Cái này kỳ thực xem như là truyền thống của Thịnh Lạc thành, lần đầu tiên xuôi nam chinh phạt Càn Quốc cũng làm như thế, trước tiên tìm một chỗ cất giấu, chờ hậu chiến thông qua đội buôn hoặc những phương thức khác sẽ lấy tiền hàng trở về.
Tại sao hậu thế thường kể những cố sự liên quan đến kho báu các Vương triều cổ đại như vậy?
Kỳ thực nguyên nhân ở ngay đây, lúc tàn binh bỏ trốn không thể mang toàn bộ tiền hàng rời đi, chỉ có thể che giấu tiền hàng tại một chỗ bí mật nào đó, sau này lấy ra sử dụng, hoặc làm vốn liếng đông sơn tái khởi.
Không giống trước đây đánh Càn, Tứ Nương làm thủ thuật kế toán gian lận, hiện tại Tứ Nương không có ở đây, nhưng lần này bản thân hắn điều động Thịnh Lạc quân, không cần thiết bàn giao sổ sách gì.
- Còn có một chút binh lính và văn võ triều thần của tân triều Tư Đồ Nghị chưa kịp đào tẩu, bọn họ nên xử trí thế nào?
Lương Trình hỏi.
- Thả đi, có điều phải chờ sau khi chúng ta rời đi.
Trịnh Phàm ngáp một cái, trên lâu thành, gió hơi lớn, cũng hơi lạnh.
- Thuộc hạ nghe nói, chủ thượng đem hai huynh đệ Tư Đồ Nghị dìm chết trong ao phân?
- Hiện tại phỏng chừng đã xây đúc rồi!
- Chủ thượng làm như vậy, có bị…
Trịnh Phàm nghiêm mặt, nói:
- Ngươi đang chất vấn ta?
- Thuộc hạ không dám.
- Ha ha, được, ta nói chuyện một chút với ngươi, ngươi trước tiên đoán xem, tại sao ta phải làm như vậy.
- Vì để Kiếm Thánh cao hứng?
A Minh hỏi.
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:
- Xem như một cái, nhưng không phải chủ yếu. Nói như thế, Lý Báo chết trận, Khúc Hạ thành bây giờ còn hai vạn Trấn Bắc quân, tương đương với trạng thái rắn mất đầu, lúc trước triều đình Yến Quốc giao Khúc Hạ thành cho Lý Báo đóng giữ, Lịch Thiên thành giao cho Tĩnh Nam Hầu. Bây giờ nếu Lý Báo không còn, như vậy Khúc Hạ thành đương nhiên cần người đến chuyển giao?
Trịnh Phàm dừng một chút, nói tiếp:
- Sau khi Trịnh Phàm đánh xong một trận này, kiểu gì cũng phải nhận công. Bản thân Tĩnh Nam Hầu có thể không thèm để ý phong thưởng, ngược lại hắn đã không thể phong hơn được nữa, coi như trên đỉnh đầu thêm Vương tước, đơn giản chỉ cải biến xưng hô mà thôi. Nhưng Tĩnh Nam quân dưới trướng hắn, lại không thể không tiến hành phong thưởng, có công không thưởng, từ trước đến giờ là tối kỵ!
Trịnh Phàm nhìn đám người Lương Trình, cười cười nói:
- Khúc Hạ thành lấy ra cho tướng lĩnh Tổng binh Tĩnh Nam quân phân chia, chẳng phải chuyện đương nhiên? Coi như Khúc Hạ thành vẫn bảo lưu, đổi thành một vị Tổng binh quan hệ với Trấn Bắc quân hoặc triều đình lại phái một người khác tới thay, nhưng như vậy vẫn phải mở ra một khu vực ở Thành Quốc phân cho Tĩnh Nam quân, để chia cắt địa bàn. Tư Đồ gia có thể bảo lưu Dĩnh Đô thành, nhưng nếu muốn tiếp tục duy trì khống chế đối với địa phương, Yến Hoàng sẽ không đáp ứng!
Trịnh Phàm nói đến đây, gương mặt cười tươi, nói:
- Vị trí Thịnh Lạc thành chúng ta, cách phía tây không xa chính là Khúc Hạ thành, phía đông dựa vào địa bàn nguyên bản của Tư Đồ gia, không quản phía tây phân một khối hay phía đông cắt một đao xuống, ta lập tức có thể trở nên giàu có. Cho nên trong chiến dịch lần này, ta phải tạo ra thêm thành tích, cũng chính là cái gọi là đóng gói, đóng gói cho bản thân, tự tạo thế cho bản thân, tạo danh vọng cho mình.
Trịnh Phàm nhìn đám người Lương Trình hỏi:
- Dân chúng thích nghe cố sự gì? Trịnh Phàm ta đánh hạ Phụng Tân thành bắt giết ngụy Đế? Nghe rất êm tai, nhưng lại ít đi chút mùi vị, cho nên ta cần cho họ một chút mùi vị. Mà đúng lúc trước đây Yến quân nếm mùi thất bại không lâu tại Vọng Giang, bất luận dân gian hay triều đình đều bức thiết hi vọng có một chiến thắng thoải mái tràn trề thắng lợi để xả giận, ta đây cố ý dành cho bọn họ món quà này!
