- Đại Điện hạ, bản tướng có một đạo quân lệnh cho ngươi.
Trịnh Phàm cũng không giả mù sa mưa lại nổi lên hứng diễn kịch với Đại hoàng tử nói “Không được không được” rồi!
Cục diện trước mặt thoạt nhìn mới được cởi ra, nhưng tình thế chân chính nguy cấp, kỳ thực sắp tới, nơi này tùy ý để người tiếp tục lập dị?
- Mời tướng quân nói, Vô Cương tất nhiên liều mạng hoàn thành!
Đối với bản lĩnh dụng binh đánh trận của Trịnh tướng quân… Đại hoàng tử bắt đầu khâm phục, sau khi một hán tử trong quân phục tài đánh trận của ngươi, có rất nhiều lời, sẽ dễ nói hơn.
Chí ít, Đại hoàng tử cảm thấy, riêng thủ đoạn “Ve sầu thoát xác” tập kích bất ngờ Tuyết Hải Quan, hắn là không làm được, bởi loại Dụng binh chi thuật này, có thể nói kinh diễm.
Thậm chí, có một lần trong lòng Đại hoàng tử cảm thấy hơi tiếc nuối, nếu ban đầu Trịnh Phàm không được Tiểu lục đề bạt lên, mà thuộc về môn hạ của hắn, như vậy, chẳng phải là…
- Đại Điện hạ, bản tướng cho ngươi tám trăm kỵ, do Kim Thuật Khả mang đội, hắn là phó, ngươi làm chủ, lệnh hai người đi về phía bắc Tuyết Hải Quan, hướng về phía bộ lạc tuyết nguyên, truyền đạt lời thăm hỏi của Đại Yến ta.
Đại hoàng tử lập tức rõ ràng dụng ý của Trịnh Phàm, nói thắng:
- Tướng quân muốn ta lấy thân phận hoàng tử đi sứ tuyết nguyên?
- Gần đúng, Nhưng cần đi nói cho các bộ lạc dã nhân tuyết nguyên rằng, Đại Yến ta đã đánh tan đại quân Dã Nhân Vương kia, trước mắt đã đoạt lại Tuyết Hải Quan, bây giờ binh mã Đại Yến đã bề bộn tiêu diệt tàn quân dã nhân trong cảnh nội Tấn Quốc. Lệnh bọn họ an phận thủ thường, không được lỗ mãng, bằng không chờ thanh lý xong dã nhân trong Tấn Quốc, Thiết kỵ Đại Yến ta nhất định từ Tuyết Hải Quan tái xuất tuyết nguyên, diệt toàn tộc bọn hắn!
Trịnh Phàm dừng một chút, gật gù, nói:
- Đại khái ý như vậy, cụ thể tìm từ, nên làm sao hù dọa bọn họ, nên làm gì động viên bọn họ, Đại Đại hoàng tử có thể tự mình quyết định. Yêu cần của bản tướng chỉ có một: Đó chính là để dã nhân phương bắc Tuyết Hải Quan, trong khoảng thời gian ngắn, không được công kích chúng ta.
Đại hoàng tử do dự rồi!
- Làm sao, Đại Điện hạ sợ rồi?
- Mạt tướng tất nhiên không sợ chết, chỉ là mạt tướng lo lắng bản thân không cách nào hoàn thành nhiệm vụ, bây giờ quân ta đóng giữ Tuyết Hải Quan, tuy đêm qua vừa đánh tan một nhánh binh mã dã nhân, nhưng rốt cuộc không đến hai, ba ngày nữa, đại quân dã nhân sẽ triệt để đến đây. Nếu mạt tướng không cách nào hoàn thành tướng quân nhiệm vụ, Tuyết Hải Quan tất nhiên sẽ hai mặt thụ địch. . .
Trịnh Phàm cười khà khà, nói:
- Đại Điện hạ đừng lo, bản tướng tin tưởng ngài có thể làm tốt chuyện này, gan to có thể phồng lớn một chút, khí phách có thể rộng rãi một ít. Bây giờ binh mã dòng chính trung thành nhất với Dã Nhân Vương đã sớm theo Dã Nhân Vương nhập quan, bây giờ trên tuyết nguyên, rất nhiều bộ tộc mới gia nhập sau, thậm chí có một chút bộ tộc đang quan sát.
Trịnh Phàm dừng một chút, bổ sung:
- Đại Điện hạ có thể đồng ý với thủ lĩnh bộ tộc bọn họ, nói Hoàng Đế Đại Yến ta có thể phong bọn họ là Dã Nhân Vương, đông nam tây bắc trung, Đại Điện hạ có thể đem danh hiệu Dã Nhân Vương phân phát lung tung!
Lời nói này, kỳ thực rất vượt quyền rồi!
Mà thậm chí Trịnh Phàm còn nói ngay trước mặt Đại hoàng tử, đổi thành những quốc gia khác Trịnh tướng quân lập tức có thể bị chặt đầu làm bóng đá rồi!
