Trịnh Phàm còn giơ tay lên, giơ giơ về phía mấy con chim cắt kia, mà không hạ lệnh để giáp sĩ bên người bắn tên.
- Thân thể mấy con chim này hơi nhỏ, dáng vẻ bay lên cũng không bá khí lắm, ta vẫn cảm thấy chim ưng của Yến nhân vẫn lợi hại hơn một chút.
Đây chính là yêu ai yêu cả đường đi, bởi cảm giác yêu thích Yến Quốc, cho nên đối với rất nhiều thứ của Yến Quốc, càng nhìn càng hợp mắt.
- Sớm biết trước đây nên xin Tĩnh Nam Hầu hai ba con lại đây chơi đùa một chút, trước khi khai chiến thả chim ưng bay một vòng, sau đó trong tầm mắt, kỵ binh lao nhanh lên, hình ảnh này, mới tuyệt diệu.
- Chủ thượng chớ hoảng sợ, A Lực biết thuần thú, chờ sau khi trở lại Thịnh Lạc thành, chúng ta có thể đi Thiên Đoạn sơn mạch bắt một ít Yêu thú biết bay để thuần hóa, sau đó đưa A Lực dạy dỗ.
- A, A Lực còn có bản lãnh này?
- Đúng vậy, thậm chí hắn có thể nghe hiểu một ít thú ngữ.
Trịnh Phàm cười cười nói:
- Không trách có thời điểm hắn nói không giống tiếng người, hiện tại ta hiểu rồi!
Trịnh Phàm đưa tay vỗ vỗ ụ tường, từ lúc chiếm được Tuyết Hải Quan, kỳ thực phía bên hắn không hề phái người ra đưa tin cho Tĩnh Nam Hầu.
Một mặt do đường xá xa xôi, giữa đường dã nhân và Sở nhân lại nhiều, kỵ sĩ phổ thông rất khó thành công trở lại bờ tây Vọng Giang đem tin tức quân tình này thành công truyền đạt tới.
Phái ít đi thì vô dụng, bắn không ra bọt nước, phái nhiều, lúc bên mình dùng người lại đau lòng.
Kỳ thực, phái Tiết Tam đi truyền tin thích hợp nhất, tỷ lệ thành công cũng cao nhất, nhưng Tiết Tam ở đây mang lại tác dụng lớn hơn, thực sự không thể phái hắn đi được.
Đương nhiên, nguyên nhân căn bản nhất bởi Lương Trình rất chắc chắc, Tĩnh Nam Hầu ở bờ tây Vọng Giang sẽ từ phản ứng của dã nhân “Ngửi” được một vài thứ.
Để dã nhân thay chúng ta làm người đưa tin, mới là mua bán có lời và hữu hiệu nhất.
Vậy cái này đại khái là "Tâm hữu linh tê" giữa một đại lão quân sự này với một đại lão quân sự khác đi.
Trịnh Phàm đã từng hỏi, vạn nhất dã nhân trên tiền tuyến, cho dù vị Dã Nhân Vương kia biết chuyện này, lại cố ý giả vờ ra vẻ không phát sinh cái gì thì sao?
Lương Trình chỉ trả lời một câu:
Chỉ cần vị Dã Nhân Vương kia biết chuyện này, như vậy bất luận hắn ngụy trang và che lấp thế nào đi chăng nữa, đều sẽ để lại dấu vết, đây là điều không cách nào tránh khỏi, mà Tĩnh Nam Hầu bên kia, nhất định sẽ bắt lấy những dấu vết này.
Chim cắt lại đây xoay quanh một lúc sau mới rời khỏi.
Xa xa, kỵ binh dã nhân cầm đuốc di chuyển tới càng ngày càng nhiều.
Trịnh Phàm hắng giọng một cái, móc ra một điếu thuốc, đốt, không đi hút, mà kẹp giữa khe tường.
- Trước tiên thắp cho các ngươi nén hương, các con cháu!
…
Lần này, phía ngoài nơi đóng quân của dã nhân, tuy nói bọn hắn chưa kịp chế tác hàng rào và đặt doanh bàn xuống nhưng hai bên đông tây, mỗi nơi có năm ngàn kỵ đang chia làm nhóm nhỏ tuần tra, lấy phương thức này bảo đảm trung quân có thể an bình, cho nên sẽ không xuất hiện tình huống thảm trạng như trước đây doanh trại bị Yến quân dạ tập.
Chim cắt bay trở về, đậu trên vai của Cách Lý Mộc.
Cách Lý Mộc đưa tay, sờ sờ chim cắt, trước mặt hắn có mấy vạn phu trưởng đang ngồi.
Binh mã các bộ lạc đang nhanh chóng hội tụ tại đây, hiện tại có gần bốn vạn người, mà phỏng chừng hiện tại Dã Nhân Vương đã nhận được tin tức, hẳn có thể nhanh chóng phái binh mã tới đây.
Tuyết Hải Quan nơi này, thực sự quá mẫn cảm, cũng quá quan trọng, bọn họ cũng không dám giấu, cũng không cách nào ẩn giấu.
