Lương Trình bổ sung thêm:
- Cho nên, theo lý thuyết mà nói, kế tiếp Vọng Giang nơi đó bất luận sắp sửa phát sinh đại chiến thế nào, một nhánh binh mã kia của chúng ta hẳn sẽ không xuất hiện trong thẻ đánh bạc của Tĩnh Nam Hầu.
Ý rất đơn giản, nếu đã là kỳ binh, vậy có khả năng tạo ra tính bất ngờ, ngược lại có thể không nhấc lên bọt nước gì.
Dựa theo dòng suy nghĩ dụng binh của Tĩnh Nam Hầu, nước cờ này hắn đánh xuống trước, đợi đến lúc đánh chính diện, hắn sẽ không ngây thơ mong chờ nước cờ này sẽ mang đến tác dụng đặc biệt gì.
Cho nên, cho dù Thịnh Lạc quân ở ngay bên trong Phụng Tân thành kéo dài công việc tắm nắng, đối với chiến cuộc, cũng không thể nói ảnh hưởng đến chiến cuộc.
Mặt A Minh tiếp tục lạnh lùng, đồng thời đưa tay lấy túi rượu, uống một hớp, giảm bớt lúng túng.
Hắn… Vẫn không nghe hiểu.
Trịnh Phàm chống hai tay ra, chậm rãi xoay người, nói với Lương Trình:
- Đi lên hay đi xuống?
- Nếu đi xuống, không được hiệu quả lớn.
Trịnh Phàm chép miệng một cái, nói:
- Nhưng nếu đi tiếp mà nói, khả năng một đi không trở lại.
A Minh cảm thấy bọn họ hẳn cố ý, hơn nữa để A Minh hơi bất ngờ chính là, trong lúc vô tình Trịnh Phàm đã trưởng thành đến mức độ này, lại có thể khiến hắn trong lúc nhất thời không lĩnh ngộ được.
Sau đó, một màn A Minh không mong muốn xuất hiện.
Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía A Minh, hỏi:
- A Minh, ngươi cảm thấy thế nào?
Hướng lên và đi xuống có ý gì, ta còn không hiểu, ta làm sao đi cảm thấy đây?
Nhưng hắn không thể giống tên đầu đất Phiền Lực kia, dạng sờ đầu một cái, nở nụ cười hàm hậu, thừa nhận bản thân không nghe hiểu.
A Minh chỉ có thể nói:
- Kỳ thực đều có lý, cần phải do chủ thượng quyết đoán.
Lập tức, vì muốn thoát khỏi cảnh lúng túng này, A Minh nói:
- Chủ thượng, túi rượu sắp hết rồi, ta cần lấy thêm chút máu.
Một trận đại chiến vừa qua, máu chính là đồ uống rẻ nhất!
Tiếp tục ở chỗ này, quá mức lúng túng, cho nên phải tìm lý do chuồn trước.
Trịnh Phàm tiếp tục nói với Lương Trình:
- Đi xuống, đi xoay quanh biên cảnh Sở Quốc, kỳ thực ổn thỏa nhất.
- Nhưng chủ thượng phải biết, nếu Thanh Loan quân có thể tới đây, chứng minh cửa ải Tư Đồ gia dùng để phòng ngự Sở Quốc, đã bị Sở nhân chiếm lĩnh rồi. Quân ta xuôi nam, có thể qua cửa ai hay không vẫn chưa biết, coi như đi qua thâm nhập Sở Quốc, cũng khó chiếm được tiện nghi. Đương nhiên, nếu chỉ đi quét qua phần mặt một thoáng, tiện thể lấy một chút danh vọng, hiệu quả ngược lại không tệ!
Trịnh Phàm nghiền ngẫm, nói:
- Ta hiểu, nếu tường thành Sở nhân trực tiếp đỡ được, vậy thì lúng túng rồi, hơn nữa lần này Sở quân chỉ phái ra Thanh Loan quân tham chiến, tuy nói quốc nội Sở Quốc vẫn còn nội chiến, nhưng ít ra không giống bề ngoài tùm la tùm lum và tự lo không xong như vậy.
Lương Trình nói:
- Đúng vậy, nếu hướng lên mà nói, một đường áp sát Tuyết Hải Quan, kỳ thực tạo thành hiệu quả kiềm chế dã nhân vô cùng lớn, hiện tại Dã Nhân Vương chủ yếu đang làm, kỳ thực là mời chào dũng sĩ tuyết nguyên xuôi nam nhập quan, bổ sung binh mã trên tiền tuyến, đồng thời cướp bóc nhân khẩu, tiền hàng các loại, vận chuyển về tuyết nguyên, mặc dù nói trên đầu môi đây là cố hương Thánh tộc bọn họ, cho nên nhất định phải cố thủ nơi này, nhưng chuyện làm ăn huề vốn, ai cũng muốn làm.
Lương Trình dừng một chút, tiếp tục phân tích:
- Thanh Loan quân Sở Quốc chiếm cứ một đường Ngọc Bàn thành, càng giống như một cái đinh, đóng chặt nơi đó, đưa đến tác dụng kiềm chế rất lớn, thuộc hạ cảm thấy coi như chúng ta cắt đứt lương đạo của Sở nhân, Sở quân bên trong Ngọc Bàn thành khả năng sẽ không ra, bản thân bọn họ kỳ thực rất giống chúng ta, xem như một nhánh quân đội độc lập.