Nhưng đương thời Yến Quốc, Yến Hoàng là người lòng dạ rộng rãi, hắn không thèm để ý tiểu tiết, chỉ quan tâm thực tế, thậm chí ngay cả Trịnh Phàm phế bỏ con trai thứ ba của hắn, hắn coi như không có chuyện gì phát sinh.
Đây là vượt quyền một chút, hơn nữa nó thuộc trường hợp khẩn cấp, nghĩ đến sau này coi như Yến Hoàng biết, cũng có thể hiểu được!
Còn nữa, Đại hoàng tử người này, không quan tâm người này có phải giả vờ hay không, nhưng quỷ củ bất thành văn trong quân đội, vị Đại hoàng tử lớn lên trong quân đội này, càng phải hiểu rõ hơn người nào khác!
- Phong Vương cho bọn họ?
Cho dù vị hoàng tử trong quân đội này, cũng bị khẩu khí của Trịnh tướng quân dọa sửng sốt rồi.
Đại Yến khác họ lấy Hầu tước là đỉnh, hoàng tử theo thường lệ phong Vương, nhưng cũng giới hạn một phần, nếu hoàng tử không có công lớn, chờ sau khi Hoàng Đế băng hà, một trong các huynh đệ khác kế vị, dựa theo truyền thống Yến Quốc, các hoàng tử phong Vương sẽ tự mình dâng thư, thỉnh cầu lột bỏ Vương tước.
Bởi vậy, cho dù chức quan giáo úy Đại Yến như cỏ dại đầy đường, nhưng Vương tước, thực sự vô cùng quý giá.
Cho nên, Yến Hoàng tứ phong con trai Tư Đồ Lôi là Tư Đồ Vũ là Thành thân vương, mới khiến mọi người khiếp sợ, cho rằng Yến Hoàng dùng thủ bút lớn.
Trịnh Phàm đưa tay, nhưng bởi trên người bị bỏng, dây dưa một hồi, đau đến hút ngụm khí lạnh.
Đại hoàng tử do dự một chút, cuối cùng vẫn cúi đầu, thân thể nhích về phía trước.
Để Trịnh Phàm càng thuận tiện đưa tay vỗ vỗ trên vai hắn.
- Đại Điện hạ, hiện tại phong Vương cho bọn họ thì sao, phong thì phong chứ, có thể dọa dẫm những bộ tộc kia không suất binh mã tấn công chúng ta là được. Chờ chúng ta ăn hết đại quân chủ lực dã nhân tại Tấn địa… Như vậy Tấn địa, toàn bộ tuyết nguyên… Còn không phải do Đại Yến chúng ta định đoạt hay sao?
Trịnh Phàm nhìn Đại hoàng tử thật sâu, nói:
- Nếu sau này bọn hắn nói Đại Yến phong Vương cho bọn hắn, ta không thừa nhận là được! Thực sự không phục, được, vậy để thủ lĩnh của bọn hắn tự mình đi Yến kinh tìm Bệ Hạ ta cáo trạng đi, khà khà!
…
- Nếu những tên thủ lĩnh kia dám đi Yến kinh khiếu nại… Vậy viết ngược tên bọn họ lại đi!
Từ thủ lĩnh biến thành. . . Lĩnh thủ - Đầu người.
Tám trăm kỵ, cộng thêm thân phận Đại hoàng tử, lại thêm Tỳ Hưu dưới khố hắn.
Đi ra ngoài kia phong thưởng, hứa hẹn linh tinh, ngược lại đều là đồ vật trên đầu môi, ngươi không hề mất cái gì, chỉ cần có thể tạm thời duy trì mặt phía bắc Tuyết Hải Quan an toàn, để quân ta có cơ hội rảnh tay, chuyên tâm ứng đối dã nhân phản công từ phía nam.
Còn việc thủ lĩnh những bộ lạc tuyết nguyên kia có bị lửa hay không, nói thật, Trịnh tướng quân vẫn không lo lắng cái này.
Bởi người có thể lên làm thủ lĩnh, tuyệt đối không phải kẻ ngốc, mà có thể lừa được bọn họ, phần lớn quyết định bởi việc bọn họ có nguyện ý bản thân bị lừa hay không?
Bộ tộc tin theo Dã Nhân Vương, đã sớm theo Dã Nhân Vương xuôi nam đánh trận, nguyên bản những bộ tộc quan sát đã sớm đi tiếp tùy tùng nhập quan, bây giờ những bộ tộc lớn có dũng sĩ ở nhà, đã nói rõ quan điểm của bọn họ mặc xác vị Dã Nhân Vương kia!
Cho bọn họ một lý do bị lừa, một cái cớ thích hợp, bọn họ xác suất lớn sẽ đồng ý "Bàng quan".
Rốt cuộc, lần này cho dù Dã Nhân Vương không đánh, hắn và những tướng lĩnh dưới trướng đã cướp bóc và mang lượng lớn tiền hàng, lương thực và nhân khẩu trở về tuyết nguyên, với vốn liếng kia hắn có thể trực tiếp biến thành “Thành Cát Tư Hãn” trên tuyết nguyên!
Những bộ tộc sớm xưng vương xưng bá trên tuyết nguyên hàng trăm năm qua, thật sự đồng ý thần phục hắn sao?
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~