Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 635: GÀO! GÀO! GÀO!

Trịnh Phàm giơ mã tấu lên, quát:

- Hãm trận!

Kỵ sĩ bốn phía cùng kêu la lên:

- Chắc chắn phải chết!

Lập tức, tất cả mọi người bắt đầu vòng thứ hai xung phong!

Lần này không giống lần đầu tiên, riêng lần này không hề bảo lưu, đem mã lực chiến mã dưới khố nghiền ép đến cực hạn.

Bởi lúc trước phóng hỏa xung phong từ phía đông doanh trại đến, mà lúc vòng thứ hai xung phong, lại từ mặt bắc nơi đóng quân lại đây, cái này rất dễ khiến dã nhân trong doanh trại hỗn loạn, ảo giác bản thân đã “Bốn bề thọ địch”.

Lật Mộc Nhi dắt thân vệ của hắn thu thập dũng sĩ hốt hoảng chạy về phía đông doanh trại đóng quân, đó cũng là địa phương hỏa thế xuất hiện, không ai ngờ tới, từ mặt phía bắc có một nhánh kỵ binh lấy một loại phương thức ngang ngược không biết lý lẽ, vọt thẳng va vào.

Chiến mã không giảm tốc độ, dã nhân phía trước, hoặc bị chiến mã đánh bay, hoặc bị móng ngựa đạp lên, Thịnh Lạc quân trên lưng ngựa lại thuận tay cho một đao xuống, không cần dùng sức vung vẩy cỡ nào, giữ đao theo hướng ngựa xông tới, dựa vào thế năng chiến mã chạy băng băng có thể dễ dàng phá tan giáp trụ không tinh xảo trên người dã nhân, ném lăn bọn hắn.

Dã nhân hỗn loạn tronng doanh địa, dưới vòng thứ hai xung kích trực tiếp bị loạn hơn, Lật Mộc Nhi cũng không ra lệnh được nữa, bản thân hắn và mấy trăm thân vệ của hắn vừa vặn đối mặt với Thịnh Lạc quân đang xung phong đi đến.

Vào lúc này, muốn tránh cũng không tránh được, chỉ có thể nhắm mắt.

Có điều một phương thế tới hung hăng, chiến mã đã hoàn toàn lên tốc, một phương khác lại hốt hoảng ứng đối, cho nên, song phương vừa mới đan xen, kết quả đã cực kỳ rõ ràng rồi!

Bên người Lật Mộc Nhi, rất nhiều tộc nhân bị trực tiếp đánh bay ném lăn, một đám dũng sĩ dã nhân được hắn vất vả thu nạp lại, đang chuẩn bị dựa vào những binh mã này ổn định lại quân doanh, vào lúc này lại bị giết tán ra.

Đồng thời, một đầu chiến mã đang vọt về phía hắn.

Có thể lên làm vạn phu trưởng, tự nhiên phải dựa vào mặt mũi của bộ tộc, nhưng hắn có thể thống soái binh mã bộ tộc, chí ít phải là dũng sĩ được bộ tộc công nhận, tuy rằng hắn gặp sai lầm khinh địch, nhưng thực lực bản thân Lật Mộc Nhi, vẫn không phải dạng vừa đâu!

Lúc chiến mã kia đang vọt về phía hắn, hắn gần như theo bản năng nghiêng thân sang một bên, sau đó đao trong tay ép xuống, trực tiếp chém đứt chân chiến mã, lúc tên kỵ sĩ kia bay về phía trước, tay trái Lật Mộc Nhi trực tiếp nắm lấy giáp trụ đối phương, hất khỏi lưng ngựa.

Trịnh tướng quân vẫn không cho rằng hắn "Thiên mệnh sở quy".

Có thời điểm, Trịnh tướng quân vô cùng cẩn thận, chư vị Ma Vương có "Tính mạng tương quan" với hắn, thỉnh thoảng có chút không nhìn nổi!

Nhưng sự thật chứng minh, Trịnh tướng quân vô cùng cẩn thận, có đạo lý của hắn.

Trịnh Phàm hắn, xác thực không có vận may vào vạn quân như vào chỗ không người.

Đúng vậy! Người bị Lật Mộc Nhi lật tung xuống, chính là Trịnh Phàm.

Bởi trước đây mấy giây, có một mũi tên bắn lại đây, A Minh đứng một bên thay Trịnh Phàm chặn cây tiễn này lại.

Bởi nguyên nhân này, khoảng cách của song phương, lập tức kéo ra, hơn nữa chiến mã bắn vọt di động, trong chớp mắt khiến A Minh không thể bảo vệ Trịnh Phàm.

Mà Trịnh Phàm không may lại vọt thẳng đến trước mặt chủ tướng đối phương!

Lật Mộc Nhi cũng không biết hắn rốt cuộc bắt được “Con cá lớn siêu to khổng lồ”, hắn cũng không tin bản thân vừa mới lật tung tên binh sĩ dùng giáp trụ và chiến mã phổ thông, chính là thống soái chân chính của Yến quân đóng tại Tuyết Hải Quan.

Nhưng chuyện này cũng không hề gây trở ngại hắn, sau một khắc thuận thế đem lưỡi đao cắt về phía cổ của đối phương, nơi đó phòng ngự của giáp trụ yếu ót nhất.

