Trịnh Phàm và Kiếm Thánh cùng đi đến, đứng trước cửa.
Trong cửa, Tư Đồ Nghị thân mặc Long bào, tay trái cầm kiếm ngồi ở trên ghế thái sư, dưới chân hắn, hai nam sủng đang ôm chân hắn, khóc thút tha thút thít!
Vị trí bên cạnh, có một chàng trai khác, mặc áo Mãng bào, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn hẳn là đệ đệ Tư Đồ Nghị, Tư Đồ Quýnh.
Ánh mắt của Tư Đồ Nghị có chút lạnh lẽo, người đàn ông này, xem ra cũng không phải loại người bị tửu sắc che mắt, ngược lại dáng vẻ hơi oai hùng, đệ đệ Tư Đồ Quýnh của hắn, so sánh với hắn mà nói, vẫn còn kém không ít, nhưng vẫn có thể nhìn ra, hắn đang run rẩy.
Ánh mắt của Tư Đồ Nghị, trước tiên rơi trên người Trịnh Phàm, mở miệng nói:
- Người tới từ phương nào, hãy xưng tên!
Trịnh Phàm khẽ mỉm cười, không trả lời hắn.
- Làm càn!
Tư Đồ Nghị chỉ vào Trịnh Phàm quát lớn.
Tiếp theo, Tư Đồ Nghị vừa nhìn về phía Kiếm Thánh bên người Trịnh Phàm, hắn hẳn nhận ra Kiếm Thánh, lúc này cả giận nói:
- Tốt, tốt, ngươi thân là Tấn nhân, lại cấu kết Yến nhân đồng thời đến mưu nghịch, cướp giang sơn của trẫm! Ngu Hóa Bình, ngươi, ngươi thật to gan, ngươi uổng là Tấn nhân!
Tư Đồ Nghị tức giận, lấy hơi gào lên tiếp:
- Trẫm muốn diệt toàn tộc ngươi, coi như ngươi là Kiếm Thánh, nhưng trẫm nhất định sẽ phái đại quân bắt ngươi, trẫm sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Tư Đồ Nghị và Kiếm Thánh, đã có đại thù từ trước.
Lúc trước trong đấu tranh chính trị, hai vị ca ca Tư Đồ Nghị và Tư Đồ Quýnh, bị đệ đệ Tư Đồ Lôi đè ép khiến bọn hắn không thể không đến Tuyết Hải Quan thủ thành, kỳ thực đây chính là một loại lưu đày biến tướng sung quân.
Khi đó bọn hắn đã cấu kết với dã nhân, đặc biệt thời khắc Yến nhân diệt Văn Nhân gia và Hách Liên gia, gia chủ Tư Đồ gia hoảng loạn, hai anh em họ nhân cơ hội đưa biện pháp mượn binh dã nhân để chống đỡ Yến nhân.
Nguyên bản, lão gia chủ cũng động tâm.
Hai huynh đệ bọn họ có thể nhân cơ hội này, lần thứ hai từ Tuyết Hải Quan trở lại Dĩnh Đô thành, có thể bắt đầu vòng đấu tranh kế tiếp đối với Tư Đồ Lôi, không chết không thôi.
Nhưng ai biết Tư Đồ Lôi mượn kiếm của Kiếm Thánh, giết chết cha bọn hắn.
Tư Đồ Nghị và Tư Đồ Quýnh thực sự muốn nương nhờ vào dã nhân sao?
Bọn họ không ngốc, nhưng thời điểm đó, bọn họ không còn cách nào khác, cha bọn họ chính là người lập quy tắc trò chơi, sau khi cha bọn họ chết, chẳng khác gì tuyên cáo trò chơi kết thúc, bọn họ không còn tư cách tham dự nữa, lúc này mới nhẫn tâm cấu kết với dã nhân.
Hiện tại, rơi vào hoàn cảnh trớ trêu này, kỳ thực coi như hôm nay Yến nhân không đánh tới, Tư Đồ Nghị đối với cục diện hiện tại, cũng chẳng hài lòng gì.
Khả năng theo Tư Đồ Nghị, nếu không phải lúc trước Kiếm Thánh giúp Tư Đồ Lôi giết chết cha hắn, lúc bản thân hắn trước mặt “Cẩu tử”, lá bài tẩy so với hiện tại nhiều hơn nhiều, tuyệt đối không đến mức độ ngay cả “Đô thành” Ngọc Bàn thành kia cũng bị cướp đi, tối thiểu hắn vẫn có thể duy trì bộ mặt “Hoàng Đế” cơ bản.
- Ngươi… Vẫn còn mặt mũi chất vấn ta sao?
Kiếm Thánh quả thực bị chọc cười.
- Trẫm là Hoàng Đế Thành Quốc, trẫm là Thiên tử, thiên mệnh sở quy, các ngươi dám to gan mạo phạm trẫm, đó chính là cãi lời thiên mệnh!
Tư Đồ Nghị tiếp tục gầm rú lớn tiếng.
- Đã đến nước này, ngươi vẫn còn nằm mơ hay sao?
Kiếm Thánh quát lớn.
Trịnh Phàm đưa tay vỗ vỗ vai của Kiếm Thánh, nói:
- Người ta không ngốc, người ta khôn khéo lắm!
