Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 639: GIÓ LỚN QUÁ

Đại hoàng tử cảm thấy, Trịnh Phàm ở ngay trước mặt hắn, sai một vị hoàng tử như hắn ra cửa tùy ý phong Vương, đã rất “Dị” rồi, nhưng tên thủ hạ này của Trịnh Phàm, ngay cả củ cải đại ấn đã điêu khắc xong rồi!

- Chỗ này cũng không thiếu hoàng trục Thánh chỉ, đều là chiến lợi phẩm lần trước đánh Phụng Tân thành thu được tại chỗ Tư Đồ Nghị, tên kia quả nhiên rất “Nghiện” Thánh chỉ, cho nên sưu tập đủ loại Thánh chỉ, lần này vừa vặn có đất dụng võ.

Tiết Tam dừng một chút lấy hơi, tiếp tục nói:

- Ngài đến cửa bộ lạc nhà ai, sớm tự viết một phần Thánh chỉ, dùng ấn nhà ai, phong chức quan gì, định tước vị gì, tự ngài viết xong rồi đóng dấu. Nô tài nói nhỏ với ngài, cái đám tộc trưởng không từng va chạm xã hội này, bọn hắn rất dễ dính chiêu này, năm đó Chủ tịch Quốc hội dùng món đồ này không ít lần dao động người khác!

Đại hoàng tử "Ha ha" hai tiếng, đối mặt với loại hỗ trợ nhiệt tình này, hắn đúng là một bụng một lời không biết nên nói thế nào?

Cái này đã không phải vấn đề vượt quyền một chút…

Đặt trong dĩ vàng, riêng tội này xét nhà diệt cửu tộc không hề quá đáng!

Nhưng hắn một mực biết tính khí của phụ hoàng, chỉ cần có thể chiến thắng trận chiến này, có thể trọng thương dã nhân, một lần dẹp yên tuyết nguyên, phụ hoàng hắn tuyệt đối không truy cứu chi tiết nhỏ này.

Nhưng hắn thân là hoàng tử, vẫn theo bản năng cảm thấy không dễ chịu, có điều không thỏa mái nữa cũng phải nhận, hơn nữa gương mặt phải ôn hòa một chút, nói:

- Làm phiền Tiết giáo úy rồi.

Mẹ nhà nó!

Dưới tay Trịnh Phàm đều là nhân tài lớp lớp!

- Vậy thì tốt, ngài nhớ bảo trọng, ngài chú ý an toàn.

Dưới nhiệt tình đưa tiễn của Tiết Tam, Đại hoàng tử và Kim Thuật Khả mang theo một túi Thánh chỉ và củ cải đại ấn dẫn theo hai trăm kỵ binh Man tộc, từ cửa bắc Tuyết Hải Quan đi ra ngoài rồi.

Sau khi ra khỏi cửa bắc, Đại hoàng tử khẽ cau mày, Kim Thuật Khả vội hỏi:

- Quý nhân, làm sao rồi?

Đại hoàng tử lắc đầu một cái, nhìn về phía Kim Thuật Khả, nói:

- Chủ tịch Quốc hội là ai?

Chủ tịch Quốc hội là chức quan gì?

Kim Thuật Khả cũng không biết, hắn chỉ nghe nói qua ngũ trưởng, Bách phu trưởng, thiên phu trưởng, nhưng thật sự không biết chức quan gọi là Chủ tịch Quốc hội.

Đối mặt vấn đề của Đại hoàng tử, Kim Thuật Khả chỉ có thể lắc đầu nói:

- Quý nhân, ta cũng không biết?

- Ngươi cũng không biết?

- Có thời điểm Trịnh tướng quân và Bắc tiên sinh bọn họ xác thực sẽ nói ra một ít lời ta không hiểu, nhưng ta dám khẳng định, bên trong những lời nói kia, khẳng định có thâm ý, chỉ là ta còn nhất thời không thể lĩnh hội. Ví dụ lần trước sau khi đánh hạ Phụng Tân thành, Tam gia và Lực gia nói chuyện phiếm, đã nói Tư Đồ Nghị quả thực là đại đội trưởng vận tải, cho nên trong thành chứa không ít đồ tốt!

- Đại đội trưởng vận tải và Chủ tịch Quốc hội, đều là một loại chức quan chứ?

- Hắn vậy, thưa quý nhân.

Đại hoàng tử không hiểu nói:

- Người gọi là Chủ tịch Quốc hội, nhìn dáng dấp thường thường giả tạo Thánh chỉ, mà nếu đem Tư Đồ Nghị so sánh với đại đội trưởng vận tải, vậy chức quan “Đại đội trưởng vận tải” này chắc không nhỏ?

- Đúng thế!

- Thôi, chờ sau này có cơ hội đi tìm Trịnh tướng quân hỏi dò đi, Kim Thuật Khả, chúng ta phải đi thôi!

Kim Thuật Khả nghe vậy, nói:

- Tuân mệnh.

Đại hoàng tử nhìn Kim Thuật Khả, nói:

- Nếu lần này chúng ta có thể sống sót trở về, sau này, ngươi đi theo ta đi! Vương phi của ta, chính là ái nữ của Man Vương!

Thê tử của ta chính là con gái Man Vương, ta chính là con rể Man tộc các ngươi.

