Thân là hoàng tử, đối tình cảnh này, tự nhiên theo bản năng sẽ cảm thấy không dễ chịu.
Bởi nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chỉ cần nhánh quân đội này tiếp tục tiếp tục phát triển, Đại Yến sẽ xuất hiện thêm một nhánh quân đội tương tự Tĩnh Nam quân, bình thường chỉ biết đại soái không biết Bệ Hạ.
Nhưng… Đại hoàng tử lập tức lại thoải mái.
Ngược lại đây là truyền thống của Đại Yến, cái này cần hắn lo lắng sao?
Chính hắn vốn không mơ ước ngôi vị Hoàng Đế, người cần lo lắng, hẳn là lão Nhị mới đúng.
Hoặc là… Tiểu Lục?
…
- Đưa lương thực cho Sở nhân, đã đi chưa?
- Rồi, thủ lĩnh.
- Ừm.
Cách Lý Mộc cầm một cây tăm bằng trúc, đang xỉa răng, trước mặt trên ngọn lửa nhỏ, đang luộc trà sữa.
Trong đội ngũ dã nhân, giữa vạn phu trưởng và vạn phu trưởng, kỳ thực cũng có điểm khác nhau, giống vị trí Tổng binh trong Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân Yến Quốc và thân phận những quan Tổng binh địa phương khác, đều có sự chênh lệch địa vị rõ ràng.
Cách Lý Mộc đã sớm theo Dã Nhân Vương lập nghiệp, hắn thuộc về dòng chính của Dã Nhân Vương, tự nhiên so với nhóm vạn phu trưởng của mấy bộ lạc lớn mới gia nhập vào, cao hơn một đầu.
- Chư vị, Yến nhân đã đổi thống soái, đem hoàng tử chưa dứt sữa mẹ kia hạ bệ xuống, phái ra vị Tĩnh Nam Hầu kia của bọn họ, nói vậy chư vị cũng biết vị Tĩnh Nam Hầu này, nửa năm trước chính hắn giết vào tuyết nguyên chúng ta, khiến vùng phía tây tuyết nguyên chúng ta không được an bình, khiến bao nhiêu bộ tộc bị ép di chuyển, bao nhiêu dê bò bị Yến nhân cướp đoạt, rất nhiều đồ đằng bộ tộc nhỏ, cứ như vậy biến mất… Nói chung đây là vị chủ nhân không dễ trêu!
Phía dưới bốn vạn phu trưởng nghe vậy, đều yên lặng gật gật đầu.
Tĩnh Nam Hầu rất nổi tiếng bên ngoài, khi hắn làm thống soái trở thành chủ soái đại quân đông chinh Đại Yến, không chỉ đem đến cố vũ rất lớn đối với quân mình, đồng thời còn mang đến áp lực cực lớn đối với đối thủ.
- Nhưng kỳ thực không có gì đáng sợ, chúng ta không phải đã đánh thắng bọn hắn một lần rồi sao, để mấy vạn người bọn hắn rơi xuống Vọng Giang rồi sao, lại nói, lúc trước chúng ta nhìn Tư Đồ gia nhìn Tấn nhân không phải đều cảm thấy không thể chiến thắng sao? . . . Hiện tại làm sao? Chúng ta ăn lương thực của bọn họ, ngủ với người đàn bà của bọn họ, Tấn nhân ngày xưa cao cao tại thượng, bây giờ chỉ là nô lệ của chúng ta mà thôi!
Cách Lý Mộc nhìn đám người phía dưới một vòng, nói:
- Chuyện trước đây không dám nghĩ, bây giờ đã thực hiện được, cho nên không có gì không thể, chỉ cần chúng ta tiếp tục đi theo tinh thần và Vương dẫn dắt, tương lai, toàn bộ Tam Tấn, một lần nữa trở thành bãi chăn nuôi của Thánh tộc ta, thậm chí toàn bộ phương Đông, đều bị ánh sáng của tinh thần bao trùm!... Đến, vì tương lai Thánh tộc, uống!
- Uống!
- Uống!
- Uống!
Mọi người trong lều vải đều đồng thời giơ ly rượu lên, uống!
Giây lát sau, Cách Lý Mộc thả xuống chén rượu, vỗ vỗ tay cười cợt, nói:
- Cũng thú vị, Sở nhân bên kia truyền tin tức đến sớm nói có một nhánh binh mã Yến nhân thừa dịp đêm tối lén lút vượt qua Vọng Giang, nhưng không đi tấn công Ngọc Bàn thành, mà tiếp tục thâm nhập, sau đó mới truyền tin tức tới.
Cách Lý Mộc nhìn đám vạn phu trưởng, hí hửng nói:
- Các ngươi có biết, hai thành nhãi con Tư Đồ gia bị nhánh Yến quân kia bắt được lúc các dũng sĩ bộ lạc ta chạy tới Phụng Tân thành, thấy xác hai người bọn hắn vẫn còn đang treo trên thành lầu. Mùi thối trên người bọn hắn, chà chà, rốt cuộc là cái gì, chúng ta vừa mới ăn cơm, ta không nói nhiều, ha ha.
