Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 618: GIẾT

Nhị Đại Vương ở đây tự nhiên chỉ đệ đệ Tư Đồ Quýnh của Tư Đồ Nghị, lúc trước hai anh em này đồng thời bị thua trước Tư Đồ Lôi, bị sung quân đến tuyết nguyên thủ thành, sau khi phản loạn cũng đi cùng nhau, sau khi Tư Đồ Nghị đăng cơ, cũng vui lòng phong thưởng cho đệ đệ hắn.

Có lẽ đúng là đã tự giận mình, cuối tháng trước Tư Đồ Nghị đã sắc phong hai nam sủng làm phi tử, đây là chuyện đầu tiên từ cổ chí kim.

Đặt vào quá khứ, coi như quý tộc Yến Quốc thích loại gay lọ này, nhưng vẫn tuyệt đối không có loại thuyết pháp “Cưới hỏi đàng hoàng” này, chỉ làm bí mật ngầm hiểu, mà bất luận làm sao Tư Đồ Nghị đã ngồi qua Long ỷ, lại hoang đường đến mức độ này.

Mà ca ca phía trước đại biểu, làm đệ đệ tự nhiên cũng không cam lòng lạc hậu, cho nên Tư Đồ Quýnh gần đây cũng tổng tuyển cử nam sủng, trong ngoài Phụng Tân thành đều rõ ràng.

Nghe nói Nhị Đại Vương này muốn hai người này, vị tướng lĩnh ngấn bụng này hơi do dự rồi.

Tiết Tam nói:

- Đại nhân, ngài nhìn được rồi, còn hai tên còn lại này, tiểu nhân sẽ sai người mang bọn hắn tới chỗ ngài, ngài thấy được không?

Tên tướng lĩnh phản quân kia nghe vậy, gật gù nói:

- Ngươi ngược lại linh hoạt, đi đi, đừng để Nhị Đại Vương chờ lâu.

- Vâng.

Xe bò tiếp tục tiến lên.

Đại hoàng tử nhắm chặt mắt lại, hắn không ngờ bản thân trải qua chuyện thế này.

Kiếm Thánh đưa mắt yên lặng tìm đến phía Tiết Tam, đây chính là cái ngươi gọi là “Chịu nhục” sao?

Còn vị tướng lĩnh kia, đã sớm điền tên trên danh sách tất sát của Long Uyên kiếm.

- Lúc trước thấy ngươi, hình như dùng kiếm?

Đại hoàng tử tựa hồ di dời sự chú ý, bắt đầu nói chuyện với Kiếm Thánh.

Hắn không biết Kiếm Thánh, nhưng hắn có thể suy ra từ thái độ của Tiết Tam đối với Kiếm Thánh, biết được người trước mắt này, thân phận tuyệt đối không tầm thường.

Thậm chí, ở một mức độ nào đó, Tiết Tam đối xử hắn, so với bản thân Đại hoàng tử, còn cung kính hơn một ít.

- Đúng!

Kiếm Thánh gật gù.

Đại hoàng tử cũng khẽ gật đầu, đây hẳn là cao thủ Kiếm đạo do Trịnh Phàm mời chào tới, chuyên môn dùng để đi đoạt môn.

Có điều, không quản hắn rốt cuộc là cao thủ thế nào, Đại hoàng tử đều không lưu ý, cao thủ cao đến đâu chăng nữa, không có khả năng cao như vị Kiếm Thánh Tấn Quốc kia đi!

Khả năng đối với Trịnh Phàm mà nói, chiêu mộ được một cao thủ, không phải dễ, cho nên bọn hắn mới đặc biệt quý trọng đến vậy.

Cái này không phải Đại hoàng tử lòng dạ hẹp hòi, mà thân là hoàng tử, sức hấp dẫn đối với người trong giang hồ, to lớn không gì sánh được, chỉ cần hắn đồng ý, ngoắc ngoắc tay, tất nhiên có rất nhiều cao thủ giang hồ đồng ý hiệu lực cho hắn.

Ba chiếc xe bò, chậm rãi đi qua cầu treo sông hào bảo vệ thành.

Đúng lúc này, Tiết Tam móc ra một viên lệnh pháo từ trong lồng ngực, sau khi kéo ra, "Vèo" một tiếng, một đạo pháo hoa bay lên trời.

- Giết!

Nhóm người trên xe bò đang rút ra binh khí giấu trên xe bò, xung phong liều chết xông về phía binh lính thủ thành.

Lúc trước "Văn nhã" "Yên tĩnh" hoàn toàn biến mất, chỉ còn dư lại khuôn mặt dữ tợn.

Đại hoàng tử vươn mình một cái xuống xe bò, thuận tay rút ra đao giấu trên xe bò, hắn chưa kịp ra động tác kế tiếp, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng kiếm ý cực kỳ cường hãn từ bên cạnh hắn trực tiếp nổ lên!

Đại hoàng tử từng tận mắt nhìn thấy Tổng binh Trấn Bắc quân Lý Lương Thân luyện kiếm, lúc này người bên cạnh hắn bung ra khí thế, hoàn toàn không kém Lý Lương Thân chút nào!

Kiếm Thánh đại nhân nguyên bản đã "Khát khao khó nhịn", trải qua một hồi “Chịu nhục” vừa rồi, cơn ức chế cơ hồ không giữ lại nữa, bung lụa!

