- Ục ục. . . Ục ục. . . Ục ục. . .
Kim Thuật Khả nghe được tiếng chim hót này, lập tức đứng dậy, giơ tay lên, nói với đám thủ hạ:
- Người mình, thu cung!
Man binh bốn phía đều thu hồi cung tên.
Lập tức bên trong rừng cây héo phía tây, có bóng dáng của Tiết Tam đi ra.
Có một đạo nhân mã, kỳ thực so với quân tiên phong, còn đi nhanh hơn, đó chính là nhóm thám tử dưới trướng Tiết Tam, bọn họ đã lén lút sang sông sớm hơn hai ngày so với đại quân.
Tiết Tam chỉ gật gù đối với Kim Thuật Khả, sau đó ngồi xuống, trong miệng ngậm một nhánh cỏ yên lặng, nghiền ngẫm.
Thấy dáng vẻ Tiết Tam không muốn giao lưu, Kim Thuật Khả cũng ngoan ngoãn không tiến lên, ngược lại tiếp tục bố trí thủ hạ bên người tiếp tục tuần tra.
Không bao lâu, một tên kỵ sĩ cưỡi ngựa đến, sau khi nhìn thấy Kim Thuật Khả và Tiết Tam một bên khác, lập tức tung người xuống ngựa, quỳ một gối xuống trước mặt Tiết Tam.
Không đợi hắn mở miệng, Tiết Tam trực tiếp hỏi:
- Đại quân cần bao lâu đến?
- Nửa canh giờ.
- Tốt.
Lập tức, Tiết Tam quay đầu nhìn về phía Kim Thuật Khả, bất đắc dĩ lắc đầu một cái, sau đó ánh mắt của Tiết Tam lại tìm đến phía Đại hoàng tử, nói:
- Đại Điện hạ, ngài có muốn đồng thời đi vào chơi hay không?
- Đoạt môn sao?
- Đúng vậy, Đại Điện hạ.
- Cứ dặn dò đi.
Tiết Tam nghe vậy, hài lòng mỉm cười gật đầu.
Không bao lâu, đã có tiếng chiến mã tới gần, không nhiều kỵ binh đến, chỉ có mấy chục tên, người cầm đầu, chính là Trịnh Phàm.
Bên người Trịnh Phàm chính là Kiếm Thánh và A Minh.
Sau khi Trịnh Phàm xuống ngựa, trước tiên nhìn về phía Tiết Tam, hỏi:
- Chuẩn bị đến đâu rồi?
- Bẩm tướng quân, thuộc hạ đã chuẩn bị sắp xếp xong, hiện tại chúng ta có thể lên đường rồi,
Trịnh Phàm gật gù, ra hiệu hắn đã biết, đồng thời nói:
- Vậy bắt đầu đi, đại quân cũng sắp đến rồi.
- Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, còn có ngài, ngài, theo ta đi, ta đã chuẩn bị trước, đổi một bộ quần áo trước.
Hai ngài cuối cùng, phân biệt là Kiếm Thánh và Đại hoàng tử.
Quần áo, đã sớm chuẩn bị rồi, Tiết Tam lay mở ra cành cây khô, bên trong cất giấu một cái rương, sau khi mở rương ra, phát hiện bên trong có mấy bộ dân phục, lấy áo choàng văn sĩ làm chủ.
- Cởi giáp trụ, mặc quần áo này, ta đã an bài xong, chúng ta từ cửa tây tiến vào, đoạt cửa tây trước.
Người chung quanh bắt đầu thay quần áo, Đại hoàng tử do dự một chút, cuối cùng vẫn cởi bỏ giáp trụ của hắn, chọn một bộ trường sam văn sĩ màu trắng mặc trên người.
- Cần phí công phu thế sao?
Kiếm Thánh hơi nghi hoặc một chút, nhìn về phía Tiết Tam.
Hắn cảm thấy chỉ cần dựa vào một thanh kiếm của hắn, lại mang theo mấy chục người, một làn sóng xông tới, đủ để kẹp cửa thành lại, chờ đợi đại quân nhảy vào là được.
Hắn là Kiếm Thánh, quả thật có tư cách nghĩ vậy.
Nhưng Tiết Tam lại lắc đầu nói:
- Cẩn thận một chút không bao giờ thừa, lại nói, bên ngoài có không ít binh mã ngoài quân doanh.
Kiếm Thánh cũng không kiên trì nữa, đổi một bộ trường sam màu xanh đen.
Tiết Tam móc ra mấy cái hộp trong rương, nói:
- Trên người các ngươi rất nặng mùi ngựa, xoa xoa cái này một chút, tận lựa giảm cái mùi kia, chớ để người khác đoán ra.
Nói xong, Tiết Tam còn rất nhiệt tình chủ động giúp Đại hoàng tử xoa xoa.
Đại hoàng tử đứng ở nơi đó, tùy ý để Tiết Tam tô son điểm phấn.
Tiết Tam lại chuyển về phía Kiếm Thánh, Kiếm Thánh hiển nhiên chống cự cái này, nhưng Tiết Tam nói một câu lấy đại cục làm trọng, cuối cùng Kiếm Thánh vẫn bị khuất phục.