Cách Lý Mộc xuất thân từ Tấn nhân, lúc trước bởi gia tộc kia đắc tội người Tư Đồ gia, mới bị ép tị nạn đến tuyết nguyên mưu sinh, cho nên người Tư Đồ gia gặp chuyện xui xẻo, hắn tự nhiên vui nhất.
Lúc này, có một tên vạn phu trưởng của một bộ tộc lớn tên là Vạn Đạt, mở miệng cười nói:
- Tư Đồ gia năm đó là Long, bây giờ đã biến thành trùng, cho dù ai cũng có thể tới giẫm, tới đá.
- Ha ha ha ha ha.
Mọi người tại đây đồng thời cười.
Huynh đệ Tư Đồ Nghị kỳ thực đã bị ép khô giá trị, trước mắt dã nhân và Sở nhân phân nam bắc, cộng trị một nửa giang sơn Thành Quốc, có thể nói không còn chỗ nào có thế chưa nổi triều đình Tư Đồ Nghị, bây giờ bọn họ không còn, cũng không quan trọng.
- Vạn Đạt huynh đệ nói thật hay, không quản khí đó ngươi ngang thế nào, thiên mệnh không thuộc về ngươi, coi như ngươi nguyên bản là Long, cũng phải biến thành tiểu trùng, Yến nhân cũng giống vậy! Mặc dù nửa năm trước Yến nhân có thể rong ruổi tuyết nguyên, đơn giản do chủ lực Thánh tộc ta vẫn đang đánh Tuyết Hải Quan, lúc này mới để vị Tĩnh Nam Hầu kia chiếm được tiện nghi. Trước mặt nhân số nhánh Yến quân này cùng lắm một vạn người, bọn họ rõ ràng là kỳ binh do vị Tĩnh Nam Hầu Yến nhân kia phái đến quấy rối phía sau chúng ta.
Tên vạn phu trưởng kia dừng một chút, nói tiếp:
- Nghĩ đến vị Tĩnh Nam Hầu Yến nhân kia thật vô năng, lại muốn dùng loại biện pháp này kỳ vọng đối phó chúng ta. Vậy chúng ta đừng khách khí, dê đưa tới cửa, ta sẽ lột da nó thả trên lò nướng! Bọn họ nhìn chằm chằm Minh An thành chúng ta, nhìn chằm chằm trung tâm mua bán chúng ta, vậy chũng ta cũng nhìn chằm chằm máu thịt, chiến mã, giáp trụ của bọn hắn! . . . Vương nói rồi, mỗi cái đầu của Yến nhân, có thể đối một con dê!
Một tên vạn phu trưởng không nhịn được, giục nói:
- Cách Lý Mộc, xin ngươi ra lệnh đi, chúng ta không thể chờ đợi được nữa rồi!
- Đúng đây, nhánh binh mã của ta bao vây lại đây, nhánh kỵ binh Yến nhân này coi như mọc cánh, vẫn không trốn được!
- Đúng, dám nhìn chằm chằm chúng trung tâm mua bán của chúng ta, tinh thần sẽ không tha thứ bọn họ!
Bốn tên vạn phu trưởng đều đang thỉnh chiến, Cách Lý Mộc hài lòng gật gù.
Giờ khắc này đại quân dòng chính dưới trướng Vương đều một đường đối lập với Yến nhân trên Vọng Giang, bản thân hắn lĩnh quân đội tới đây, kỳ thực chỉ có quy mô một vạn quân, muốn ăn hoàn toàn nhánh binh ma x kia, phải dựa vào quân đội do bốn tên vạn phu trưởng này phối hợp.
- Vạn Đạt, quân đội ngươi tiếp tục đóng tại Minh An thành, chú ý, không thể để cho thám tử Yến nhân phát hiện ngươi đã cảnh giới, nếu không được, con cá sẽ không mắc lưới.
- Được, ta rõ ràng.
- A Lang Đài, ta cảm thấy Yến nhân nhóm kỵ binh nhỏ đột kích quấy nhiễu phụ cận Minh An thành, dựa theo lời Tấn nhân nói, đây là kế “Điệu hổ ly sơn”, cho nên ngươi giả vờ trúng kế đem quân đội từ trong Minh An thành thuận thế điều ra ngoài.
- Ta đã hiểu.
- Lật Mộc Nhi, nhánh quân đội của ngươi từ Tuyết Hải Quan điều tới, phòng tỏa phía đông Minh An thành, phòng ngừa Yến nhân chạy trốn về hướng đông.
- Được.
- A Cách, quân của ngươi ở phía tây Minh An thành, phong tỏa phía tây Minh An thành, phòng ngừa Yến nhân chạy trốn về phía tây!
- Được, ta đã rõ!
Cách Lý Mộc dừng một chút, nói:
- Còn quân đội của ta, vẫn đi theo tung tích nhánh Yến quân kia, vẫn quấn theo họ từ Phụng Tân thành, đợi sau khi đến lúc thời cơ chín mùi…
Ầm!
Cách Lý Mộc đưa bàn tay đậy lại chén rượu, nện trên bàn.
- Đi ăn bọn họ!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~