Điểm này, hắn không phủ nhận, càng không đi phủ nhận.
Một vị Quân Thần có khả năng mang đến cho quân đội, không chỉ là ưu thế về chiến thuật quân sự, mà còn thêm sự bổ trợ sĩ khí cho binh lính, cái này thôi đã cực kỳ đáng sợ rồi!
Đại hoàng tử nói:
- Vậy ngươi nói, phải đánh dã nhân thế nào?
- Ha ha, cái này có gì khó làm, lên ngựa xung phong, sau khi kỵ xạ hai vòng, rút đao trực tiếp đụng vào là được rồi. Luận công phu kỵ xạ, quý nhân, Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân không hề kém hơn đám Man tử chúng ta, vậy cần sợ gì dã nhân?
Kim Thuật Khả cười nói tiếp:
- Đánh với dã nhân, kỳ thực căn bản không cần vòng vo cong cong quấn quấn gì khác, dưới cái nhìn của ta, cái này giống hai bầy chó hoang đánh nhau, cái mạnh nhất có thể đánh, nhất định phải đặt chính giữa, đi liều với phía đối diện! Chỉ cần đánh gục một đám đối diện biết đánh nhất, tự nhiên khiến bọn còn lại chấp phục, dũng khí còn lại cũng bị tán đi.
Kim Thuật Khả dừng một chút, tiếp tục thao thao bất tuyệt nói:
- Lần trước, quân cánh tả của chúng ta bị bại triệt để như vậy, nguyên nhân bởi nhóm người kia thực sự…
Nói tới chỗ này, Kim Thuật Khả ngậm miệng lại, ý thức được bản thân tựa hồ nói quá nhiều rồi.
Đại hoàng tử nhắm chặt mắt lại, hít sâu một hơi, gật gù, nói:
- Do lỗi của ta!
Lỗi ở chỗ, hắn nghĩ quá nhiều, lỗi ở chỗ hắn quá mức cẩn thận, cũng lỗi ở chỗ chuyện hắn có thể làm đơn giản, mạnh mẽ khiến nó phức tạp hóa lên.
- Quý nhân, tính tình của ngài, thật tốt, ha ha.
- Ta từng lớn lên trong quân đội!
- Ha ha, thật không, khả năng những câu nói này ta không nên nói, cũng không tư cách đó đi nói, nhưng quý nhân, Bắc tiên sinh đã nói, thất bại là mẹ thành công! Chỉ cần ngài không nhụt chí, sau này sẽ có cơ hội nổi lên, vốn liếng của ngài, so với vạn người còn cường hơn nhiều!
Đại hoàng tử cảm khái nói:
- Trịnh tướng quân có những thủ hạ, tướng lĩnh như ngươi, thật khiến người ta ước ao!
Nghĩa bóng của lời này, kỳ thực đã có thể lý giải thành một loại ám chỉ rồi.
Bởi ai cũng rõ, Đại hoàng tử không thể vĩnh viễn làm một tên giáo úy dưới trướng Thịnh Lạc quân.
Nhưng Kim Thuật Khả chỉ làm bộ hắn không nghe hiểu, Đại hoàng tử nghĩ lại dáng vẻ nóng nảy của hắn, hóa giải lúng túng nói:
- Ta mang theo mấy người qua bên kia nhìn lại một chút, bảo đảm không có thám tử người Sở.
- Tốt, ngài khổ cực rồi!
- Đây là chuyện ta phải làm!
Sau khi Đại hoàng tử rời đi, một tên Man binh chủ động tới gần Kim Thuật Khả, nhỏ giọng nói:
- Kim Thuật Khả, vị quý nhân Yến Quốc kia, tựa hồ rất thưởng thức ngươi, ngươi sắp phát đạt rồi!
Khóe miệng Kim Thuật Khả lộ ra một nụ cười khinh thường, không chút khách khí, vỗ vào mũ giáp binh giáp kia, mắng:
- Ngươi đã quên ai cho ngươi cơm ăn rồi?
- Không, không dám. Ta, ta chỉ vì ngươi cao hứng.
- Cao hứng?
Kim Thuật Khả "Hừ" một tiếng, trên mặt không còn chút cung kính tí ti nào như vừa nãy còn nói chuyện với Đại hoàng tử, lạnh lụng nói:
- Quý tộc người Yến, đều dùng chúng ta như cẩu, chỉ có Trịnh tướng quân, mới thật sự đối đãi chúng ta như người… Ta xuất thân từ Hình Đồ bộ lạc, đã làm cẩu chán rồi! . . . Hiện tại ta muốn làm người!
…
Sát vách soái trướng Thịnh Lạc quân, có một lều vải bên trạnh, người bên trong lều vải kia, không hề đi tuần tra, càng không đi làm việc xấu khác, mỗi ngày chỉ biết cầm hồ lô rượu, ngồi ở bên ngoài lều uống rượu.
Thịnh Lạc quân kéo dài truyền thống của Trấn Bắc quân, lúc bên ngoài xuất chinh, trừ phi được cho phép đặc biệt, bằng không không cho phép lén lút uống rượu, nhưng hiển nhiên vị này được Trịnh tướng quân đặc biệt cho phép.
