Cọt kẹt!
Trịnh Phàm vặt gãy cái cổ của Lật Mộc Nhi, sau một khắc, Phiền Lực va chạm trên người Lật Mộc Nhi, mang theo Lật Mộc Nhi và Trịnh Phàm đồng thời bay ra ngoài.
Ầm!
Trịnh Phàm đập xuống trên mặt đất, mà Phiền Lực xung thế không giảm, lúc hắn vọt qua bên người Trịnh Phàm, trực tiếp đưa tay tóm lấy Trịnh Phàm, bỏ lên trên lưng hắn, đây muốn đem bản thân thàn lưng ngựa để chủ thượng cưỡi rời đi.
- Hí hí hí hí hí hí hí. . .
Một luồng cảm giác nóng bỏng truyền tới.
- Gào gào gào!
Ma Hoàn phát ra tiếng rít gào, phải biết lúc trước giáp trụ Phiền Lực bị dầu hỏa thiêu đốt hồi lâu, tuy nói chưa đến mức đỏ chót khủng bố như bàn ủi, nhưng nhiệt độ kia tuyệt đối sẽ không thấp.
Sau một trận rít gào, Ma Hoàn thẳng thắn thu hồi ý thức và sức mạnh về trong hòn đá, để cha đẻ hắn một lần nữa nắm giữ khống chế đối với thân thể.
Rất nhanh, một tiếng mắng chửi truyền đến:
- Mẹ nó, nóng chết ta rồi!
…
- Hí. . . Đau. . . Đau quá. . .
Trịnh Phàm ngồi ở trên ghế, giáp trụ và đồ lót trong đều cởi ra, Tiết Tam đang bận rộn dùng bông ngoáy tai bôi thuốc mỡ trị bỏng cho hắn.
Chỗ ngực và vị trí cánh tay phải đều bị bỏng ra bong bóng, vấn đề kỳ thực không tính nghiêm trọng, rốt cuộc lúc đó khôi giáp Phiền Lực nóng thật, nhưng nói chúng hỏa diễm đã tắt ngấm một thời gian rồi.
Chí ít, Trịnh Phàm không bị nướng chín!
Nhưng bị “Nướng” một hồi như vậy, tư vị này một lời khó nói hết.
Phiền Lực như đứa trẻ làm sai, quy củ đứng một bên, không dám liên tiếng.
- Chủ thượng, cái này không sao, thuốc của ta rất tốt, hẳn sẽ không lưu lại sẹo, chủ thượng cứ yên tâm đi.
Trịnh Phàm nghe vậy, chỉ có thể gật gù, nói:
- Tìm quần áo rộng rãi một chút cho ta đi.
- Vâng, chủ thượng.
Tiết Tam xuống tìm quần áo, A Minh ngồi ở đối diện, uống máu, hắn cố ý không thay quần áo, chỗ ngực hắn vẫn còn một cái động, biểu thị lúc trước hắn đã giúp chủ thượng đỡ một tiễn.
Phiền Lực muốn tìm băng ghế ngồi xuống, lại có chút do dự.
Có điều Trịnh Phàm không trách tội Phiền Lực, tuy nói con hàng ngốc này kém chút nướng chín hắn, nhưng rốt cuộc Phiền Lực vẫn chủ tâm cứu hắn, xác thực đem hắn an toàn trở về.
Trên chiến trường, người không thể quá lập dị, bị phỏng thế kia, so với bị chém hoặc trúng tên, vẫn còn tốt hơn một ít.
Kỳ thực, trong lòng Trịnh tướng quân cũng nắm chắc, lúc hắn vẫn đang bị “Nướng”, nguyên bản hắn hẳn đang trong trạng thái ngủ say, bỗng nhiên thức tỉnh, tiếp quản lại thân thể.
Mẹ nó! Đúng là thằng con hiếu thảo!
Nhưng đối với chuyện này, Trịnh tướng quân chỉ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, rốt cuộc ngươi làm cha, cũng không thể miễn cưỡng muốn xin nhi tử, ngăn thương tổn, “Gây tê” cho bản thân chứ?
Nhưng không quản như thế nào, tối hôm qua dạ tập, đã cực kỳ thành công.
Lương Trình khống chế đối với chi tiết nhỏ, đã đến mức độ lô hỏa thuần thanh.
Cái này cũng giúp Trịnh Phàm minh bạch một điểm, không có phòng thủ và tiến công tuyệt đối về mặt ý nghĩa, tự nhiên không phải nói ngươi thủ thành, ngươi sẽ phải đàng hoàng co trong thành chịu đòn.
- Chủ thượng, hôm qua nhánh binh mã dã nhân kia đã rút lui, không, tán loạn rồi!
- Ồ!
Trịnh Phàm gật gù.
Dạ tập tối hôm qua, cộng thêm thiêu đốt doanh trại, kỳ thực chỉ tạo thành sát thương có hạn đối với dã nhân, sát thương chủ yếu do sau khi nơi đóng quân hỗn loạn, dã nhân tự giết và đạp lên nhau.
- Mặc khác, tối hôm qua chủ thượng đánh giết, hẳn là tướng lĩnh của đối phương, đây khả năng còn là một tên vạn phu trưởng!
