Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 623: THIÊN CỔ NHẤT ĐẾ (HẠ)

Đương nhiên, đã đến lúc này, nếu không phải không có điều kiện cầm đao kề cổ quan viết sử nói mấy lời ngon ngọt về hắn, vậy bản thân hắn cố hò hết mấy tiếng vài câu trước khi chết đi!

Trịnh Phàm cười gật gù, nói:

- Ta giúp ngài, giúp ngài làm một Thiên Cổ Nhất Đế.

Nói xong, Trịnh Phàm sai giáp sĩ bên người nói:

- Đi lấy một lu nước bẩn đến đây.

- Vâng.

- Vâng.

Tư Đồ Nghị sửng sốt một chút, lập tức tức đến nổ phổi hô:

- Ngươi muốn làm gì, ngươi muốn làm gì!

Hắn cuống lên, hắn có thể không gấp sao!

Trịnh Phàm dùng ngót út móc lỗ tai của hắn, sau đó đặt trước môi thổi thổi, nói:

- Giúp ngài hoàn thành giấc, không phải ngài muốn làm Thiên Cổ Nhất Đế sao, vậy thì làm một Thiên Cổ Nhất Đế chìm chết trong sân đi.

Hai huynh đệ Tư Đồ Nghị và Tư Đồ Quýnh bị trói lên, Tư Đồ Quýnh vẫn đang khóc và xin tha, Tư Đồ Nghị đang không ngừng chửi ầm lên.

Hắn mắng cha hắn lúc trước bị mù, không nhìn ra đứa con thứ lòng lang dạ thú, đại nghịch bất đạo.

Hắn mắng “Cẩu tử” Dã Nhân Vương kia, lúc trước nếu không có hắn chỉ là thứ thấp hèn, làm sao có ngày hôm nay, bây giờ lại vong ân bội nghĩa đối với hắn.

Hắn mắng đám Sở nhân kia gian xảo, xâm chiến địa bàn Tư Đồ gia hắn.

Hắn mắng Yến nhân cực kỳ hiếu chiến, tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt!

Rốt cuộc sau khi một cái lu lớn tràn đầy nước uế bày trước mặt hắn… Hắn không mắng nữa, hắn bắt đầu lớn tiếng xin tha, bắt đầu khóc nói, cầu xin Trịnh Phàm không dùng phương thức này xử tử hắn.

Bởi nếu bị phương thức xử tử hắn đúng là hàng thật giá thật chết đi "Để tiếng xấu muôn đời"!

Trịnh Phàm nghe xong rất cảm động, hạ lệnh binh sĩ lấy củi bỏ xuống đốt dưới lu lớn.

Có điều, để Trịnh Phàm hơi bất ngờ chính là, Kiếm Thánh lại không quan sát buổi hành hình này, lúc Trịnh Phàm tìm được Kiếm Thánh, phát hiện Kiếm Thánh đã đứng trong sân, đang dùng lá khô lau Long Uyên kiếm.

- Ta tưởng rằng ngài sẽ thích!

Trịnh Phàm mở miệng nói.

Kiếm Thánh lắc đầu một cái, rồi lại gật gù, nói:

- Quả thật không tệ!

Lấy phương thức này trừng phạt huynh đệ Tư Đồ Nghị, xác thực rất hả giận, Kiếm Thánh rất khâm phục, Trịnh Phàm có thể nghĩ ra chiêu độc này.

- Nhưng tại sao ngài không đứng bên cạnh xem?

- Hơi nặng mùi!

- Cũng đúng!

- Còn nữa, nơi này vẫn có thể nghe được tiếng.

- Ừm.

Kiếm Thánh đem Long Uyên kiếm thu hồi vào vỏ, nói:

- Lấy phương thức này xử tử Tư Đồ Nghị, đối với ngươi mà nói, sẽ không sẽ có phiền toái gì chứ?

- Chỉ cần ngài hài lòng cảm thấy hả giận là tốt rồi, những phiền phức kia đối với ta, kỳ thực không đáng kể.

- Thật?

- Thật 100%

- Hắn rốt cuộc đã ngồi qua Long ỷ!

Kiếm Thánh nói.

- Hắn nghĩ hắn là cái thá gì!

- Ha ha!

Kiếm Thánh đứng lên, nói:

- Hôm nay giết rất tận hứng.

- Vậy ngài cần thời gian điều trị và tĩnh dưỡng tốt, đây chỉ là món ăn khai vị, dã nhân kế tiếp mới là đối thủ chân chính!

Trịnh Phàm không nói Sở nhân, tuy nói hiện tại bọn hắn đang mân mê ngay phía sau Sở nhân, nhưng rốt cuộc phải uyển chuyển lời nói để “Lừa” Kiếm Thánh chứ!

Nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa mà nói, đứng trên góc độ của Kiếm Thánh, Yến nhân vào Tấn địa và Sở nhân vào Tấn địa, chẳng khác nhau bao nhiêu?

Nhanh, nhưng duy nhất có một cái khác, đó chính là Sở nhân dám hợp tác với dã nhân.

Nhưng riêng phần bản chất, ngược lại hoàn toàn giống nhau.

- Kiếm… Càng mài càng sắc bén!

- Lời này ta thích nghe.

Trịnh Phàm cười cợt.

- Ta chung quy không phải Yến nhân, kiếm của ta, chỉ có thể mượn, nhưng sẽ không đưa.

