Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 614: HỎA KHÍ

Cho nên, Trịnh Phàm không để ý tiểu hầu gia có muốn hay không, hắn vẫn mang theo Ma Hoàn cùng xuất chinh rời khỏi Thịnh Lạc thành.

Có điều không cần lo lắng an toàn cho tiểu hầu gia, người mù và Tứ Nương sẽ bảo vệ hắn tốt, hơn nữa, trước khi đi, Trịnh Phàm còn cố ý mở một tầng hầm dưới phòng ngủ của hắn, đem quan tài của Sa Thác Khuyết Thạch đưa đến phía dưới phòng của hắn.

Tương đương với tiểu hầu gia ngủ trong nôi ngay phía trên quan tài của Sa Thác Khuyết Thạch.

Trước khi Trịnh Phàm rời đi, mang theo rượu và thức ăn đến chỗ Sa Thác Khuyết Thạch nói chuyện rất lâu, đồng thời nói rõ tầm quan trọng của đứa nhỏ này đối với hắn thế nào, cho nên hắn cảm thấy Sa Thác Khuyết Thạch hẳn nghe vào rồi!

Có Sa Thác Khuyết Thạch tương đương với “Ông nuôi” này, “Nhìn” hài tử, hẳn chuyện này rất bảo hiểm đi.

- Ta rất hiếu kỳ, tại sao người Yến các ngươi không sớm sử dụng vị Tĩnh Nam Hầu kia đi?

- Ta cũng không rõ ràng lắm, có điều nguyên nhân chủ yếu vẫn do khinh địch!

Kiếm Thánh nói:

- Lần này Điền Vô Kính xuống núi, khí tức thay đổi không ít.

- Ngài đã gặp qua hắn rồi?

- Hắn cảm ứng được ta, ta cũng cảm ứng được hắn, nhưng không ra tay.

Trịnh Phàm hiểu ra, nói:

- Cho nên các ngươi cố ý thả ra khí tức, hỏi thăm một chút?

Kiếm Thánh do dự một chút, gật gật đầu:

- Đúng.

Cái này, chính là cách giao tiếp của các đại lão với nhau sao?

Một bên phóng thích khí tức, bên kia cũng thả một chút khí tức… Không cần giao lưu bằng ánh mắt, trực tiếp hiểu nhau.

- Nghe tiểu kiếm đồng nói, tu vi của ngài lại tinh tiến? Hiện tại Tĩnh Nam Hầu hẳn không phải đối thủ của ngài rồi!

- Ngươi ngây thơ rồi!

- Hả?

- Ta có thể tiến bộ, Điền Vô Kính, chẳng lẽ đứng tại chỗ bất động?

- Ý của ngài là?

Tĩnh Nam Hầu trắng tóc, cũng trở nên mạnh mẽ rồi?

Trịnh Phàm đột nhiên cảm giác thấy có chút thất bại, bản thân hắn đã là Thất phẩm Võ giả, đã cảm thấy đắc chí, kết quả người ta chính là đại lão thiên tài, hơn nữa còn không ngừng cố gắng, không ngừng tiến bộ.

Xem ra, cũng cần cảm ngộ một hồi "Sát khí" trên chiến trường, thử nghiệm xem có thể tìm được thời cơ đột phá Lục phẩm hay không?

Giết người… Vĩnh viễn là phương pháp tu luyện tốt nhất.

- Kỳ thực ta rất chờ mong.

- Ngài chờ mong cái gì?

- Chờ mong sau lần này Điền Vô Kính làm thống soái, sẽ làm sao đối phó dã nhân, thủ đoạn của Điền Vô Kính, từ trước đến giờ đều rất ác, lần ày sẽ càng ác hơn, để phát tiếc oán khí trong lòng hắn.

- Đề tài trên bàn cơm, tựa hồ càng sâu sắc hơn rồi!

- Ta nhìn thấy tiểu chú lùn kia, vẫn đang dạy thợ thủ công chế tạo dụng cụ công thành, lần này các ngươi không đi mò được cơ hội rồi!

Trịnh Phàm cười nói:

- Công thành, sẽ chết rất nhiều người, ta không nỡ, của cải của ta vẫn quá mỏng rồi!

- Còn có việc sao, ta ăn được rồi.

- Có.

Nói xong, Trịnh Phàm lấy địa đồ ra, trải ra một cái bàn nhỏ, hắn chỉ chỉ một đoạn trên bản đồ Vọng Giang, nói:

- Nơi này là điểm chúng ta sẽ sang sông ngày mai, chúng ta sẽ thâm nhập tám mươi dặm trở lên.

- Những việc này, ngươi cần nói với ta?

Sau hai lần trải qua thất bại bị đả kích, Kiếm Thánh đã rõ ràng sự hạn chế của bản thân, bất luận trên phương diện chính trị hay trên phương diện quân sự, hắn đều quá ngây thơ, cho nên hắn không còn mặn mà khi động chạm vào những vấn đề trên.

- Nơi này chính là Ngọc Bàn thành, nơi Thanh Loan quân Sở Quốc đang đóng quân, cũng là trọng trấn liên quân Sở Quốc và dã nhân ngăn chặn Vọng Giang.

- Ta biết.

Trịnh Phàm nói:

- Nhưng ở chỗ này, cách Ngọc Bàn thành không tới trăm dặm, Phụng Tân thành, ngài đã từng nghe nói chưa?

