Kim Thuật Khả yên lặng khom người, nằm rạp ở dưới một cây đại thụ, đem bản thân và cỏ khô bốn phía hòa thành một thể, bên người hắn, Đại hoàng tử cũng làm động tác như vậy.
Kỳ thực nơi này, đã trong phạm vi tuần tra của dã nhân Minh An thành, thường thường sẽ có đồn kỵ dã nhân đi cách đó không xa bọn họ.
Kim Thuật Khả từ trong lồng ngực yên lặng móc ra một gói bột chiên, nhét vào trong miệng, chậm rãi nghiền ngẫm, nhưng cho dù lúc hắn ăn, ánh mắt của hắn vẫn như chim ưng, nhìn chằm chằm tường thành phía trước.
Đợi một ngụm bột chiên nuốt xuống bụng, Kim Thuật Khả lấy nước ra, uống một ngụm, lúc này nhỏ giọng nói:
- Quý nhân, ngài nhìn một cái, doanh trại ngoài thành và dã nhân tuần tra nơi này không thay đổi nhiều, nhưng trong độ náo nhiệt trong doanh trại rõ ràng giảm đi không ít.
Dã nhân trong doanh trại, vẫn hàng đêm hoan ca, đám gia hỏa bần hàn nín điên tại tuyết nguyên, vừa tiến vào Tấn địa, dựa theo lời Trịnh tướng quân giải thích lần trước, giống như một đám thần kinh thả khỏi trại tâm thần.
Lúc này có vẻ yên tĩnh, đang nói rõ, dã nhân bên trong xác thực đã cảnh giới rồi!
Quả thật, không phải nói dã nhân diễn kỹ kém, mà khoảng cách Kim Thuật Khả và Đại hoàng tử thâm nhập, thực sự quá gần rồi, dưới loại khoảng cách này trừ phi dã nhân hoàn toàn vô hình bằng không tuyệt đối sẽ không thể không lộ ra chút sơ sót nào.
Đại hoàng tử gật gật đầu:
- Chúng ta phải đợi đến tối?
- Đúng, đợi đến tối, quý nhân, ngươi nói, ta đánh bên ngoài trại, hay xung môn?
- Đánh bên ngoài trại, cũng có thể tiến lùi như thường.
- Cũng được, nó vẫn ổn thỏa một chút.
Kim Thuật Khả đồng ý.
Hai người vẫn duy trì tư thế này, đợi đến ban đêm.
Lúc này, phía sau có một Man binh tới.
Kim Thuật Khả nghiêng đầu qua chỗ khác, nhỏ giọng nói với tên Man binh kia:
- Người chúng ta đã đến đông đủ chưa?
- Đại nhân, đã đến đông đủ, đang chờ ngài hạ lệnh.
Phía sau cách hai trăm mét, móng ngựa được bọc vải, miệng chiến mã bịt vào, cố gắng ẩn giấu hành tung.
Kim Thuật Khả bò dậy, hoạt động một chút giảm để thân thể giảm cứng ngắt, nói:
- Được, nói cho các anh em, vứt mấy đồ vật phiền toái kia đi, theo ta, xung một vòng! Nhưng nhưng phải nhớ kỹ, đừng xông vào chỗ chết, lần này không phải để các ngươi liều mạng!
- Vâng, đại nhân!
Kim Thuật Khả hơi bận tâm duỗi tay nắm lấy Đại hoàng tử đang chuẩn bị trở về.
- Quý nhân, tốt nhất nên đổi vật cưỡi của ngài đi!
Đại hoàng tử lắc đầu một cái, nói:
- Không đổi!
Trong một đám chiến mã, lù lù xuất hiện một con Tỳ Hưu, đúng là nổi bật dễ thấy, mà đối với phương công kích, dạ tập bất luận tiến hay lù đều thong dong hơn rất nhiều, nhưng cũng không mang ý nghĩa phe phòng ngự đều là kẻ ngu si, đến thời điểm bọn hắn truy kích, nhất định sẽ ưu tiên chọn mục tiêu có giá trị nhất.
Nhưng nếu Đại hoàng tử kiên quyết như vậy, Kim Thuật Khả không nói cái gì nữa, nói cho cùng, hắn cũng rõ ràng thân phận đối phương, cũng không chân tâm coi đối phương như thủ trưởng.
Tất cả mọi người xoay người lên ngựa.
Dưới một cái thét dài của Kim Thuật Khả, chiến mã bắt đầu vọt lên.
Trong chiến tranh, nếu một phương muốn thủ thành, đều phải sớm chặt bỏ tất cả cây cối phụ cận, không cho phương công thành chiếm tiện nghi, nhưng đám dã nhân tại Minh An thành này, không hề làm vậy.
Cũng bởi vậy, nhánh quân đội không tới hai trăm người này, có thể dựa vào cánh rừng yểm hộ lẻn vào sâu như vậy, lại "Xuất bất kỳ ý" bất ngờ xung phong đi ra.
Có điều lần này xung phong chỉ hơi lướt qua mà thôi, sau khi bắn tên một phen, đồng thời ném vài cây đuốc về phía ngoại vi quân trại đối phương, Kim Thuật Khả lập tức hạ lệnh lui lại.
