Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 644: Ý CỦA TA, Ý CỦA VƯƠNG

Yến Quốc có quốc kỳ, Hắc Long cờ xí, phía dưới lại có tướng kỳ của tướng quân đánh trận, nhưng dã nhân bên kia, hiển nhiên vẫn chưa chỉnh hợp thống nhất trên phương diện này, trên cơ bản quân đội của mỗi bộ tộc đều có đồ đằng cờ xí của bộ tộc mình.

Cách Lý Mộc là người ngoại lai, cho nên trên bản chất không thuộc về bộ tộc, nhưng hắn một lòng một dạ muốn gia tộc hắn một lần nữa quật khởi trên tuyết nguyên, cho nên tự “Thiết kế” một cái.

Trên cờ xí là hình ảnh chim cắt, màu đỏ.

Người vác cờ kia, nhìn như thường thường không có gì lạ, nhưng dùng ngón chân cũng có thể đoán ra, mỗi bên chỉ hạn định mang theo một người tùy tùng, trừ phi Cách Lý Mộc cảm giác hắn chính là Điền Vô Kính, bằng không tuyệt đối sẽ không tùy ý mang theo một dũng sĩ dã nhân phổ thông tới.

- Hơi quen!

Kiếm Thánh mở miệng nói.

- Hả?

Tâm Trịnh Phàm, bỗng nhiên run lên một cái.

Phía bên mình có một cao thủ chân chính, chẳng lẽ đối diện cũng có?

Lúc này Trịnh tướng quân lo lắng nhất, chính là bên hắn không trảm thủ thành công, ngược lại bị đối phương phản sát.

Nhưng nghĩ Cách Lý Mộc hẳn không ngu như vậy, nếu Trịnh Phàm bị giết, đối với dã nhân ngoài thành muốn tấn công Tuyết Hải Quan mà nói, tuyệt đối không phải tin tức tốt gì, Thịnh Lạc quân bên trong nhất định sẽ thủ thành thấy chết không sờn.

Chủ tướng đi đàm phán bị ngươi giết, chúng ta đâu ngu tin các ngươi, làm sao có thể đầu hàng?

Phía sau là tuyết nguyên, ngược lại không đường lui, đánh đến người cuối cùng đi!

- Ngài biết?

Trịnh Phàm cẩn thận từng li từng tí một hỏi.

Kiếm Thánh khẽ lắc đầu, nói:

- Hẳn gặp qua!

Chỉ từng thấy, không thể tính nhận thức, bởi nửa đời này Kiếm Thánh gặp không ít người rồi!

Trước đây thời gian tập võ luyện kiếm, vì tiến bộ, hắn thường xuyên vào nam ra bắc đi tìm người khiêu chiến;

Sau khi thành danh, một vì danh tiếng, hai vì cố gắng tiến lên một bước, tự nhiên càng không kiêng kị mà đi tìm người khiêu chiến.

Cho nên số lượng cao thủ hắn gặp qua, khẳng định không ít.

- Vấn đề có lớn hay không?

Trịnh Phàm hỏi.

- Hẳn không vấn đề gì!

Kiếm Thánh hồi đáp như vậy.

- Nếu gặp vấn đề lớn, ta hẳn nhận thức, mà không phải chẳng qua cảm thấy từng gặp.

Bại tướng dưới tay mới cảm thấy có chút ý nghĩa, mới xem như nhận thức.

Ví dụ Kiếm Thánh nhận thức Lý Lương Thân;

Hoặc ví dụ như Kiếm Thánh khẳng định cả đời này đều không quên được nam nhân tên là Điền Vô Kính.

Nghe nói như thế, từ đáy lòng Trịnh Phàm ổn định không ít.

Song phương đã xa xa nhìn thấy đối phương, Trịnh Phàm ghìm lại dây cương, chờ.

Có thể trộm càng nhiều khoảng cách càng tốt, thuận tiện chờ một lúc sau bản thân có thể trở về thành sớm một vài giây.

Bên kia, Cách Lý Mộc thoạt nhìn là một người đàng hoàng, tiếp tục giục ngựa và để người cầm cờ đi về phía bên này.

- Người cầm cờ của đối phương khẳng định cũng không đơn giản.

Trịnh Phàm nhắc nhở.

- Không sao!

Kiếm Thánh, cũng không để ý người cầm cờ bên người Cách Lý Mộc rốt cuộc là ai, thân là kiếm khách, dưới khoảng cách gần xuất kiếm, mà đây chỉ là mục tiêu đơn độc, tự nhiên cần có loại tự tin mạnh mẽ này.

- Chủ tướng đối phương, thấy thế nào cũng giống Tấn nhân?

Dung mạo của Cách Lý Mộc, xác thực giống Tấn nhân, sau khi cả gia tộc đời cụ hắn tiến vào tuyết nguyên, tất cả có ba đời, còn chưa kịp thông hôn với dã nhân.

- Nhìn dáng dấp hẳn thuộc “Đảng dẫn đường”.