Sau khi ra hiệu Kiếm Thánh bình tĩnh đừng nóng, Trịnh Phàm ôm hai tay rất thanh thản nhìn Tư Đồ Nghị, nói:
- Làm sao, vẫn coi bản thân là Hoàng Đế rồi? Muốn học vị Tấn Hoàng kia, sau khi di chuyển đến Yến kinh, muốn làm chức Tấn Quốc Công, tốt xấu bảo đảm bảo bản thân được hưởng vinh hoa phú quý đến hết nửa đời sau chăng?
Trịnh Phàm cười khẩy nói:
- Nói thật với ngươi, đừng nghĩ đến chuyện tốt đẹp này, Đại Yến ta chỉ thừa nhận Dĩnh Đô Thành Quốc, chứ không chấp nhận ngươi, không biết rách rưởi chui ra từ xó xỉnh nào! Bực khí lực này, ta khuyên ngươi vẫn nên tiết kiệm, Đại Yến đã có Thành thân vương, không thể thêm một Thành Quốc Công nữa. Kẻ dẫn dã nhân nhập quan, làm xấu cơ nghiệp Đại Hạ, còn tưởng rằng tranh bá Vương quyền một phương có thể bảo lưu thể diện đây?
Nghe Trịnh Phàm nói vậy, ánh mắt Tư Đồ Nghị ngẩn ra, hiển nhiên lời nói của Trịnh Phàm như dao đâm vào tâm hắn.
Vào lúc này, tại sao hắn cố ý mặc Long bào? Tại sao cố ý để đệ đệ hắn mặc Mãng bào?
Tại sao hắn làm như bị hóa điên, há mồm ngậm miệng "Trẫm" "Thiên mệnh sở quy".
Không phải điều mong muốn chính là lấy tư thái “Hoàng Đế” bị tóm hay sao?
Cứ như vậy, coi như bị áp giải đến Yến kinh, theo truyền thống của người ta, ít nhất hắn vẫn thu được một cái tước vị, được đại ngộ như phú ông.
Lời nói của Trịnh Phàm chẳng khác gì chọc thủng ảo tưởng của hắn.
- Trẫm, trẫm là Thiên tử, coi như trẫm thất bại, vẫn là cửu ngũ chí tôn, trẫm có thể đi Yến kinh, hướng Hoàng Đế Bệ Hạ Đại Yến trình quốc thư, có thể…
- Không cần đi xa, đi một chuyến này không dễ dàng, ta đã đáp ứng người khác rồi, ngày hôm nay ngài sẽ có bất ngờ?
- Bất ngờ?
- Đúng vậy, ví dụ như ngài không hiểu ra sao chết rồi, ta muốn bắt sống cũng không được.
Kiếm Thánh nghe vậy, khóe mắt dư quang nhìn Trịnh Phàm một chút.
Trịnh Phàm bắt lấy động tác này, trong lòng khẽ mỉm cười.
- Ca ca, ta không muốn chết, ta không muốn chết!
Bên này Tư Đồ Quýnh triệt để không kềm chế được. lúc này quỳ sát xuống, một lúc hướng Trịnh Phàm dập đầu một lúc hướng Tư Đồ Nghị dập đầu.
Bị Tư Đồ Quýnh ảnh hưởng, hai nam sủng dưới chân Tư Đồ Nghị cũng bắt đầu khóc, rát có phong thái nước mắt như mưa.
Lúc này Tư Đồ Nghị phát ra một tiếng hừ lạnh, kiếm trong tay không chút do dự liên tiếp đâm về phía hai “Ái phi” của hắn.
Sau hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai nam sủng lần lượt rơi vào trong vũng máu.
Tư Đồ Quýnh hơi kinh ngạc nhìn ca ca hắn, hắn kỳ thực biết cân lượng của bản thân, lại xem thường thân phận con thứ của Tư Đồ Lôi, cho nên từ lâu đến nay, hắn đều đứng về phía ca ca của hắn đối phó Tư Đồ Lôi.
Nhưng trước mắt, hắn rõ ràng, ca ca hắn không che nổi hắn nữa rồi.
Tư Đồ Nghị duỗi thân thể nghiêng về phía trước, nói với Tư Đồ Quýnh:
- Đừng khóc sướt mướt, người thắng làm vua người thua làm giặc, vào lúc này đừng làm trẫm mất mặt.
Tiếp theo, Tư Đồ Nghị vừa nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:
- Tốt xấu gì trẫm đã từng ngồi qua Long ỷ, cũng từng được văn võ bá quan tung hô vạn tuế, vị tướng quân Yến Quốc này, có thể cho trẫm một chút thể diện được hay không, ban khăn tang rượu độc gì đó cũng được!
- Ngươi còn muốn thể diện, khi ngươi thả dã nhân nhập quan, ngươi có nghĩ đến thể diện của bách tính Tam Tấn ta!
Lúc Kiếm Thánh sắp sửa rút kiếm, lại bị Trịnh Phàm ấn tay xuống.
- Thể hiện đương nhiên cần có, rốt cuộc ngươi là Đế Vương, tốt xấu gì cũng từng khoác Hoàng bào, chỗ truy cầu của Đế Vương đơn giản là Thiên Cổ Đệ Nhất…
- Đúng, nếu không phải ngẫm không gặp thời, trẫm nhất định có thể làm Thiên Cổ Nhất Đế!
Tư Đồ Nghị có vẻ rất tin tưởng vào bản thân.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~