Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 612: CÓ MỘT LOẠI DÊ

Có điều, bỏ Đại hoàng tử vào nhánh đội ngũ này, Trịnh Phàm còn có một tầng cân nhắc khác, đó chính là những binh sĩ dưới trướng Kim Thuật Khả, hơn phân nửa là người Man tộc, tự nhiên đây là nhóm người được người mù tẩy não lâu nhất, trung tâm đối với Trịnh tướng quân nhất.

Điền Vô Kính đem Đại hoàng tử ném về chỗ hắn, Trịnh Phàm không cách nào từ chối, nhưng hắn vẫn phải đảm bảo nhánh binh mã này vẫn mang họ Trịnh.

Kim Thuật Khả chính là học sinh đắc ý được trải qua rất nhiều thử thách của người mù Bắc, tự nhiên tư tưởng chính trị khẳng định được tôi luyện vững vàng rồi!

Nếu đổi thành tướng lĩnh người Tấn khác, nói không chừng người ta sẽ nghĩ đổi ôm bắp đùi khác, rốt cuộc coi như Đại hoàng tử Đại Yến vừa đánh thua trận, nhưng bắp đùi kia so với Trịnh tướng quân vẫn thơm, ngon hơn nhiều.

Suy bụng ta ra bụng người, Trịnh tướng quân cảm thấy nếu như ném hắn đến vị trí kia, phỏng chừng hắn cũng không chịu được đi ôm luôn.

Quả thật, dưới tình huống bình thường Đại hoàng tử cũng không đến nỗi làm chuyện kiểu này, Điền Vô Kính cũng không cho phép chuyện như vậy phát sinh, nhưng vẫn nên có sự phòng bị nhất định, bằng không bản thân Trịnh Phàm sẽ cảm thấy không thích ứng lắm.

Đại hoàng tử mở miệng nói:

- Lần này chúng ta muốn từ nơi này sang sông, đột kích gây rối phía sau Sở quân, nhưng ta vẫn không rõ ràng, tại sao không cho chúng ta đi đột kích gây rối phía sau dã nhân.

Lời này vừa như hỏi, vừa giống như đang lầu bầu.

Nếu bản thân đánh thua trận, như vậy Đại hoàng tử ngay khi bắt đầu đã tiến hành nghiên cứu chiến lược của Điền Vô Kính, nam nhi Cơ gia, đặc biệt là mấy vị hoàng tử, dưới sự chà đạp của vị Hoàng Đế kia, ngược lại đặc biệt cứng cỏi.

Trịnh Phàm từng nói đùa với đám người Lương Trình, đừng xem phương thức giáo dục của Yến Hoàng tàn bạo, nhưng xác suất các hoàng tử thành tài thật cao chót vót, đặt thời hậu thế, Yến Hoàng hoàn toàn có tư cách đi viết sách “Phương pháp giáo dục con cái toàn năng”, trực tiếp biến bản thân thành người có tiếng nói trong ngành giáo dục.

Kim Thuật Khả nghe vậy, cười cợt, uống một hớp nước trong túi nước, nói:

- Bởi người Sở dễ dàng thiếu lương thực, dã nhân sẽ không thiếu lương.

- Tại sao? Lúc người Sở viễn chinh, khẳng định tự mang không ít lương thảo, hơn nữa trong khoảng thời gian này, hẳn cũng có sự tiếp tế lương thảo từ cảnh nội Sở Quốc tới, dã nhân bên kia chỉ biết giết lướt cướp giật, rất nhiều thứ đều vận tải về tuyết nguyên rồi.

Sắc mặt Kim Thuật Khả cười cợt, có chút không tự nhiên, nói:

- Bởi dã nhân biết chăn nuôi.

- Hiện tại chăn nuôi?

- Đúng vậy, bọn họ có thể ăn dê.

- Không, không thể, dê không đủ ăn.

Đại hoàng tử rất chắc chắc nói.

Hắn không phải loại hoàng tử chỉ biết bên trong phủ hoàng tử, không bao giờ ra ngoài đại môn, hắn vô cũng rõ ràng, dê bò đối với người dân chăn nuôi mà nói rốt cuộc có ý nghĩa thế nào, cái này tương đương với ruộng đất của nông dân, ngươi nghĩ bọn hắn có thể tùy tiện ăn sao?

Kim Thuật Khả lắc đầu một cái, nói:

- Vậy quý nhân có biết một loại dê, loại dê này có hai cái chân!

". . ." Đại hoàng tử.

Bầu không khí, lập tức trầm mặc rồi.

Một lúc lâu, Đại hoàng tử gật gù, cắn cắn môi, ra hiệu hắn đã hiểu.

Điền Vô Kính chỉ tiến hành đả kích đối với con đường lương thảo của người Sở, bởi hắn đã sớm biết dã nhân sẽ làm như vậy sao?

Kim Thuật Khả biết cái này, đó bởi trước đó lúc Man tộc hung hăng, đối với người Yến, đã từng làm điều tương tự như vậy.

Có điều hiện tại, hoang mạc suy nhược, người Yến cường thịnh, muốn làm như vậy, gần như không thể rồi!