Mỗi ngày lúc Trịnh tướng quân dùng cơm tối, còn gọi người kia vào dùng chung bữa.
Đêm nay, cũng không ngoại lệ.
Trên bàn cơm, món ăn không tính phong phú, nhưng ở quân trại này, đã xem như tinh xảo rồi!
Trịnh Phàm xới cơm cho Kiếm Thánh, Kiếm Thánh giúp Trịnh Phàm múc canh trong nồi.
Lập tức, hai người mặt đối mặt ngồi xuống, bắt đầu động chiếc đũa.
Ăn được một nửa, Kiếm Thánh trước tiên mở miệng nói:
- Sắp đánh trận rồi?
Kiếm Thánh không tham dự bất luận việc quân sự nào, chính hắn cũng rõ ràng, mặc dù lều vải của hắn được xếp bên cạnh soái trướng của Trịnh Phàm, kỳ thực chính là dùng hắn làm hộ vệ.
- Đúng, tối mai sẽ sang sông!
- Ừm!
Kiếm Thánh gật gù, cúi đầu, lại lay hai chiếc đũa, cảm giác mình nên nói cái gì, lại dừng chiếc đũa lại, nói:
- Rốt cuộc sắp khai chiến rồi sao?
- Có chuyện, ta cần sớm nói chuyện với ngài.
- Nói.
- Lần này quân ta sang sông, lý do cần cắt đứt lương đạo và ngoại viện của Sở quân Ngọc Bàn thành.
Kiếm Thánh không hiểu hỏi:
- Cái này nói với ta làm gì?
Trịnh Phàm nói:
- Cần lấy lương thực từ kẻ địch.
Con mắt Kiếm Thánh hơi híp lại, nhưng vẫn nói:
- Đánh trận, ta hiểu!
Đánh trận, không có người không chết, bách tính kỳ thực vẫn là thứ tiêu hao nhất trong chiến tranh.
Cái gọi là lấy lương thực từ kẻ địch, đơn giản là cướp giật và chiếm hữu bách tính và lương thực của kẻ địch, để Sở quân rơi vào thế khó.
- Ừm!
Trịnh Phàm gật gù, thái độ của Kiếm Thánh, so với tưởng tượng của hắn, tốt hơn không ít.
Rốt cuộc hắn đã đứng cửa thành mấy tháng, vẫn nghĩ hắn không còn giống trước đây, vậy quá mức ngây thơ rồi.
- Chỉ hy vọng đánh đuổi dã nhân và người Sở, để bách tính có thể sớm ngày nghỉ ngơi lấy sức đi, hơn một năm nay, bách tính Tấn địa trải qua tháng ngày không dễ chịu rồi.
- Ta biết, ngươi yên tâm, trận đấu này không quá lâu đâu!
Đặc điểm đánh trận của Tĩnh Nam Hầu, chính là vậy, hắn quen thuộc với chiến thuật nhanh đánh đổ đối thủ, do đó đạt được mục đích chiến lược quân sự của hắn.
Cho dù lần này nhiệm vụ của hắn là phụ trách ngăn cách liên hệ giữa Sở quân Ngọc Bàn thành và sau lưng, nhưng Trịnh Phàm cũng không cho ràng trận chiến lần này sẽ giằng co lâu, bởi hắn tin Điền Vô Kính có thể nhanh chóng tìm ra phương thức phá cục.
Dựa theo cái nhìn của Lương Trình, lần này thoạt nhìn vẻn vẹn động thủ với người Sở, nhưng mục tiêu chân chính cần đánh gục, kỳ thực là dã nhân.
- Cần ta làm cái gì, nói thẳng.
Kiếm Thánh không hề khách khí.
Trịnh Phàm gật gù, rất nghiêm túc nói:
- Có một chuyện rất quan trọng, cần ngài làm.
- Nói!
- Bảo vệ ta tốt!
". . ." Kiếm Thánh.
Lời nói vô sỉ như vậy, lại có thể đường hoàng nói ra như vậy, cái này cần độ không biết xấu hổ… Lớn đến cỡ nào?
- Ngài biết đấy, địa vị của ta trong nhánh quân đội này quan trọng cỡ nào, bảo vệ ta tốt, tương đương với bảo vệ quân tâm của đại quân vạn người này.
Khóe mắt Kiếm Thánh giật giật, nhưng vẫn thở dài, nói:
- Ta biết rồi!
- Hừm, vậy ta yên tâm rồi!
Kỳ thực, Trịnh Phàm vẫn mang theo Ma Hoàn bên người, lúc này nó vẫn còn ở ngay chỗ lõm trong ngực giáp trụ của Trịnh Phàm.
Chỗ đó là vị trí do Tiết Tam cố ý tạo ra khi chế tạo giáp trụ cho hắn, chuyên môn để chủ thượng thả Ma Hoàn.
A, cái này khá giống khôi giáp của Iron Man, ở giữa còn thả nguồn năng lượng.
Hài tử trưởng thành và giáo dục rất quan trọng, nhưng Trịnh Phàm cảm thấy, mạng của người cha nuôi hắn cũng rất quan trọng, nếu hắn bị treo, vậy đứa bé kia biết làm sao bây giờ?
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!