Hiện tại, chỉ cần có thể để hắn đi tới cửa thành giết người, giết loại cẩu vật nhận giặc làm cha kia, hắn đều đồng ý.
Tiết Tam lập tức nhìn về phía A Minh, nghi ngờ nói:
- Tại sao ngươi không thay quần áo?
- Ta đến bảo vệ chủ thượng.
A Minh trả lời, không thể xoi mói.
- Tốt, mọi người đi theo ta, người của ta đang ở phía trước chờ chúng ta, chờ lúc nữa cần tự nhiên một chút, đừng gò bó, sau khi đi tới cửa thành, chờ ta hiệu lệnh mới được ra tay, dọc theo con đường này, không quản xảy ra chuyện gì, đều phải nhẫn nhịn!
Tiết Tam lại dặn dò một tiếng, mang theo chín người này về phía trước.
Trịnh Phàm có chút ngạc nhiên nhìn về phía A Minh, nói:
- Không đi chơi một chút sao?
A Minh lắc đầu một cái, nói:
- Đây không phải chuyện tốt!
Trịnh Phàm rất tán thành gật gù, nói:
- Cho nên ta cũng không đi.
…
Đằng trước, đúng là có người tiếp ứng, còn có ba chiếc xe bò đang đợi.
Tiết Tam ra hiệu đám người Đại hoàng tử và Kiếm Thánh ngồi lên trên, cuối cùng ra hiệu người đằng trước lái xe.
Xe bò chậm rãi tiến lên, ánh mắt của Đại hoàng tử vẫn băn khoăn nhìn về bốn phía, lại phát hiện nhánh đội ngũ này của hắn, cứ như vậy đường hoàng đi qua quân doanh, quân binh sĩ đối phương nhìn thấy bọn họ, chỉ bật cười, mà không tiến lên ngăn cản và kiểm tra.
Phòng ngự đã thư giãn đến trình độ này rồi sao?
Hay nhóm người bọn hắn có chỗ đặc thù gì? Cho nên mới được phản quân nơi này tín nhiệm đến vậy?
Kiếm Thánh cũng phát hiện, chu vi binh lính đối phương chỉ đơn giản, chỉ chỉ chỏ chỏ cười cười đám người bọn hắn ngồi trên xe bò, nói chung không quá coi trọng.
Lúc đội ngũ sắp đến cửa tây, mới có một tên bụng phệ, hình như là tướng lĩnh và mấy tên thân binh say khướt đi tới, ngăn cản xe.
- Dừng lại, chớ đi về phía trước, dừng lại, dừng lại cho bản tướng quân!
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trên xe bò, nín thở.
Bị phát hiện sao?
- Mẹ nó, để bản tướng quân đến nhìn, để bản tướng quân đến tinh tế nhìn nhìn, chà chà chà, thật đẹp trai!
Tên tướng lĩnh phản quân này, trước tiên tới gần đây, chỉ chỉ Đại hoàng tử, nói:
- Hơi đen, nhưng cường tráng, chà chà, có mùi dã tính khó thuần!
Lập tức, tên tướng lĩnh phản quân này lại nhìn về phía Kiếm Thánh đang ngồi một bên khác, nói:
- Hơi già, nhưng khuôn mặt nhỏ và tay nhỏ, thật là trắng mịn, thân thể kia khẳng định mềm mại, tuyệt đối biết hầu hạ người, ha ha ha… Được rồi, hai người đàn ông già nhỏ này, bản tướng quân đã chấm chọn rồi!
". . ." Đại hoàng tử.
". . ." Kiếm Thánh.
…
Tấn nhân có gay, đây là chuyện mọi người thuộc tứ đại quốc gia phương Đông đều biết, trong mắt quý tộc người Tấn đây là thú vui tao nhã.
Nhưng bất luận Đại hoàng tử hay Kiếm Thánh, bọn họ đều không ngờ tới, bản thân sẽ có một ngày bọn hắn trở thành một bộ phận của “Thú vui tao nhã” kia.
Long Uyên kiếm dắt bên người hắn, bắt đầu mơ hồ không nhẫn nại được nữa.
Giữa hai hàng lông mày của Đại hoàng tử, bắt đầu có sát khí ngưng tụ.
Một người là Hoàng Đế chi tử,
Một người là kiếm khách nhất lưu đương đại,
Nào từng bị sỉ nhục qua thế này?
Mà lúc này, vị tướng lĩnh phản quân bụng lớn ngấn mỡ còn không rõ ràng lắm, thời khắc này hắn quả thực đến đi lên đỉnh phong của cuộc đời.
Ôm ấp đề huề, bên trái là Đại hoàng tử Yến Quốc, bên phải là Kiếm Thánh Tấn Quốc.
Mẹ nhà nó!
Đẹp, rất đẹp, đẹp đến không có giới hạn rồi!
Tiết Tam lại vội vàng mở miệng nói:
- Đại nhân, cái này không được, không được, nhóm người này do Nhị Đại Vương triệu kiến vào Vương phủ.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!