Lúc này trong quân trại thả ra tổng cộng mấy ngàn binh mã dã nhân truy sát.
Song phương đều đang diễn trò, đều đang phối hợp với nhau, cho nên, tất cả tất cả, tiến hành rất nhuần nhuyễn.
Người ta phảng phất đều đang lần lượt lên sàn biểu diễn, ánh đèn, bối cảnh, đạo cụ, tất cả tất cả, cảm giác tiết tấu được nâng lên cao trào.
Bên trong Minh An thành, Vạn Đạt đi lên thành lầu, phóng tầm mắt tới phương hướng truy kích.
- A Lang Đài đã đuổi theo rồi, đúng không?
- Đúng vậy, thủ lĩnh.
- Ha ha, truyền lệnh xuống, mọi người làm tốt cảnh giới, chờ một lúc nữa, khả năng chủ lực Yến nhân sắp tới công thành rồi.
- Vâng, thủ lĩnh, đúng rồi, thủ lĩnh, lúc trước đối phương tập kích, ta nhìn thấy trong phương trận đối phương, có người cưỡi Tỳ Hưu.
- Tỳ Hưu?
Vạn Đạt cười cợt:
- Xem ra tất cả không ngoài dự liệu của Cách Lý Mộc, tên Cách Lý Mộc kia, tuy nói xuất thân từ Tấn nhân, nhưng đầu óc xác thực không tầm thường. Nếu trong nhánh quân đội Yến nhân kia có nhân vật không tầm thường, như vậy kế tiếp chủ lực Yến quân công thành rất mạnh, nói cho các dũng sĩ biết, để tất cả bọn hắn lên dây cót tinh thần, lần này phải ăn toàn bộ nhánh Yến quân này.
Vạn Đạt dừng một chút, tiếp tục nói:
- Còn con Tỳ Hưu và chủ nhân của nó, sẽ là lễ vật ta đưa cho Vương, để bù đắp tội lỗi lúc trước bộ lạc ta không nhanh chóng đầu nhập dưới trướng Vương. Ai, sớm biết như vậy, lúc trước sớm đi theo đầu nhập dưới trướng Vương, bộ tộc ta có thể phát triển sớm, bây giờ suy nghĩ một chút, cũng thật hối hận! . . . Cho nên, cơ hội duy nhất này, chúng ta tuyệt đối không thể bỏ qua!
- Vâng, thủ lĩnh.
…
Minh An thành rối loạn như một hồi diễn thử, đồng thời như một thông báo.
Sau khi quân A Lang Đài truy kích, rất nhanh ba tên vạn phu trưởng còn lại sẽ biết được động tĩnh, lập tức bắt đầu điều động bộ đội đẩy về phía Minh An thành, cũng chính là áp súc phạm vi hoạt động của chủ lực Yến quân.
Cá đã cắn câu, dĩ nhiên cần thu lưới!
Cách Lý Mộc cưỡi chiến mã, suất lĩnh binh mã dưới trướng không ngừng xung phong, theo phạm vi mấy nhánh binh mã không ngừng áp súc, cũng mang ý nghĩa xác suất gặp chủ lực Yến quân càng ngày càng gần, cho nên từ dũng sĩ dã nhân phổ thông đến vạn phu trưởng không ai dám lười biếng, ngược lại càng ngày càng sốt sắng lên.
Mà bầu không khí kiềm chế này, vẫn kéo dài đến trời lờ mờ sáng, tâm Cách Lý Mộc, cũng bắt đầu càng ngày càng chìm xuống.
Đi mất cả đêm tại không vẫn không đụng tới quân chủ lực Yến nhân?
Hắn không cho rằng Yến nhân sẽ chạy trốn đi ra ngoài, Yến nhân có tới gần vạn binh mã, hơn nữa đều là kỵ binh, muốn lặng yên không một tiếng động thoát khỏi vòng vây, gần như là chuyện không thể.
Mãi cho đến khí Cách Lý Mộc nghe thủ hạ báo tin tức đến, lúc phía trước đã tiếp xúc được mấy nhánh kỵ binh ngoại vi đồng bọn.
Cách Lý Mộc mới hoảng thần hít sâu một hơi… Bởi chuyện này có nghĩa chủ lực Yến quân… Căn bản không ở nơi này!
Một luồng cảm xúc phẫn nộ bắt đầu từ trong lòng Cách Lý Mộc bay lên.
Trong bộ lạc dã nhân, hắn thân là "Tấn nhân", trên phương diện IQ vẫn vượt xa đám dã nhân này rất nhiều, cũng chỉ có vị Dã Nhân Vương kia, có thể khiến hắn tâm phục khẩu phục.
Nhưng lần này, chính hắn rõ ràng bị chơi rồi!
Bất luận quân đội hắn lần theo dấu vết chủ lực Yến nhân, hay hành động quân tiên phong Yến nhân tập kích đối với du kỵ dã nhân cỡ nhỏ, gây rối Minh An thành, tất cả tất cả đều là nghi trận, mà bản thân hắn là từng bước từng bước đi vào cái tròng do Yến nhân bố trí!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~