cho tướng quân biết sự an bài và nhiệm vụ của những vị tướng quân khác.

- Thuận tiện sao?

- Hiện tại mạt tướng theo hiệu lệnh Trịnh tướng quân hành sự!

Trịnh Phàm nói:

- Sách, không phải, Điện hạ, hai chúng ta không cần phải tính toán chi ly như thế, chúng ta có thể tùy tiện một chút được không? Ta đây, để ngươi làm giáo úy, ngươi đây, để ta làm một vị tướng quân, có một vài thứ, trong lòng nắm chắc là tốt rồi, bên ngoài hai ta có thể tự nhiên một tí, được không?

- Mạt tướng tuân lệnh.

Trịnh Phàm đưa tay vỗ vỗ vai của Đại hoàng tử.

". . ." Đại hoàng tử.

- Ta cũng không phùng má giả làm người mập, ta đây chỉ là tiểu nhân vật, trước đây có đặc tội, mong Điện hạ bỏ qua.

- Trước đây Trịnh tướng quân không sợ đắc tội ta, hiện tại làm sao…

- Trước đây ngươi là đại soái quân đông chinh, ta đắc tội ngươi ngươi cũng không để trong lòng, hiện tại ngươi đã khác, dễ dàng thù dai rồi!

Đại hoàng tử cười cười nói:

- Lời của Trịnh tướng quân, xác thực rất có đạo lý, không trách Lục đệ nói, lời Trịnh tướng quân nói ra khỏi miệng, đều là câu vàng!

Trịnh Phàm chuyển đề tài, nói:

- Ta nghe nói Lục Điện hạ bị bệnh, không biết bị bệnh có nặng không?

- Vô Cương không rõ lắm!

- Ai.

Trịnh Phàm thở dài, lắc đầu một cái.

Quay đầu lại, lại liếc mắt nhìn về phía soái trướng.

Trịnh Phàm cảm giác vị này cũng thật… Đều là chưởng quỹ hất tay, không ngờ ngay cả nhi tử ngươi, ngươi cũng không chịu hỏi một lúc?

Phi, cặn bã!

- Trịnh tướng quân.

Lúc này, một tên giáo úy Tĩnh Nam quân đi tới.

Trịnh Phàm dừng bước lại, nhìn về phía hắn, hỏi:

- Chuyện gì?

- Lần này Tĩnh Nam quân ta tuỳ tùng Hầu gia xuất chinh.

- Hừm, các huynh đệ trên đường cực khổ rồi.

- Lần này trong đại quân còn mang đến một đầu Tỳ Hưu mới thành niên, Hầu gia cố ý dặn dò mang tới, nói hắn đã từng đáp ứng với ngươi, cho nên lần này mang một đầu cho ngươi. Hiện tại Trịnh tướng quân theo mạt tướng đi vào chuồng ngựa lấy, còn chuyện bồi dưỡng tình cảm đối với nó… Có Đại hoàng tử ở đây, mạt tướng không cần nói nhiều rồi!

Tỳ Hưu? Đưa ta?

Miệng Trịnh Phàm hơi mở lớn ra.

Trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một dòng nước ấm, lúc này xoay người về phía soái trướng Tĩnh Nam Hầu xa xa, quỳ đơn gối xuống.

- Mạt tướng tạ Hầu gia ban thưởng!

Người Yến nuôi Tỳ Hưu, có truyền thống cực kỳ lâu đời, tương truyền tổ tiên Cơ gia năm đó nhận được lệnh của hoàng đế Đại Hạ, lúc bắc chinh mang theo Tỳ Hưu đi.

Bởi vậy, Tỳ Hưu cho tới nay, chính là một loại tinh thần đồ đằng của người Yến, được coi trọng là Hộ Quốc Thần Thú, có một con Tỳ Thú dưới khố, tương đương đại biểu cho địa vị và thân phận cực kỳ to lớn.

Chú ý, đây là Tỳ Thú, mà không phải Tỳ Hưu.

Tỳ Thú là một loại sinh vật nhiễm huyết thống Tỳ Hưu, lúc trước Trịnh Phàm mới thức tỉnh trên thế giới này, đã nhìn thấy Hứa mập mạp ngồi trên lưng Tỳ Thú đi qua trước mặt hắn, cái này xem như mở ra cánh cửa lớn đối với thế giới này của hắn.

Tỳ Thú của Hứa mập mạp, rất tương tự với chiến mã, có điều trên thân có lân giáp và sừng, sực chịu đựng cũng tăng lên một cấp bậc, bằng không cũng không cách nào còng lưng cõng Hứa mập mạp được?

Chính loại Tỳ Thú này cực kỳ quý giá, hơn nữa còn rất khó chăn nuôi.

Chỉ có quan lớn chân chính, võ tướng đến Tổng binh, quan văn phải là Chiêu Thảo sứ một phương trở lên, mới có tư cách nhận Tỳ Thú này.

Còn Tỳ Hưu chân chính, giá trị của nó càng bên trên Tỳ Thú.

Theo Trịnh Phàm biết, số lượng Tỳ Hưu Đại Yến đang nắm giữ, cùng lắm có mấy đầu, Nam Bắc hai hầu một người một đầu, Đại hoàng tử có một đầu, khả năng còn mấy người có nữa, nhưng số lượng tuyệt đối ít ỏi.

Ngay cả tọa kỵ của Lý Phú Thắng, nói thật nó vẫn không tính là Tỳ Hưu, mà là Tỳ Thú.

Nếu huyết mạch Tỳ Hưu dễ dàng gây giống và chăn nuôi như vậy, Thiết kỵ Đại Yến trực tiếp đổi hết thành Tỳ Thú xung phong, cái này thật sự không cần đánh nữa.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!