Vào lúc này, chỉ có giết chóc, mới khiến hắn được phóng thích!

Ba bước lên, thân hình như một đạo kinh hồng, thân hình của Kiếm Thánh trực tiếp nhảy lên trên cửa thành, thành lầu Phụng Tân thành không cao lắm, cho nên Kiếm Thánh trong nháy mắt có thể trèo lên lâu thành.

Kiếm múa như ngân xà, trên cổ ba tên binh sĩ trông coi bên cạnh ụ tường, xuất hiện một đạo tơ máu, đợi sau khi thân hình Kiếm Thánh xuyên qua họ, máu tươi phảng phất chậm chạp phun ra ngoài, ba tên binh lính kia chỉ kịp toát ra vẻ khiếp sợ bưng cổ bản thân, thống khổ ngã xuống đất.

Trên lâu thành có không tí binh lính, rốt cuộc trong ngoài tòa thành nhỏ này, có tận hai vạn phản quân đóng giữ, cộng thêm trong thành còn có “Văn võ bá quan” ngụy triều, cho nên diện tích rõ ràng không đủ, bởi vậy rất nhiều binh sĩ phải ra ngoài thành dựng lều ở tạm.

Sau khi Kiếm Thánh tới, gặp người nào giết người nấy, trừ bỏ ban đầu rút kiếm khiến kiếm khí ngang dọc bên ngoài, kế tiếp giết chóc, Kiếm Thánh lựa chọn một loại phương thức giết chóc rất cụ thể.

Mũi kiếm chuyên môn chọn chỗ hiểm yếu trên giáp trụ của đối phương mà đâm vào, đâm vào trong chớp mắt lại truyền thêm một chút kiếm khí, đủ để xoắn nất tâm mạch của đối thủ, sau đó hắn quyết đoán rút kiếm ra, đâm về phía mục tiêu kế tiếp.

Cho nên, Kiếm Thánh một đường giết một đường tiến lên, tuy nói không có khí tượng đặc sắc, nhưng người bên cạnh nhìn cảnh tượng từng đầu binh sĩ rơi xuống đất, cảnh tượng cỡ này đủ khiến ngưởi ta khiếp sợ.

Cái này kỳ thực do Kiếm Thánh thay đổi, từ một vị kiếm khách cất bước trên giang hồ chuyển biến thành một Sát Lục giả tính toán chiến đấu giết người, so sánh hơi khập khiễng có thể nói đây từ giấc mơ chuyển hóa thành hiện thực.

Tất nhiên nó sẽ mất vẻ đẹp hào nhoáng nào đó để bù giết chóc, nhưng giết chóc đối với người thưởng thức nó mà nói, bản thân nó cực đẹp.

Mà phía dưới, sau khi Tiết Tam mang theo một nhóm thủ hạ cùng với đám người Đại hoàng tử chém giết một đám quân sĩ trông giữ cửa thành, trước sau phân thành hai nhóm người, bắt đầu triển khai.

- Ô ô ô! ! ! ! ! ! !

Phương xa, tiếng kèn lệnh vang lên, Thịnh Lạc quân đã bắt đầu khởi động, mã lực đẩy tới cực hạn, bắt đầu xung phong!

Hai cánh kỵ binh trực tiếp đi chia nhỏ và xua đuổi phản quân ngoài thành, Lương Trình tự suất lĩnh trung quân vọt thẳng vào cửa tây!

Trong lúc nhất thời, phản quân trong vào ngoài thành đều rơi vào trong hoảng loạn, Yến quân đến quá nhanh quá đột nhiên, mà hiện tại là ban đêm, cái này tăng thêm độ khó để phản quân kịp phản ứng lại.

Có người muốn chống lại, có người một lòng một dạ bắt đầu chạy băng băng, dưới tình huống này bên ngoài doanh trại trực tiếp bị Thịnh Lạc quân dùng phương thức bẻ cành khô đánh vỡ.

Nhưng dù sao vãn có người không ngốc, rất nhanh trong thành xuất hiện một tên tướng lĩnh mặc áo giáp dẫn hơn trăm tên hộ vệ cưỡi ngựa chạy như bay về phía này.

Riêng phản ứng này không thể nói không nhanh!

Chỉ có thể nói, đối phương khả năng vừa lúc mang binh tuần tra, sau khi nghe được động tĩnh bên này, trực tiếp đuổi tới.

- Mẹ nó!

Tiết Tam mắng một tiếng, hô:

- Cung tên!

Những thám tử thủ hạ của Tiết Tam đều dựa theo phương thức huấn luyện bộ đội đặc chủng rèn luyện, những trang thiết bị do Tiết Tam thiết kế như ám nỏ rất lợi hại, chỉ có điều tầm bắn của chúng không đủ xa.

Nhưng dưới mệnh lệnh của Tiết Tam, hai mươi tên thám tử kia không chút do dự nào rút đao xông về phía trước, bọn hắn muốn lấy thân thể máu thịt đi ngăn cản kỵ binh của đối phương xung phong, đồng thời sau khi rút ngắn khoảng cách, dùng ám nỏ tiến hành bắn giết.

Bất luận thế nào, cũng phải bảo vệ cửa tòa thành này, chờ đại quân đi vào!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch) - Bá đạo, lầy lội!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!