- Quý nhân, dưới cái nhìn của ta, dã nhân chỉ là một đám lang tể tử, đừng nhìn hiện tại bọn hắn nhảy rất hung hăng, nhưng nói chung sói mạnh không phải đối thủ của hổ đói, muốn đối phó dã nhân, chỉ cần tìm một cơ hội thích hợp, chính diện đánh nhanh với bọn hắn, đến thời điểm ai mạnh ai yếu, tự nhiên rõ ràng rồi!

Dã nhân dưới một mức độ nào đó rất tương tự Man tộc, nhưng Man tộc vẫn luôn luôn xem thường dã nhân.

Kim Thuật Khả cũng mang loại tâm thái này, lão tử không đánh lại người Yến, nhưng muốn trừng trị lũ mọi rợ các ngươi cũng không phải việc khó!

- Ngược lại ta cảm thấy Sở Quốc, bọn hắn khó đối phó hơn một chút, trên chiến trường cực kỳ ngại đối mặt, kỳ thực đó chính là đối thủ có trật tự.

Đại hoàng tử nghe vậy, gật gù, hắn và người Sở từng giao thủ, Lý Báo vì đoạn hậu cho hắn, suất quân chết trận dưới tay người Sở.

Thanh Loan quân của người Sở quả thật là tinh nhuệ!

- Phương trận của Sở quân, thật không dễ gặm!

Người Sở bộ chiến cực cường, hơn nữa còn đẩy đủ hết binh chủng, cho dù trên vùng hoàng dã, chỉ cần người Sở kết trận, Thiết kỵ cũng rất khó tìm kẽ hở ngoạm ăn.

Kim Thuật Khả cười nói:

- Cho nên phải nhốt người Sở lại!

Đại hoàng tử thuận thế nói:

- Sau khi nhốt lại thì sao? Chúng ta đi công thành sao?

- Sau khi nhốt lại, phải đi đánh dã nhân chứ!

Vây Sở đánh dã nhân?

Đại hoàng tử đột nhiên cảm giác vị thiết tử Man tộc này, so với hắn khác nhau, thật khác nhau, bởi Đại hoàng tử có một loại dự cảm, vị Thiên Phu trưởng gọi là Kim Thuật Khả này, cũng chính là “Thượng quan” trên danh nghĩa của hắn, thật giống như đã đoán ra bố cục chiến lược kế tiếp của Tĩnh Nam Hầu.

Đại hoàng tử lập tức ngồi khoanh chân, mặt hướng Kim Thuật Khả, nói:

- Nói tỉ mỉ một chút!

Kim Thuật Khả cũng hơi kích động, hắn rất thích nói chuyện, nhưng có mấy lời, khổ nỗi vẫn không tìm ra người thích hợp để nói.

- Dã nhân, nói trắng ra, đơn giản là một đám chó điên, nhưng người Sở không giống, người Sở biết xây dựng công sự, đồng thời biết thủ thành. Trước mắt tại sao cục diện Vọng Giang này phức tạp khó đánh như vậy, không phải bởi dính líu với người Sở sao? người Sở và dã nhân, ở bờ đông Vọng Giang này, kỳ thực dựa vào nhau để sống!

- Ngạch…

Đại hoàng tử không đi nhắc nhở người ta nói sai từ, bản thân hắn có thể nghe hiểu thì rốt rồi!

- Không có dã nhân, người Sở căn bản không triển khai được, bọn hắn chỉ có thể bị động chịu đòn trước mặt kỵ binh chúng ta, bởi sự tồn tại của dã nhân, đã bù đắp phương diện thiếu hụt này của bọn hắn. Mà nếu dã nhân không có người Sở, không có người Sở giúp bọn họ chiếm và bảo vệ Ngọc Bàn thành, kết cục của bọn họ, chỉ có thể là chiến hoặc lùi, không còn lựa chọn nào khác!

Kim Thuật Khả dừng một chút, tiếp tục phân tích:

- Bởi người Sở xuất hiện, dã nhân mới có tư cách giằng co đối với chúng ta. Cái này gọi là, chiến. . . Chiến. . . Chiến lược không gian, đúng, là cái từ này. Cho nên chúng ta phải nhốt lại người Sở, dã nhân tất nhiên sẽ phải cứu, vị Dã Nhân Vương kia, ngay cả Bắc tiên sinh cũng nhận xét là nhân vật ghê gớm, tuyệt đối không đơn giản!

- Đã hiểu!

- Há, xét đến cùng, chúng ta vẫn rất mạnh, tuy rằng chúng ta đã thất bại một lần, nhưng tính cả Trịnh gia quân… À không, tính cả Thịnh Lạc quân chúng ta, cộng thêm năm vạn Tĩnh Nam quân, vị Hầu gia kia cũng tới, lời ta nói có thể quý nhân ngài không thích nghe, vị Hầu gia kia và ngài so sánh với nhau, để những binh lính như chúng ta cảm giác… Không giống nhau.

- Ta biết!

Đại hoàng tử gật gật đầu.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!