- Phụng Tân thành là một thành nhỏ, chuyên sản xuất giấy.

- Chỗ ấy chính là đô thành mới của Tư Đồ Nghị.

Nghe được danh tự này, ánh mắt của Kiếm Thánh bỗng nhiên ngưng lại.

Trịnh Phàm tiếp tục nói:

- Tĩnh Nam Hầu vừa tới, Tĩnh Nam quân cũng mới vừa đến, ta tin tưởng, Dĩnh Đô thành coi như có gian tế, không, tất nhiên có gian tế, nhưng coi như bọn hắn muốn chuyển tình báo đi, cũng cần có thời gian, ngày mai quân ta sẽ từ hạ du lén lút sang sông, sau đó đường dài bôn tập, một đường hướng đông, ta cảm thấy, có thể tạo ra một khoảng thời gian chênh lệch.

Trịnh Phàm cười cười nhìn Kiếm Thánh, nói tiếp:

- Ngài biết chênh lệch thời gian có nghĩa gì không?

- Có thể đoán được.

Trịnh Phàm gật gù, ngón tay mới đánh dấu tại vị trí Phụng Tân thành, đâm đâm nặng nề, ý tứ rất rõ ràng rồi!

Kiếm Thánh nói:

- Ngươi vừa mới nói qua, nhiệm vụ của ngươi là phụ trách ngăn cách phía sau Ngọc Bàn thành.

- Không phải Phụng Tân thành ngay ở phía sau Ngọc Bàn thành sao, ta người này bất luận làm chuyện gì, đều không quên thuận tay mò chỗ tốt, ta cảm thấy, đầu vị Ngụy Đế này là một quân công rất tốt!

Trịnh Phàm dừng một chút, nói tiếp:

- Hơn nữa, cũng không sợ ngài cười, loại chiến thuật bôn tập đường dài này, ngược lại chính là đồ vật sở trường nhất của ta, lúc ta vừa mới lập nghiệp chỉ có mấy trăm Man binh, ta đã dám chơi đùa như vậy, còn đoạt được một tòa thành của người Càn, giết tri phủ đại nhân của người Càn. Cái này xem như xe nhẹ chạy đường quen rồi.

Kiếm Thánh nói rất dứt khoát:

- Cần ta làm cái gì?

- Chúng ta không kịp công thành, cũng không thể đi công thành, cho nên phương pháp khả thi duy nhất chính là… Đoạt môn!

- Ta đã hiểu.

- Sẽ có người phối hợp với ngươi, nhưng then chốt vẫn phải dựa vào ngài!

Trước đây, lúc vừa mới lập nghiệp, Trịnh Phàm và chư vị Ma Vương cùng nhau chơi đùa chiến thuật đoạt môn trảm thủ rồi!

Trước mắt, có một vị Kiếm Thánh ở bên người, không đi chơi đùa chiến thuật đặc chủng, quả thực lãng phí rồi!

Quan trọng nhất chính là, Trịnh Phàm đã sớm mò ra tính khí của Kiếm Thánh rồi!

Kiếm Thánh đại nhân, đầu tiên căm hận dã nhân nhất, thứ hai chính là căm hận những “Ngụy quân ngụy quyền” này!

- Có điều, một ít tình huống cụ thể, cần phải chờ chúng ta qua sông rồi tính tiếp.

- Ta có một điều kiện.

- Ngài nói.

- Hai huynh đệ Tư Đồ Nghị Tư Đồ Quýnh, ta có thể giết được không?

Trịnh Phàm cười nói:

- Bắt sống mới tốt, rốt cuộc, bọn họ cũng coi như từng đăng cơ!

Kiếm Thánh hơi híp mắt, nói:

- Bắt sống?

Trịnh Phàm nói lấp lửng:

- Nhưng ngài cũng biết đấy, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, bất ngờ gì cũng có thể phát sinh.

- Rất tốt!

- Chỗ ta còn một ít rượu, ngài có thể nhấm nháp một chút, bắt đầu từ ngày mai, không cho phép uống rượu, trong quân đội tự nhiên phải có quy củ, hơn nữa uống rượu thường dễ dàng hỏng việc!

Kiếm Thánh tiếp nhận rượu.

Đợi đến khi hắn đứng lên, lúc chuẩn bị rời đi, thân hình đột nhiên dừng lại, nói:

- Ta cảm thấy, buổi tối ngươi cũng có thể uống một chút rượu.

- Ta không thích uống rượu.

- Uống rượu, có thể dễ dàng ngủ hơn một chút, cho nên buổi tối không cần lăn lộn qua lại nữa!

Trịnh Phàm híp mắt, nói:

- Ngươi nhìn trộm ta?

- Lều vải ngay sát vách, chỉ cần ngươi có động tĩnh, ta không muốn nghe cũng khó, rốt cuộc ngươi vẫn là người trẻ tuổi… Hỏa khí vượng!

- Ô, cũng không biết ai sau khi đánh xong trận chiến này, chuẩn bị về kết hôn đây!

Kiếm Thánh liếc Trịnh Phàm, nói:

- Ngươi điều tra ta?

- Ngươi ở trong thành của ta, ta không muốn biết cũng khó, rốt cuộc tuổi tác của ngươi đã không nhỏ, nên lập gia đình, bằng không mấy năm nữa, hỏa khí tắt ngấm rồi a!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!