Kiếm Thánh trước đây chưa từng nghe nói đến từ “Đảng dẫn đường”, nhưng hơi hơi nghiền ngẫm một hồi, cũng có thể hiểu được.

Trịnh tướng quân rõ ràng, Kiếm Thánh loại người “Chủ nghĩa dân tộc” cực mạnh này, hận loại người phản bội kia nhất.

Cho nên, Kiếm Thánh mới đồng ý, không tiếc lấy thân mạo hiểm, một người vung kiếm bình lùi hơn một nghìn phản quân, giúp Trịnh Phàm cướp đoạt Phụng Tân thành, chỉ vì tru diệt Tư Đồ Nghị.

Vào lúc này Trịnh tướng quân, còn không quên truyền một ít sát khí cho Kiếm Thánh.

Trên lâu thành Tuyết Hải Quan.

Lương Trình, Tiết Tam, Phiền Lực, A Minh, tất cả đều đang đợi, nhìn kỹ tình huống bên kia, phía dưới, hai trăm kỵ binh bất cứ lúc nào, cũng có thể chuẩn bị xung ra khỏi cửa thành.

Kết quả đàm phán, bọn họ cũng không lo lắng, bởi đàm phán tất nhiên sẽ vỡ, lấy vỡ đầu chảy máu kết thúc, hiện tại bọn hắn chỉ lo lắng vấn đề an nguy của chủ thượng.

A Minh uống một hớp máu, mở miệng nói:

- Bỗng nhiên nghĩ đến lúc trước Đế quốc Ottoman quật khởi, gần như quét ngang Đông Âu không có địch thủ, lúc có ý đồ chinh phục Serbia, quý tộc Serbia giả vờ đầu hàng mở tiệc mời vua Murad I, sau đó ở trên yến hội, ám sát luôn vị vua kia.

Tiết Tam nghe xong cái này, nói:

- Thật giống lúc này, người Serbia cũng có gan, sau đó thì sao, bọn họ đánh bại Ottoman sao?

- Bọn họ bị Ottoman đánh bại, thống trị mấy trăm năm.

". . ." Tiết Tam.

Tiết Tam dùng một đấm nện trên đầu A Minh, bất mãn nói:

- Ngươi uống máu ngươi đi, nói linh tinh làm gì!

- Tứ đại quốc gia phương đông, Tấn Quốc đã không tồn tại, nhưng nhân tài Tấn nhân vẫn còn không ít, riêng vị Kiếm Thánh kia, chính là một trong số đó.

Cách Lý Mộc vừa cưỡi ngựa đi về phía chỗ Trịnh Phàm đang nghỉ chân chờ đợi kia, vừa tới gần người cầm cờ tên là Cáp Tây nói:

- Cho nên cái này là nguyên nhân Vương cố ý mới chào Tấn nhân sao, nhưng, Cách Lý Mộc, ngươi cũng biết, Tấn nhân muốn bộc lộ tài năng trên tuyết nguyên rất khó, không phải tất cả Tấn nhân đều có thể như ngươi!

- Nhưng nhân kiệt trên tuyết nguyên vẫn còn quá ít, muốn để Thánh tộc tiếp tục hưng thịnh, nhất định phải thường xuyên thu nạp nhân tài để Vương sử dụng.

- Ha ha, ta không muốn cùng ngươi thảo luận cái này, bởi dưới cái nhìn của ta, người không tôn trọng tinh thần, không chung đường với chúng ta.

- Thân phận thực sự của Tang Hổ là ai, ta không tin ngươi không biết.

". . ." Cáp Tây.

- Ta không tin tinh thần, ngươi cũng biết đấy, tinh thần chỉ là linh vật để dũng sĩ và tộc nhân phía dưới thờ phụng, mà không phải cho chúng ta, trước đây Thánh tộc dập đầu cúng bái tinh thần mấy trăm năm, nhưng vẫn không thể vượt qua Tuyết Hải Quan, vậy thờ phụng tinh thần có ích lợi gì?

- Cách Lý Mộc, tên tướng lĩnh kia ở phía trước, ngươi muốn trước tiên ầm ĩ với ta ở chỗ này sao?

Ngươi không thể nói tinh thần vô dụng, tuy rằng ta cũng không tin tinh thần lắm, nhưng ta cần dựa vào tinh thần để kiếm cơm.

- Ha ha ha.

Cách Lý Mộc lên tiếng nở nụ cười, nói:

- Không, Cáp Tây, ý của ta là, lần này sau khi nhập quan, ngươi nên tiếp xúc với những tín ngưỡng và Thần chỉ khác, tự nhiên vẫn phải tiếp tục thờ phụng tinh thần, nhưng chúng ta có thể bổ sung vào bên trong một vài thứ, để càng nhiều người, đồng thời đến thờ phụng.

- Đây là ý của ngươi, hay là ý của Vương?

- Là ý của ta, cũng là ý của Vương.

- Ta biết rồi!

---------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!