Vào đêm, cửa nam Tuyết Hải Quan lặng lẽ mở ra, một nhánh kỵ binh tám trăm người từ trong thành đi ra, lúc này bức tường trước cửa thành kia đã cho thấy tác dụng.
Bên ngoài khẳng định có một ít đồn kỵ dã nhân nhìn chằm chằm nơi này, nhưng bởi bây giờ buổi tối, hôm nay lại không có mặt trăng, cộng thêm có bức tường kia che chắn, giúp cỗ kỵ binh nhỏ này có thể “Lặng lẽ” ra khỏi thành.
Cỗ kỵ binh nhỏ này, có thể nói cô đọng tinh hoa chủ yếu bên trong Yến quân Tuyết Hải Quan.
Trịnh tướng quân ở bên trong, người chỉ huy chủ yếu Lương Trình cũng ở bên trong, Tiết Tam, A Minh cùng với Phiền Lực, cũng đều ở bên trong.
Nếu như cỗ kỵ binh này bị dã nhân hủy diệt, như vậy tòa Tuyết Hải Quan này, không nói trực tiếp bị công phá, nhưng khẳng định trong chớp mắt đại loạn.
Bởi đó không đơn thuần là rắn mất đầu nữa, mà mất luôn cả móng vuốt.
Nhánh kỵ binh kia vào màn đêm yểm hộ, đầu tiên theo tường thành tiến lên, đợi sau khi đi được một khoảng cách, mới giục ngựa ra, trong chớp mắt rời khỏi phạm vi tường thành.
Khi đi tới phía ngoài nơi đóng quân của Lật Mộc Nhi, mọi người một lần nữa ngừng lại.
Trịnh Phàm lần thứ hai được kiến thức kinh nghiệm đánh trận của Lương Trình, khả năng theo Trịnh Phàm, thủ thành chỉ cần đàng hoàng thủ thành là được, nhưng trước đó Lương Trình dự đoán đội nhân mã dã nhân đầu tiên đến nơi này, cho nên hắn đã để Tiết Tam sớm chôn giấu một ít dầu cao và chất dẫn đốt chung quanh đây.
Những chi tiết này, lúc Lương Trình phái người đốt cháy và chặt rừng xong, chuyên môn để lại một “Vị trí đẹp” cho binh mã dã nhân tới đóng trại.
- Mọi người cầm đuốc cẩn thận, tự mình phủ lên, đến, nhanh!
Đám kỵ sĩ bắt đầu bận việc.
Tiết Tam càng tự mình đem dầu cao bôi lên đồ hộp sắt của Phiền Lực vừa bôi vừa nói:
- A Lực, Tứ Nương dệt cho ngươi bộ kim ti nhuyễn vị giáp, ngươi mặc chưa?
- Mặc rồi!
- Được, món đồ kia có tác dụng phòng cháy, cho nên vấn đề không lớn, vạn nhất nơi đó bỏng, chỗ ta còn một chút thuốc mỡ.
- Tốt!
Lập tức, Tiết Tam gật đầu với Trịnh Phàm, nói:
- Chủ thượng, chuẩn bị thỏa đáng rồi.
Trịnh Phàm lập tức theo thói quen nhìn về phía Lương Trình, trước chiến tranh bắt đầu diễn giảng biết đánh, đánh lên “Máu gà”, hắn vẫn làm được, nhưng trước khi đánh trận an bài cái gì, Trịnh tướng quân không dám to miệng.
Lúc này Lương Trình nói với đám kỵ sĩ xung quanh:
- Dựa theo chủ thượng dặn dò, sau khi chúng ta vọt vào, trước tiên đốt lều vải của bọn họ, bởi bốn phía bên ngoài bọn họ không đủ gỗ, cho nên xung quanh không có tường rào, rất dễ dàng vọt vào, nhưng phải nhớ, sau vòng thứ nhất vọt vào, chỉ cần châm lửa, ném cây đuốc trong tay, ngay lập tức quay trở lại cho ta. Sau đó chúng ta một lần nữa tập hợp về phía bắc, sau một lần tập hợp nữa, chúng ta cùng nhau xung phong lần thứ hai, lúc vòng thứ hai xung trận, nhất định phải xung xuyên qua doanh trại của bọn chúng… Phải nhớ, các ngươi đều là tinh nhuệ ta một tay đào tạo, mà bọn họ là…
- Khặc khặc…
A Minh bắt đầu ho khan, Lương Trình lập tức nói:
- Các ngươi là tinh nhuệ do một tay Trịnh tướng quân mang ra, mà bọn họ là dã nhân, đừng nhìn bọn hắn học được một chút dáng dấp tinh nhuệ, chờ một lát nữa, lập tức sẽ tùm la tùm lum. Đừng quá coi trọng bọn họ, đừng quá xem nhẹ bản thân, trong mắt Trịnh tướng quân, các ngươi không hề kém hơn những tinh nhuệ của Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân! . . . . Trận chiến này, quân ta tất thắng!
Lập tức, Lương Trình nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:
- Chủ thượng, chúng ta có thể bắt đầu châm lửa rồi.
Trịnh Phàm gật gù, móc ra một cái hộp sắt nhỏ bên trong giáp trụ, lấy một điếu thuốc lá bên trong, đưa vào trong miệng cắn vào.