- Chư vị, Lật Mộc Nhi đã được tinh thần tiếp dẫn đi rồi, chúng ta không có thời gian vì hắn cử hành lễ tang, bởi đặt trước mắt chúng ta, chỉ có một con đường. Đó chính là cho dù phải dùng hàm răng cắn, cũng phải gặm Tuyết Hải Quan này xuống!... Đây là đường lui của Thánh tộc ta!
Âm thanh của Cách Lý Mộc bắt đầu âm trầm lên.
- Lần này, sau khi Cách Lý Mộc ta đánh hạ Tuyết Hải Quan, tự mình ta gánh chịu lửa giận của Vương, Cách Lý Mộc ta một người chống đỡ, cái này vốn là lỗi của ta, không liên quan gì đến các ngươi, ta có thể tuyên thệ đối với tinh thần! Cho nên, trước mắt, các ngươi không phải vì ta mà chiến, cũng không phải vì Vương mà chiến, thậm chí không phải tương lai Thánh tộc chiến… Mà vì tính mạng của các ngươi mà chiến!
Cách Lý Mộc nhìn đám dũng sĩ dã nhân kia một vòng, nói:
- Nếu để Yến nhân chặn Tuyết Hải Quan này một tháng, hai tháng, lần này tất cả dũng sĩ Thánh tộc nhập quan, có thể bị Yến nhân chôn vùi trên đất Tấn địa này. . . Chúng ta đã không còn đường lui rồi!
Ngôn ngữ của Cách Lý Mộc rất thành ngẩn, không hề có nửa điểm trốn tránh trách nhiệm.
Chư vị vạn phu trưởng cũng rõ ràng mức độ nghiêm trọng của sự việc, có thể nói dã nhân lấy một loại tư thái ung dung đối lập với Yến nhân trên một đường Vọng Giang, đó bởi bọn hắn đã kiếm đủ, lượng lớn tiền hàng và nhân khẩu nô lệ đã được vận chuyển về tuyết nguyên.
Nếu phía trước thực sự không được, bọn hắn hoàn toàn có thể thấy khó mà lui, trở lại tuyết nguyên.
Dù sao tuyết nguyên vẫn là chiến trường chính của bọn họ, Yến nhân ở trên tuyết nguyên chưa chắc có thể chiếm tiện nghi gì, hơn nữa thoạt nhìn bọn hắn rời khỏi Tấn Quốc, nhưng sẽ khiến Yến nhân trực tiếp đối mặt với tuyết nguyên và Sở Quốc hai mặt giáp công, coi như Yến nhân nuốt một nửa khối Thành Quốc này, cũng không thiêu hóa nổi.
Nhưng hiện tại, bọn hắn không còn đường lui, điều này cũng mang ý nghĩa một khi cục diện nguy hiểm nhất xuất hiện, bọn họ sẽ rơi vào kết cục vạn kiếp bất phục!
Trời biết đám Yến nhân làm sao tiến vào, hơn nữa còn nhảy ra khỏi sự vây bắt của mấy vạn đại quân bọn hắn, cuối cùng chiếm được Tuyết Hải Quan, nguyên bản cục diện tốt đẹp, trong khoảnh khắc trực tiếp đổ nát rồi!
- Cách Lý Mộc, ngươi ra lệnh đi, bây giờ, chúng ta phải đoàn kết cùng nhau, đoạt lại Tuyết Hải Quan, trừ bỏ điều này, chúng ta không còn biện pháp khác rồi!
- Đúng vậy, Cách Lý Mộc, chúng ta tin tưởng năng lực của ngươi, việc luận tội, hãy để sau này rồi nói, bất luận thế nào, hiện tại chúng ta nhất định phải tóm lấy cửa ải này, mở đường lùi giữa Tấn địa và tuyết nguyên.
- Nên làm như thế nào, Cách Lý Mộc, ngươi ra lệnh đi, dưới trướng Vương, ngươi đánh trận giỏi nhất, riêng điểm này, chúng ta đều biết.
Cách Lý Mộc xuất thân từ Tấn nhân, kiến thức của hắn xác thực so với phần lớn dã nhân cao hơn không ít.
Thường ngày, những quý tộc và thủ lĩnh dã nhân khác, đối với Cách Lý Mộc mặt ngoài cung kính, nhưng trong lòng kỳ thực không hề để mắt.
Nhưng đến thời khắc nguy cấp này, bọn họ vẫn theo bản năng vứt bỏ cái tôi, nghe theo Cách Lý Mộc hiệu lệnh.
Tuy nói trước đây bọn hắn đã thắng Yến nhân một lần trên Vọng Giang, nhưng hiện tại Yến nhân đổi thống lĩnh là vị Tĩnh Nam Hầu biết đánh trận nhất, đồng thời từng thân chinh đến tuyết nguyên, ai biết chiến sự tương lai sẽ ra sao?
Cho nên, Tuyết Hải Quan, phải mở ra, bất luận trả giá bao nhiêu tính mạng dũng sĩ dưới trướng, cũng không thể đau lòng.
---------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~