Đầu tiên, giáp trụ người kia so với giáp trụ dã nhân phổ thông tốt hơn rất nhiều
Thứ hai, nhánh quân đội dã nhân này trực tiếp bỏ chạy, chuyện này mang ý nghĩa nhánh binh mã này đã rơi vào trạng thái rắn mất đầu, nếu chủ tướng của đối phương còn mà nói, lựa chọn chính xác hẳn là lựa chọn một chỗ an toàn cách xa đây hơn, lần thứ hai đóng trại, duy trì giám thị đối với Tuyết Hải Quan.
Nhưng hiện tại, ngoại vi Tuyết Hải Quan, đồn kỵ dã nhân đã bỏ chạy toàn bộ, mang ý nghĩa hệ thống chỉ huy binh mã kia đã triệt để bị rơi mất.
Nghe được tin tức này, Trịnh Phàm sửng sốt một chút, nói:
- Xác định chuẩn không?
- Không xác định, nhưng chúng ta cho rằng hắn chết rồi, vậy hắn đã chết rồi!
- Lời này rất có đạo lý!
Trịnh Phàm gật gù, chiến trường lớn như vậy, từ Vọng Giang bên này kéo dài đến Tuyết Hải Quan, dài mấy trăm dặm, lão tử ở đây nói bản thân đã chém giết đại tướng dã nhân, Tĩnh Nam Hầu ngươi coi như nhìn rõ mọi việc, chẳng lẽ lúc này còn rảnh đến đây thăm viếng xác nhận một hồi?
Lại nói, khoác lác báo công, vốn là chuyện bình thường trong quân đội, chỉ cần người thắng trận, không phải loại thua còn nói dối, coi như sau này mọi chuyện bại lộ, phía trên sẽ không truy cứu cái gì, rốt cuộc chiến trường thường xuyên loạn lạc không phải sao?
Mà bộ lạc dã nhân nhiều như vậy, vị Dã Nhân Vương kia lôi kéo rất nhiều bộ tộc, đồng thời còn trắng trợn phong thưởng quan chức, chức vạn phu trưởng này, tuy nói không tràn lan như “Củ cải trắng đầy chợ” như chức giáo úy Yến Quốc, nhưng tuyệt đối không thiếu.
Nói chung, cục diện trước mắt, đúng là tạm thời nhẹ nhõm, tiếp theo sẽ có rất nhiều binh mã dã nhân đuổi tới, con số tuyệt đối vượt trên bọn hắn gấp mấy lần, nhưng ít ra hiện tại xem ra thắng được trận này sẽ có cơ hội thở dài lấy hơi.
- Chủ thượng, thuộc hạ đã phái người đi bên ngoài tiếp tục chặt cây và đốt cánh rừng, đồng thời ra ngoài chế tạo thêm và tu sửa một chút công sự.
- Hừm, chuyện này giao cho Tiết Tam làm đi.
Cũng may phương pháp này chỉ dùng được một lần dã nhân không phải kẻ ngu dốt, không thể bị ngươi lừa nhiều lần, đánh trận nói chung lại trở lại phương thức chém giết gần người nguyên thủy.
- Đúng, đúng rồi, còn có, tuy nói bây giờ chủ lực của dã nhân phần lớn đang ở Tấn Quốc, chúng ta chủ yếu đối mặt uy hiếp đúng là đến từ phía nam, nhưng mặt phía bắc trên tuyết nguyên, cũng không phải không có dã nhân, thuộc hạ lo lắng. . .
Binh mã thủ thành, đầu tiên Thịnh Lạc quân không đến vạn người, cho dù tính cả những nô lệ nam Tấn nhân kia được phân phát binh khí, kỳ thực nhân số không tính dồi dào.
Đối mặt với một bên tiến công, vậy còn tốt, rốt cuộc diện tích tường thành cố định, chúng ta chậm rãi kiên trì là được, nhưng nếu từ phía mặt bắc cũng có dã nhân tiến công mà nói, dưới tình huống hai mặt thụ địch, Thịnh Lạc quân tuyệt đối sẽ rất khó chịu.
A Minh bên cạnh uống máu, lông mày hơi nhíu.
Đây là vấn đề chiến lược, A Trình cố ý tới hỏi chủ thượng.
Chuyện này ý nghĩa là, ở một mức độ nào đó, chủ thượng đã thay thế được tác dụng nguyên bản của người mù Bắc trong đội ngũ.
- Chủ thượng, quần áo đến rồi, ngài thử xem.
Tiết Tam đưa tới quần áo.
Trịnh Phàm cầm quần áo khoác lên người, đồng thời nói:
- Gọi Đại hoàng tử lại đây!
- Vâng.
Không bao lâu, Đại hoàng tử nhận gọi đến, sau khi nhìn thấy Trịnh Phàm, không chút do dự mà quỳ đơn gối xuống hành lễ:
- Mạt tướng tham kiến Trịnh tướng quân!
Đại hoàng tử trên phương diện này, xác thực không thể chê.
Trịnh Phàm thậm chí cảm thấy, coi như sau này Đại hoàng tử kế vị, Đại Yến này, cũng không quá kém.
Chỉ tiếc, bản thân hắn đã sớm trói chặt với Lục hoàng tử, giống hiện tại hắn đã trói chặt với Điền Vô Kính, người muốn sang thuyền khác cũng không có khả năng.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~