Tất cả những thứ này, kỳ thực đều phát sinh trong nháy mắt.

Mà Trịnh tướng quân cũng rất quyết đoán, khi bản thân phát hiện chiến mã nghiêng về phía trước, lúc sắp sửa ngã xuống, trực tiếp hô lên một tiếng trong đáy lòng:

- Thất bại nhi tử!

Phàm gặp một chút xíu khả năng có thể nguy hiểm, Trịnh Phàm đều không chút do dự triệu hoán Ma Hoàn.

Cũng may, Trịnh tướng quân không do dự, Ma Hoàn tức khắc đem sức mạnh và ý thức của hắn, tiến vào cơ thể Trịnh Phàm.

Cho nên lúc đao Lật Mộc Nhi sắp cắt vào cổ Trịnh tướng quân, bản thân hắn đã bắt đầu ngẩng đầu nhìn kỹ tình huống bốn phía, thời khắc hắn cảm thấy tên kỵ sĩ Yến nhân này không có bất luận khả năng nhảy nhót nào.

Hai tay mười ngón Trịnh Phàm đột nhiên lún vào trong đất, sau đó dựa vào sức mạnh của hai cánh tay, cả người Trịnh Phàm đâm thẳng xuống phía dưới, trong nháy mắt lưỡi đao Lật Mộc Nhi hạ xuống, Trịnh Phàm đã thành công thoát ra.

Lật Mộc Nhi chỉ cảm giác hắn chém vào không khí, lúc đang chuẩn bị rút đao xoay người lại, chợt nhìn thấy một đôi chân, xuất hiện trước mặt, lúc tầm mắt hắn dời xuống phía dưới, phát hiện kỵ sĩ Yến nhân mới bị hắn hất lên chuẩn bị chém giết, đầu hướng xuống đất, hai chân đá về phía hắn.

Ầm!

Hai chân Trịnh Phàm trực tiếp khóa cổ Lật Mộc Nhi lại, đồng thời lấy hai chân làm điểm tựa, nửa người dưới của Trịnh Phàm dán về phía Lật Mộc Nhi.

Hai tay hóa thành nắm đấm, trực tiếp nện vào bụng Lật Mộc Nhi.

Ầm! Ầm! Ầm!

Lật Mộc Nhi chỉ cảm thấy như có chuỳ sắt tàn nhẫn nện vào hắn, màng tai hắn bị chấn động đến mức đau đớn, giữa xoang mũi và miệng, bắt đầu ngòn ngọt tanh tanh.

Nhưng rốt cuộc hắn chính là dũng sĩ vạn người chọn được một, mãi cho đến hiện tại, hắn vẫn không buông tay ra, mặc cho Trịnh Phàm đang mãnh liệt đả kích hắn, hắn vẫn theo bản năng cầm đao lên, chọc về phía Trịnh Phàm.

Phốc!

Lưỡi đao đâm vào giáp trụ của Trịnh Phàm.

Một đao này, Lật Mộc Nhi rõ ràng cảm giác được binh sĩ Yến nhân trước mắt không tầm thường, giáp trụ của tên lính kia thường thường không có gì lạ, nhưng cấu tạo bên trong tuyệt đối tinh xảo!

Đao của hắn bị kẹp lại, nguyên bản lực đâm có thể xỏ xuyên giáp trụ và thân thể đối phương, lúc này chỉ có thể tiến vào một chút.

Mà Trịnh Phàm lại hé miệng, phát ra một tiếng kêu to.

Đột nhiên, Lật Mộc Nhi chỉ cảm giác đầu hắn bỗng dưng đau đớn, tầm mắt cũng bắt đầu đen lại.

Đây là công kích tinh thần của Ma Hoàn, dưới khoảng cách gần như vậy lại đánh Lật Mộc Nhi một cái đột nhiên không kịp chuẩn bị, cho nên trực tiếp thu được hiệu quả.

Cùng lúc đó, hai chân Trịnh Phàm lần thứ hai phát lực, thân thể cả người từ treo ngược nhảy lên, gần như ngồi lên cổ Lật Mộc Nhi.

Giữa lúc Trịnh Phàm chuẩn bị thừa cơ vặn gãy cổ Lật Mộc Nhi, lại phát hiện Phiền Lực đang lấy tốc độ cực kỳ khủng khiếp đâm tới.

Bởi sau khi Phiền Lực mặc bộ giáp trụ đặc chế của hắn, trừ bỏ Tỳ Hưu, chiến mã phổ thông căn bản không gánh được tốc độ của hắn, cho nên lúc hắn xung phong, hắn thường dựa vào hai chân chạy băng băng, cũng may tốc độ chạy trốn và sự chịu đựng khác hẳn với người thường, ngược lại có thể theo được.

Lúc trước bởi trên đường bị hai tên dã nhân ngăn lại, cho nên hai rơi về phía sau.

Lúc này thấy chủ thượng gặp phải nguy hiểm, hắn lập tức gầm nhẹ một tiếng, đánh tới.

- Gào! Gào! Gào!

Trịnh Phàm liên tiếp phát ra tiếng rống giận dữ, nhưng Phiền Lực căn bản không cách nào dừng lại tốc độ của hắn.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!