Đây là một đầu Tỳ Hưu vừa được nuôi dưỡng đến tuổi thành niên, vẫn chưa trải qua chiến trường, càng chưa nhận qua chủ nhân, nói cách khác, nó còn chưa va chạm xã hội.
Nhưng vừa nãy, nó đã bị doa hai lần!
Nó đột nhiên cảm giác thấy nơi này thật nguy hiểm, để cho nó cực kỳ bất an.
Nó từ từ lùi về sau, lùi tới trước người Tiết Tam, lúc này Tiết Tam ngồi xổm xuống, ba cái chân chống đất, nghiêng đầu, quan sát nói:
- Làm sao phân biệt Tỳ Hưu rốt cuộc là đực hay là cái?
Tỳ Hưu bỗng nhiên cảm thấy dưới thân nó phát lạnh, bốn vó chạy trốn, rời xa khỏi Tiết Tam.
Lúc nó muốn đi về phía Phiền Lực, Phiền Lực đang dùng lực xoa nắn mặt của hắn, tựa hồ đang dự bị động tác.
Sau đó chỉ thấy hắn há miệng ra, song quyền oanh kích lên lồng ngực, phát ra tiếng gầm nhẹ liên tiếp:
- Gào! Gào! Gào! Gào! Gào! ! ! ! ! !
Tiếng gào, giống như pháo liên thanh.
Phải biết, Phiền Lực có huyết mạch “Man tộc”, huyết mạch Man tộc này không phải chỉ huyết mạch Man tộc trên thế giới này, mà thuộc chủng tộc siêu cường trong game.
Mà trong thiết lập trò chơi kia, loại “Man tộc” kia, vốn ăn huyết nhục dị thú mà sống.
Tỳ Hưu lần thứ hai bị kinh hãi, nó bắt đầu như bị phát điên chạy trốn xung quanh phạm vi hàng rào.
Có thể cảm nhận được, nó rất tuyệt vọng, thế giới này làm sao trong lúc bỗng nhiên trở nên đáng sợ như vậy?
Rốt cuộc, người ta chỉ mới “Tốt nghiệp” tiến vào xã hội này, nơi nào mới xuất đạo đã phải tao ngộ rất nhiều Ma Vương "Đánh đập" như vậy.
- Được rồi, đừng dọa nó, để nó quy củ một chút là được. Hiện tại sắp đánh trận, sau ba ngày nữa chúng ta sẽ xuất phát, tạm thời không mang theo đầu Tỳ Hưu này, để một đạo nhân mã ở đây trông chừng nó. Chờ đánh xong trận này, các ngươi lại cẩn thận nghiên cứu một chút, thử một chút xem có thể tìm cách cải tạo huyết thống của nó không.
Trịnh Phàm sực nhớ ra điều gì, vội bổ sung:
- À đúng rồi, Tam nhi, đừng đút máu lung tung, vạn nhất đút chết nó, ta sẽ hỏi tội ngươi! Các ngươi cũng vậy, đừng lấy máu bản thân cho nó ăn loạn!
Trịnh Phàm mở miệng rồi.
Tỳ Hưu rốt cục chú ý tới "Chủ nhân" này.
Nó đột nhiên cảm giác, trong tất cả mọi sinh vật xung quanh đây, tựa hồ chỉ có hơi thở của người này bình thường nhất, mà ở trong môi trường này, người bình thường, trái lại để nó có một loại cảm giác thân thiết.
Nó chủ động đi tới trước mặt Trịnh Phàm, trong cổ họng phát ra tiếng kêu oan ức “Ô ô ô”, nó còn dùng mũi của bản thân cọ cọ vào lồng ngực của Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm đối với hành động này của Tỳ Hưu, biểu thị rất hài lòng, đưa tay vỗ vỗ đầu của nó:
- Hừm, ngoan.
- Ô ô ô. . .
…
Tiết tấu của chiến tranh đã bắt đầu tăng lên.
Trong thành Dĩnh Đô, mỗi một nha môn bắt đầu nhanh chóng vận chuyển, nếu như nói lúc trước Đại hoàng tử đảm nhiệm chủ soái đại quân đông chinh, chỉ duy trì cục diện cơ bản này mà nói, như vậy sau khi Tĩnh Nam Hầu đi tới nơi này, hệ thống quan liêu nơi này trong thời gian ngắn trở nên cực kỳ có hiệu suất.
Muốn làm chuyện gì, muốn xoay xở món đồ gì, binh mã các lộ sẽ trợ giúp phân phối, các loại phương diện, Tĩnh Nam Hầu chỉ phụ trách phê duyệt, tất cả lệnh sẽ nhanh chóng đưa tới trong tay các quan lại.
Làm không xong, không quan trọng lắm, trực tiếp chém đầu, còn tới sĩ quan phụ tá, nếu không được nốt, lại chém tiếp!
Trong thành Dĩnh Đô, không ai dám nghị, chí ít ngoài chưa từng xuất hiện điều dị nghị gì, nha môn các cấp bắt đầu liều cái mạng già làm việc.
Đây chính là giá trị mà uy vọng mang đến, đương nhiên nơi này còn có “Hung danh bên ngoài” của Tĩnh Nam Hầu gia trì.
Chuyện Đại hoàng tử không thể làm cùng không dám làm, tới tay Tĩnh Nam Hầu nơi này, cũng không tính là chuyện khó khăn gì.