Tầng thân phận này, theo Đại hoàng tử, tự nhiên có sức hấp dẫn rất lớn đối với người Man tộc.

Kim Thuật Khả chợt mờ mịt nói:

- Gió quá lớn, quý nhân, ngài vừa mới nói cái gì?

Tốc độ của dã nhân, so với dự đoán nhanh hơn rất nhiều, đêm thứ hai sau lần dạ tập kia, đồn kỵ đến báo: Phía nam ngoại vi Tuyết Hải Quan, đã xuất hiện tung tích của môt nhóm kỵ binh dã nhân.

Sau khi đánh giá quy mô một cách qua loa, vì để tránh tổn thất không cần thiết, Lương Trình trực tiếp hạ lệnh để đồn kỵ bên ngoài nhanh chóng trở về.

Chiêu dạ tập kia, người dùng một lần là được rồi, dã nhân không phải người ngu, sẽ không cho ngươi liên tiếp dùng lại chiêu cũ.

Đồng thời, lần này số lượng dã nhân tới quá nhiều, dạ tập rất dễ dàng đem bản thân đâm vào chỗ chết.

Thời điểm nên cấp tiến ngươi nên cấp tiến, nhưng thời điểm bình thường, ngươi xác thực tuân theo bình thường.

Binh sĩ trên tường thành tuần tra tăng lên gấp đôi, ngươi am hiểu nhất cái gì, chẳng phải là phòng ngừa người khác dùng chiêu bài của ngươi đánh bại ngươi sao?

Thịnh Lạc quân thích chơi đùa nhất chính là dùng chiến thuật "Bộ đội đặc chủng đoạt thành", cho nên thời điểm này cần tăng mạnh cảnh giới, rốt cuộc dã nhân đối với chuyện Tuyết Hải Quan bị mất như đi ủng da đạp vào “Trứng” bọn hắn.

Vào lúc này, bọn hắn đồng ý thử nghiệm mọi cách, chỉ cần có thể nhanh chóng đoạt được cửa ải này.

Mà phần lớn binh sĩ còn lại, Lương Trình để bọn họ tiếp tục nghỉ ngơi, dã nhân vừa tới, cây cối phụ cận đều bị bọn hắn thanh lý, tạm thời bọn hắn không thể công thành được, ít nhất phải chờ hai ba ngày để quân sĩ làm “Thợ mộc” mới được cho nên không cần thiết khiến các binh sĩ sớm bị uể oải căng thẳng như gặp đại địch như vậy.

Trịnh tướng quân không thèm để ý vết thương trên người hắn vẫn chưa khỏi hẳn, sau khi mặc giáp trụ tới thành lầu kiểm tra, phía bên ngoài cách đó không xa, từng tên từng tên dã nhân giơ đuốc đang tuần tra ngang dọc.

- Đang thị uy sao?

Trịnh Phàm hỏi Lương Trình bên người.

- Đúng vậy, chủ thượng, bọn hắn đang tạo áp lực với chúng ta.

Thủ đoạn công tâm này, hiện tại đối với Trịnh Phàm vẫn không lọt mắt, nhánh binh mã thủ hạ hắn này, đều do hắn dùng tiền bạc và tâm huyết chân thật nuôi nấng.

Ngươi muốn nói đến lúc sơn cùng thủy tận, khả năng cần lo lắng một hồi vấn đề này, nhưng trước mắt vẫn chưa còn chém giết đây… Cho nên, quân tâm, không phải lo!

Có điều phương thức tác chiến của dã nhân, thật sự chưa hoàn toàn rút đi vẻ lạc hậu, bên kia mơ hồ còn có thể nghe được tiếng ngâm tụng, hiển nhiên dã nhân đang tế tự, dựa theo cách nói của bọn họ, hẳn Tiếp Dẫn giả đang gọi tinh thần, truyền đạt lời cảnh cáo hoặc nguyền rủa gì đó.

- Khà khà, lời này phiên dịch là, các ngươi nhanh chóng đầu hàng, bằng không chúng ta đại biểu mặt trăng tiêu diệt ngươi?

Mấy Ma Vương bên cạnh đều nở nụ cười, bên cạnh một ít giáp sĩ Thịnh Lạc quân thấy các đại nhân đều đang cười, bản thân cùng hợp quần cười theo.

- Đã chuẩn bị xong chưa?

Trịnh Phàm hỏi.

- Chủ thượng, yên tâm đi.

Lương Trình trả lời rất bình tĩnh, nhưng vào lúc này, thân là chủ tướng trên thực tế, hắn phải có tư thế này.

Bởi ai cũng rõ ràng, chém giết tàn khốc chân chính, rất nhanh sẽ đến!

Lúc này, trên trời truyền đến vang động.

Mọi người ngẩng đầu hướng lên trên xem, không ít binh sĩ tốt đã giơ cung tên trong tay về phía trên.

- Là chim cắt.

Lương Trình nói:

- Một ít bộ tộc dã nhân thường chăn nuôi và thuần hóa loại chim này, dùng như một công cục quản chế và lan truyền tin tức trên chiến trường, một ít giống chim cắt tốt còn xấp xỉ với Yêu thú.

- Nó đang quan sát chúng ta?

- Đúng, chủ thượng.

- Ha ha, cái này thật giống máy bay do thám không người lái vậy!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!