Trịnh Phàm ý vị thâm trường, nói tiếp:
- Giữ lại đám binh sĩ và văn võ triều thần kia không giết, bởi chúng ta cần bọn họ một tay giúp tản tin tức này ra, giúp chúng ta tuyên truyền miễn phí chiến công này.
Lương Trình bừng tỉnh, nói:
- Cho nên, chủ thượng làm vậy để xây dựng danh vọng?
Trịnh Phàm đắc ý nói:
- Hừ hừ, xấp xỉ đi, ta tranh thủ làm sáu phần, để bọn hắn thổi thành mười phân, cho nên phải phối hợp một chút, dân chúng thích nghe cố sự gì, ta cho mùi vị thích hợp vào. Còn việc ta giết chết bao nhiêu dã nhân, đánh bao nhiêu Sở nhân, đó là chuyện sau này, bọn họ kỳ thực sẽ không tính toán cái này. Bằng không mở cuộc chiến diệt Tấn, tại sao dân gian Yến nhân chỉ ca tụng Trấn Bắc Hầu mầ không ca tụng Tĩnh Nam Hầu?
Lương Trình và A Minh đồng thanh nói:
- Chủ thượng mưu tính sâu xa, thuộc hạ khâm phục.
- Chủ thượng mưu tính sâu xa, thuộc hạ khâm phục.
- Được rồi, đừng nịnh hót, cho nên ta cố ý làm như thế, cố ý mạo hiểm đánh tới nơi này, kỳ thực sớm kiếm một chút công lao để Tĩnh Nam Hầu xem. Có sao nói vậy, ta phát hiện hiện tại Tĩnh Nam Hầu đối với ta rất tốt, trước tiên đưa Long Uyên kiếm, lại đưa năm ngàn Tấn binh, lại tăng quan, lại đưa Tỳ Hưu tới đây.
Trịnh Phàm cười bỉ ổi, nói:
- Ha ha, chỉ cần ta cho Tĩnh Nam Hầu một lý do một cái cớ tốt, sau này lúc chia của, hắn tuyệt đối tiếp tục chăm sóc ta.
Trịnh Phàm sực nhớ tới cái gì, nói tiếp:
- Thừa dịp vẫn còn nhiều thời gian, ta có thể mò thêm chút gì hay chút nấy, tuyệt đối đừng mỏng da mặt, trời biết trong khu vực này còn tiền hàng cất giấu nữa… Hí, ta làm sao cảm giác mùi vị lời này hơi quái quái, các ngươi có cảm thấy như vậy hay không?
- Không có.
Lương Trình nói.
- Quái quái chỗ nào?
A Minh nói.
- Giống Tam nhi!
Phiền Lực: “…”
- A Lực!
- Có thuộc hạ.
- Ngươi đi xem hai con cá ướp muối kia xong chưa, nếu được rồi thì tự tay đem bọn hắn treo lên lâu thành, triển lãm đi.
- Vâng, chủ thượng.
Phiền Lực xoay người trực tiếp đi.
Trịnh Phàm đưa tay vỗ vỗ lỗ châu mai, nói:
- Tiếp theo, chúng ta nên làm gì?
Lương Trình mở miệng nói:
- Chủ thượng, chúng ta kỳ thực đã thâm nhập rất xa rồi.
Tam Tấn chi địa rất lớn, nhưng Thành Quốc chỉ là phạm vi thế lực nguyên bản của Tư Đồ gia, chiếm không tới nửa diện tích Tam Tấn, luận thể lượng đơn độc so với Hách Liên gia và Văn Nhân gia thì lớn hơn một chút, nhưng hai nhà hợp lại vẫn lớn hơn vài phần.
Vọng Giang hầu như khởi nguồn từ Thiên Đoạn sơn mạch cắt dọc Thành Quốc, chia Thành Quốc ra làm hai, trước mặt Thịnh Lạc quân đã vượt qua Vọng Giang thâm nhập trăm dặm, có thể nói đã tương đương dựa vào đông rồi.
A Minh đứng bên cạnh, nói:
- Phí lời.
Trịnh Phàm gật gù nói:
- Ta đã hiểu.
A Minh: ". . .".
A Minh đột nhiên cảm giác thấy, sau khi Phiền Lực rời đi, nơi này xuất hiện một tên IQ đất trũng mới.
Một kẻ này thường rất khốc rất lạnh lùng, đột nhiên phát hiện bản thân gia nhập vào đề tài của đồng bọn, nhưng không hiểu gì hết, hắn sẽ hoảng một chút, sẽ không thích ứng.
Cũng may, Trịnh Phàm lập tức tiếp tục nói:
- Trên lý thuyết mà nói vẫn có thể, nhưng nếu quá mức, có thể đưa đến tác dụng phụ gì không?
Lương Trình cười cợt nói:
- Chủ thượng, Tĩnh Nam Hầu coi chúng ta như một nhánh kì binh thâm nhập qua sông, hắn không cho chúng ta mục tiêu hay nhiệm vụ cố địch gì, nói cách khác không hạn chế chúng ta. Yêu cầu duy nhất của hắn chính là, để chúng ta có thể sinh tồn tại đông Vọng Giang, cố gắng duy trì hiệu ứng của chúng ta.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~