Lương Trình chốt một câu:
- Còn việc cảnh nội Sở Quốc có thể phái viện quân tới đây hay không, thuộc hạ cảm thấy, trừ phi tiền tuyến hoàn toàn thối nát hoặc Sở Hoàng đời mới xuất hiện bình định nội bộ Sở Quốc, bằng không trong thời gian ngắn, Sở nhân hẳn sẽ không phái binh mã lên phía bắc nữa. Cũng bởi vậy, chúng ta ở đây khả năng sẽ không đem lại tác dụng lớn!
Nghe đến đó, Trịnh Phàm gật gật đầu, tiếp tục nói:
- Hơn nữa, đi lên trên càng có một chỗ tốt, dã nhân không phải đang cuồn cuộn không ngừng đem đồ vật bọn hắn cướp đoạt chở về tuyết nguyên sao, vậy để bọn hắn làm thay cho chúng ta, chúng ta đi chặn trước!
Luận cướp đoạt đồ vật, thật không có bao người chuyên nghiệp như dã nhân, bởi trong đội ngũ của hắn có Kiếm Thánh, đồng thời Yến Hoàng muốn thống trị nơi này mà không phải muốn hoàn toàn đập nát nơi này.
Coi như Trịnh tướng quân muốn cướp bóc một hồi, cũng phải chú ý tướng ăn, nhưng dã nhân lại khác, dã nhân đã hoàn toàn triệt triệt để để cạo ba thước, có người nói ngay cả lăng mộ thường dân, bọn hắn cũng đào.
Nếu có thế cướp đoạt những thứ này, như vậy trong một quãng thời gian rất dài, Thịnh Lạc thành sẽ không cần lo lắng vấn đề khủng hoảng tài chính nữa.
Cướp đồ vật, tích góp tới trình độ nhất định về sau, có thể tìm địa phương vùi lấp đi, trong đội ngũ có Tiết Tam, cộng thêm Lương Trình, cho nên khả năng bọn hắn giấu đồ có thể coi là tuyệt đối an toàn.
Đương nhiên, tất cả những thứ này đều phải trên tiền đề Yến Quốc cuối cùng chiến thắng dã nhân thu phục toàn bộ Tấn địa, nhưng nói chung Trịnh Phàm vẫn có niềm tin vững chắc vào Tĩnh Nam Hầu, một trận chiến này… Nhất định sẽ thắng.
Đi lên trên, sẽ có rất lớn xác suất sẽ đụng phải quân đội của dã nhân, ngươi đi đâm chỗ hiểm của dã nhân, tự nhiên dã nhân nhất định sẽ phản ứng vô cùng lớn.
Nhưng không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con!
Phàm chuyện buôn bán kiếm bộn tiền, phần lớn đều phải tự mình đầu tiên treo thắt lưng quần lên mới có thể đi làm.
Có điều, Trịnh Phàm vẫn đề nghị:
- Trước tiên ta ở Phụng Tân thành ba ngày, một mặt để bộ đội nghỉ ngơi hồi sức, mặt khác cũng tiện thể nhìn một chút phản ứng của Sở nhân bên kia.
- Chủ thượng anh minh.
- Được rồi, đừng liếm như thế, có điều thông báo Tiết Tam, hắn có thể hành động, xoay quanh khu vực phía bắc, mở rộng tầm nhìn cho đại quân.
- Thuộc hạ đã rõ.
Trịnh Phàm thở một hơi dài nhẹ nhõm, chầm chậm nói:
- Tuy nói con đường đã định nhưng ta vẫn còn có chút chột dạ, có phải ta đã quá liều lĩnh rồi?
- Ta không cái gì không thua nổi, coi như thua thật, cũng có thể đông sơn tái khởi, chủ thượng không cần sầu lo, đây đơn giản chỉ là một trò chơi, nói không êm tai, coi như Yến Quốc không còn, chúng ta cũng có thể cởi giáp về quê, cùng lắm một lần nữa mở một cái khách sạn là được rồi.
- Ha ha, đừng nói, có thời điểm ta cảm thấy, lúc trước ở trong Hổ Đầu thành tiếp tục mở khách sạn mà nói, tháng ngày hiện tại sẽ không đặc sắc như bây giờ, nhưng ít nhất vẫn có một phần điềm đạm bớt ưu tư.
Lương Trình nói:
- Nhưng chúng ta khả năng đã chết ở trong dân phu doanh rồi!
Tâm tình hồi ức bị câu nói này làm hỏng.
Trịnh Phàm gật gù, cảm khái nói:
- Đúng vậy.
Lương Trình thấy Trịnh Phàm không nói lời nào, xoay người dự định đi, nhưng Trịnh Phàm lại mở miệng nói:
- A Trình, tiếp đó, dựa vào ngươi rồi.
Lương Trình hơi hơi kinh ngạc, quay người lại nhìn Trịnh Phàm, nói:
- Chủ thượng, ngài muốn nói gì?
- Ta không cho rằng ngươi kém hơn Điền Vô Kính, bất luận về mặt thực lực hay trên phương diện mang binh.
Đây là lời nói thật, mỗi Ma Vương có hạn mức tối đa đều vô cùng đáng sợ.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~