Cái gọi là pháp không trách dân, dân chúng tụ tập kháng nghị gì, không ai dám đi xâu chuỗi càng không ai dám đi làm, bởi bọn hắn đều rõ ràng, vị chủ nhân này sẽ thật sự giết người, hơn nữa còn không do dự giết người.
Mà bờ tây Vọng Giang bên này so với bờ đông Vọng Giang bên kia, có một điểm khác biệt lớn, đó chính là bờ tây bên này, còn bảo lưu hoàn chỉnh hệ thống thống trị, nha môn các cấp bậc đều có thể tiến hành vận chuyển.
Tuy nói đang đánh trận, nhưng việc thu hoạch lương thực xuân canh, kỳ thực đã miễn cưỡng làm xong.
Đồng thời bởi người Yến mang chính quyền ngoại lai mới, uy hiếp đối với thế lực gia tộc địa phương cũng cực kỳ mạnh mẽ, nguyên bản thế lực địa phương dám “Cứng cựa” đối với quan địa phương Thành Quốc, nhưng thấy người Yến đến, không chỉ không dám mâu thuẫn, ngược lại sẽ chủ động tiến lên nịnh nọt.
Con người như vậy, nhân tính cũng như vậy.
Còn ngược lại, bên bờ đông Vọng Giang, sau khi dã nhân nhập quan, chỉ lo trắng trợn cướp đốt giết hiếp, đây chỉ là mua bán thấy lợi trước mắt.
Nguyên bản ngụy quyền do Tư Đồ Nghị thành lập, bản thân là một cửa sổ một tầng giấy, lực chưởng khống đối với địa phương cực nhỏ, tuy nói lần trước người Yến thất bại trong cuộc chiến Vọng Giang, nhưng dã nhân và người Sở đã bán đứng Tân Triều do Tư Đồ Nghị thành lập.
Nguyên bản quân đội không còn bao nhiêu, hơn nữa còn tổn thất nặng nề, vị Hoàng Đế “Thành Quốc” Tư Đồ Nghị này, ngay cả “Đô thành” Ngọc Bàn thành cũng bị Khuất Thiên Nam chiếm mất, bản thân hắn chỉ có thể mang theo đệ đệ đi về phía đông, chọn một huyện thành nhỏ gọi là Phụng Tân thành địa bàn mới.
Cũng bởi vậy, nói toàn bộ bờ đông Vọng Giang nằm trong trạng thái không chính phủ cũng không quá đáng.
Đây không phải cục diện Dã Nhân Vương muốn, nhưng cái này cũng là cục diện Dã Nhân Vương không cách nào thay đổi, bởi sau khi dã nhân nhập quan, hắn căn bản không cách nào khống chế được dũng sĩ dưới trướng đi cướp đốt giết hiếp.
Một đội kỵ binh chạy băng băng ở bờ tây Vọng Giang, một lần nữa xác nhận vị trí ngày mai sang sông.
Đợi đến lúc buổi chiều, mọi người nghỉ ngơi.
Thời điểm buổi chiều, dân phu chạy tới nơi này, tuy nói mặt sông kết băng, khiến độ khó sang sông giảm bớt, nhưng muốn để gần vạn kỵ cả người cả ngựa qua sông, vẫn cần phải làm một ít chuẩn bị.
Kỳ thực, sau khi phòng tuyến Vọng Giang kết băng, tính phòng ngự của nó trực tiếp giảm xuống tám phần trở lên, sau khi mặt nước kết băng, tốc độ qua sông sẽ cực nhanh, độ khó sẽ giảm xuống rất nhiều, phe phòng ngự căn bản không cách nào ngăn chặn hữu hiệu đúng lúc.
Kim Thuật Khả đem tinh dầu hắn cất giấu đưa đến trước mặt Đại hoàng tử.
- Ngài bôi thử một chút đi, bôi lên mũi một chút!
Đại hoàng tử gật gù, sau một tiếng đi lại, bôi lên mũi, hít sâu một hơi, bỗng thấy tinh thần cực kỳ thoải mái.
- Vật này không tệ.
- Cũng hơi đen, đáng tiếc trên người ta chỉ còn lại một bình, chờ lần sau, sau khi đánh trận xong, sau khi về Thịnh Lạc thành, ta sẽ mua một chút tặng cho ngươi.
- Cảm ơn!
- Nhưng ta không đảm đương nổi sự cảm ơn của ngài, ngài là quý nhân, chúng ta không cùng đẳng cấp.
- Há, thật, ha ha!
Kim Thuật Khả hơi hàm hậu, sờ sờ đầu.
Kỳ thực, thân phận của Đại hoàng tử, chỉ cần không phải kẻ ngu si đều có thể nhìn ra, bởi vì tọa kỵ của hắn. . .
Đầu Tỳ Hưu màu đen kia, thật quá mức nổi bật, trong quân đội toàn bộ Đại Yến, người ở độ tuổi này có tọa kỵ này, tự nhiên thân phận của hắn rất dễ đoán rồi!
Lần này không cần Kim Thuật Khả cân nhắc, cái này tương đương với thi sát hạch.
Hắn đã có nhiệm vụ hầu hạ vị Điện hạ này, tự nhiên phải biết bắt bí đúng mực.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!