Sau đó hắn lấy ra hộp diêm, trước tiên đốt thuốc lá để miệng hắn thổi khói, ngay sau đó lập tức đưa hộp diêm xuống để bọn họ bắt đầu đốt đuốc.
Phiền Lực trực tiếp đốt lên đồ hộp sắt của hắn, trong chớp mắt biến thành một tòa tháp cao bốc cháy di động.
Trịnh Phàm hút một hơi thuốc, yên lặng chậm rãi phun ra từ trong lỗ mũi.
Hắn ung dung không vội run lên khói bụi, thân thể hơi nghiêng về phía trước.
Tiếp theo, hắn dùng ngón tay kẹp thuốc chỉ doanh trại dã nhân phía trước, rất ôn hòa nói:
- Giết!
Trong lúc nhất thời, đuốc giơ lên cao… Móng ngựa như lôi!
…
Trên đường đi mệt mỏi uể oải, cộng thêm cánh rừng phụ cận bị chặt hoặc bị đốt, Lật Mộc Nhi cũng không cố ý sai binh lính dưới trướng đi nơi xa hơi chặt gỗ đóng quân trại.
Thứ nhất, lúc dã nhân chiếm đoạt chém giết trên tuyết nguyên, vốn không tuân thủ quy củ, ở trình độ nhất định mà nói, hình thức chiến tranh của bọn họ vẫn còn khá lạc hậu.
Dã Nhân Vương từng làm phụ binh rất nhiều năm tại Trấn Bắc Hầu phủ Bắc Phong quận, hơn nữa những đại tướng thủ hạ dưới trướng hắn, đều là những “Nhân kiệt” do bọn hắn tự chọn ra, cũng bởi vậy, dòng binh mã chính của Dã Nhân Vương đánh trận, kỳ thực rất chú ý cấp độ và phương thức.
Nhưng những binh mã dã nhân phía sau này, đều đến từ những bộ tộc dã nhân lớn, thứ nhất vẫn chưa được huấn luyện kỹ càng, thứ hai bởi một năm qua, dã nhân liên tiếp đánh thắng trận, trước tiên đánh vỡ Tư Đồ gia, sau đó đánh bại Yến quân trên Vọng Giang, tự nhiên bọn hắn đang ở một loại thời kỳ “Kiêu binh”.
Cho dù Tuyết Hải Quan đã mất rồi, nhưng trong lòng Lật Mộc Nhi, kỳ thực cũng không đem nhánh Yến quân này là chuyện đáng kể.
Doanh trại trên căn bản không hề đề phòng, chỉ cần vọt vào chính là lều vải thành đàn, loại trưng bày này, quả thực như chủ động đem cái mặt ra cho người ta chém.
Phiền Lực đang bốc cháy như "Hỏa ngưu", trước tiên nhảy vào nơi đóng quân của dã nhân, tuy nói hai tay vung vẩy búa, nhưng không dùng hết sức đi chém giết, mà phương thức cực kỳ ngang ngược không biết lý lẽ va vào một toà lều vải, tiếp theo, lại từ lều vải này lao ra, va về phía lều vải kế tiếp, biến bản thân thành “Mồi lửa” di động.
Phía sau, tám trăm kỵ binh theo sát phía sau, dùng cây đuốc trong tay bắt đầu giúp bọn dã nhân mở dạ hội lửa trại.
Tiếng thảm thiết của dã nhân thỉnh thoảng truyền đến, mọi người đều đang mơ đây, ai cũng không ngờ Yến nhân sẽ đến tập kích, hơn nữa còn vào đúng lúc trời tối.
Hiện tại trong doanh địa biến thành một mảnh hoảng loạn!
Gặp hỏa thế lên, sau khi cảm thấy thời gian chênh lệch không nhiều, Lương Trình bắt đầu đánh ngựa lùi lại, những kỵ binh Thịnh Lạc quân còn lại cũng thả xong đuốc phóng hỏa, bắt đầu dựa theo kế hoạch ban đầu lùi lại.
Dầu cao phía trên khôi giáp Phiền Lực vốn thiêu đốt gần hết rồi, sau đó bản thân hắn liên tục lăn lộn trên mặt đất vài lần, cuối cùng dập tắt ngọn lửa trên người, trên thân bốc khói nhanh chân chạy băng băng.
Tại hướng chính bắc doanh trại dã nhân, đám kỵ binh một lần nữa chỉnh hợp lại.
Trịnh Phàm cầm mã tấu, lòng bàn tay hơi chảy ra mồ hôi, lúc trước phóng hỏa, Trịnh tướng quân vẫn chưa thâm nhập sâu, chỉ tới phía bên ngoài phóng đuốc vào một một hai cái lều vải bên ngoài.
Nhưng tiếp đó, hắn phải cùng mọi người cùng nhau hướng về phía trước chém giết, chỉ khi nào đập nát nơi đóng quân này mới có thể an toàn lần thứ hai, trên đường xuống ngựa hoặc bởi nguyên nhân gì khác mà trì hoãn mà nói, bản thân hắn chỉ có thể tự cầu phúc bên trong doanh địa này thôi!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~