Kiếm Thánh đang phòng hờ rồi!

Hiển nhiên, Trịnh tướng quân liếm không lọt chỗ nào, có thể nói tận dụng mọi thứ.

Nói thật lòng, rất thích giao thiệp với người đàng hoàng, Trần Đại Hiệp là người đàng hoàng chính gốc, mà Kiếm Thánh hẳn không tính nghiêm ngặt về mặt ý nghĩa là người đàng hoàng, nhưng hắn là người tuân thủ nghiêm ngặt hành vi và chuẩn mực, trên thế giới này cũng tính khó có gì sánh được.

Trước khi Đỗ Quyên chết, nàng dám đem hài tử giao cho Kiếm Thánh, kỳ thực đây là minh chứng rõ nhất.

Thân là kẻ thù, nhưng ta dám chắc chắc, ngươi sẽ không làm hại một đứa bé.

- Ngài nói giỡn, tuy rằng ta chỉ luyện đao, nhưng cũng là người yêu kiếm, ta là Yến nhân, ngài là Tấn nhân, tuy nói bây giờ đại thế Tấn đã sắp nhập vào Yến, nhưng ta có thể đảm bảo với ngài, kiếm của ngài chỉ nhắm vào dã nhân!

- Thật?

- Há, lần này có chút ngoại lệ, nếu Sở nhân dám vị phạm lệnh Thiên tử Đại Hạ, liên thủ dã nhân gia hại bách tính, ta cảm thấy vẫn nên giáo huấn một hồi.

Trịnh Phàm dừng một chút, bổ sung thêm:

- Còn sau này, ta suất quân vào Càn Quốc hay suất quân vào Sở Quốc, ngài cũng không cần tham dự!

- Cũng được.

Kiếm Thánh đồng ý rồi!

- Còn một cái nữa!

- Nói!

- Chiến hậu, ngài nên về Thịnh Lạc thành lập gia đình, ngài đây vẫn muốn tiếp tục làm binh lính thủ thành cũng được, hoặc muốn tận hưởng niềm vui gia đình tự nhiên có thể rời đi. Nhưng chỉ cầu ngài nể mặt hàng xóm, vạn nhất sau này có người nào muốn lẻn vào Thịnh Lạc thành giết ta, ngài nhất định phải giúp một chút!

- Cũng được.

Trịnh Phàm gãi gãi đầu nói:

- Ngài biết đấy, ta sợ chết, rất sợ chết, cho nên sau này ngài ở Thịnh Lạc thành, buổi tối lúc ta đi ngủ, có thể ổn định hơn nhiều.

Điểm mấu chốt từng bước từng bước bị đột phá, từ từ đi, không phải vội.

Tối thiểu, trong nhà có một Sa Thác Khuyết Thạch, hàng xóm tốt bên cạnh có một vị Kiếm Thánh, Trịnh tướng quân cảm thấy chỉ cần hắn trong Thịnh Lạc thành, cho dù ngươi là Võ đạo tông sư muốn đến ám sát ta, kết quả đều thất bại tan tác trốn về.

- Ngài tiếp tục ở chỗ này nghe tiếng, ta đi ra bên ngoài kiểm tra một chút.

- Chính ngươi mân mê tạo ra kịch vui, bản thân lại không nhìn nữa?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Ta là người nhẹ dạ, không chịu nổi sát sinh.

Kiếm Thánh nhất thời không còn lời nào để nói.

Trong nhà, đang trình diễn trò hay, chỉ là kịch vui này, không nói có đẹp đẽ hay không, nhưng nghe tên thôi đã thấy thối rồi!

Trịnh Phàm mang theo A Minh và Phiền Lực cùng đi, trực tiếp đến lâu thành, tìm Lương Trình.

Lương Trình bẩm báo Trịnh Phàm về số lượng thương vong, kỳ thực, bọn hắn không có bao nhiêu người bị thương vong, có điều thứ Trịnh Phàm quan tâm nhất, chính là phương diện thu được tiền hàng.

Thu lợi từ một đám thổ phỉ, từ vị “Hoàng Đế” Tư Đồ Nghị đến đám tướng lĩnh dưới trướng hắn, sau khi mất đi mục tiêu phấn đấu của cuộc đời, kỳ thực chỉ có mong muốn đi mò tiền.

Trong phủ đệ trong nhà kho, thật đúng là chồng đầy tiền hàng.

Những thứ này, đều lấy từ mồ hôi nước mắt của nhân dân, bên trong mang theo bao nhiêu "Táng tận thiên lương".

Tiền hàng phong phú như vậy, có nguyên nhân quan trọng, đó là tuy nói Sở nhân chiếm đoạt Ngọc Bàn thành, nhưng chung quy không có ý định trở mặt với Hoàng Đế khôi lỗi Tư Đồ Nghị, hay cảm thấy trở mặt không có lời, cho nên tiểu triều đình của Tư Đồ Nghị từ Ngọc Bàn thành rời đến địa phương heo hút này, đều mang đầy tiền hàng cướp đoạt được đến Phụng Tân thành.

Số lượng này… Trông rất khả quan!

- Tìm khu vực phụ cận sông hay thung lũng gì đó, đồng thời chọn Man binh, cất giấu bớt số lượng tiền hàng này đi.

Trịnh Phàm quyết đoán.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!