Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 645: VÒNG QUA

Cách Lý Mộc nói:

- Hi vọng chuyện Tang Hổ làm sẽ không tốn thời gian dài, vị trí đại tế tự Tiếp Dẫn giả, vẫn sẽ trả lại ngươi, việc ngươi cần làm, chính là cống hiến sự trung thành của bản thân cho Vương!

Cáp Tây gật đầu nói:

- Ta hiểu rồi!

Cách Lý Mộc dặn dò:

- Lần công thành này, còn phải dựa vào ngươi và đám thủ hạ Tiếp Dẫn giả kia, bỏ ra thêm một chút sức lực, ngươi cũng biết đây, dũng sĩ Thánh tộc ta không am hiểu công thành!

Cáp Tây khẽ thở dài nói:

- Sớm biết vậy, lúc trước bọn họ muốn phá hủy Tuyết Hải Quan, chúng ta không nên đi ngăn cản bọn họ, nếu không có Tuyết Hải Quan, khi chúng ta trở về sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Cách Lý Mộc hừ lạnh, nói:

- Đúng, lúc Yến nhân giết vào tuyết nguyên, cũng thuận tiện hơn nhiều!

- Ngươi…

- Đừng tưởng rằng Yến nhân rất yếu, trên thực tế tuy chúng ta đánh bại mấy vạn Yến nhân trên Vọng Giang, ném bọn chúng xuống sông cho cá ăn, nhưng đó chỉ là quân cánh tả của Yến nhân, mà quân cánh tả, vốn không tính là tinh nhuệ của Yến nhân. Lần trước mấy vạn kỵ binh do Tĩnh Nam Hầu Yến nhân mang theo càn quét tuyết nguyên, mới là Thiết kỵ tinh nhuệ chân chính của Yến nhân… Được rồi, đã rất gần, Cáp Tây, dùng lực lượng tinh thần che chở cho ta đi.

Cáp Tây bĩu môi nói:

- Không phải ngươi không tin tinh thần sao?

- Hiện tại ta tin!

Cáp Tây bắt đầu niệm tụng thần chú, trên người hắn có một đạo lam quang yếu ớt đang hiển hiện, hơn nữa còn bắt đầu phân tán lên trên người Cách Lý Mộc.

Sau khi được tinh thần che chở, Cáp Tây ngẩng đầu lên, vừa nhìn về phía trước vừa tràn đầy tự tin nói:

- Hơn mười năm nay, chỉ có một người có thể phá tan lực lượng tinh thần che chở của ta, đó chính là Kiếm Thánh Tấn Quốc, những người khác đều không làm được!

- Ha ha, được rồi, Cách Lý Mộc ta không phải thư sinh Tấn địa trói gà không chặt lần này gặp mặt, đúng là muốn gặp gỡ phong thái của vị tướng lĩnh Yến nhân này!

Cáp Tây liếc nhìn về phía trước, nói:

- Tên tướng lĩnh Yến nhân kia, xem ra ngược lại cực kỳ bình thường, mặc giáp trụ bình thường, dùng chiến mã bình thường, cầm đao bình thường, ngươi sẽ không nhận nhầm chứ?

Cách Lý Mộc tự tin nói:

- Chim cắt của ta đã xác nhận qua, không hề sai, đó chính là hắn, Tấn nhân còn có một câu nói: Đừng trông mặt mà bắt hình dong.

- Ồ?

- Ngươi làm sao vậy?

- Tại sao ta cảm giác, tên cầm cờ bên cạnh tướng lĩnh Yến nhân kia, có chút quen mặt?

- Quen mặt?

Cáp Tây tay phải gánh cờ, nghiêng đầu, nhìn về phía Cách Lý Mộc, nói:

- Cách Lý Mộc, ngươi nói có buồn cười không, người cầm cờ đối diện kia, dáng vẻ của hắn lại khá giống Cách Lý Mộc.

". . ." Cách Lý Mộc.

Sau một khắc, Cách Lý Mộc trực tiếp quay đầu ngựa lại, lao về phía sau.

Cùng lúc đó, Kiếm Thánh bên người Trịnh Phàm, nhân kiếm đồng thời bay lượn tới.

Tiếp theo, Cáp Tây chủ động lên phía trước chắn ngang Kiếm Thánh.

Sau đó, Trịnh Phàm tay trái tóm lấy Ma Hoàn, tay phải nắm dây cương quay đầu ngựa lao nhanh về phía Tuyết Hải Quan, hô lớn:

- Mở cửa!

Lịch sử do nhân dân viết!

Nói cách khác, bức tranh lịch sử thoạt nhìn rộng rãi khổng lồ, nhưng người viết nó xuống, ngược lại là một tiểu nhân vật.

Ví dụ trước mắt, song phương hội ngộ, muôn người chú ý.

Kết quả chủ tướng song phương còn chưa nói câu nào thậm chí ngay cả gọi một tiếng của không.

Trong chớp mắt, hai vị chủ tướng đều quay đầu ngựa lại, lao về phía vị trí phương hướng quân đội của bọn hắn.

Ngược lại nguyên bản hai người cầm cờ chỉ là vai phụ, bắt đầu quyết đấu một hồi!

Người không biết nội tình, có lẽ bởi vậy mở rộng tầm mắt, nhưng thế sự, lại kỳ diệu như vậy, khiến người ta không cân nhắc ra.

Lúc nhận ra Cách Lý Mộc muốn chạy trốn, Kiếm Thánh xuất kiếm, mà Trịnh tướng quân chuẩn bị khăn hađa cùng với các loại ngôn ngữ ngoại giao, đều không sử dụng đến.

Rượu đỏ, ánh nến, khúc dương cầm, hoa hồng, nệm nước, vân vân… Đều được chuẩn bị kỹ càng… Nhưng lại không phát sinh.

Nhưng lúc này không phải lúc tiếc nuối, thần tiên muốn đánh nhau, phàm nhân cần né trước!

Cửa thành Tuyết Hải Quan trực tiếp mở ra, đồng thời Lương Trình tự mình dẫn hai trăm kỵ binh lao ra trước, không quản bên kia có quân đội dã nhân truy đuổi tới đây không, trước tiên bọn họ đều phải đi ra đề phòng bất trắc.

Nếu có cao thủ dã nhân hoặc quân đội đuổi giết tướng quân bọn hắn, như vậy gần hai trăm người bọn hắn nhất định phải đoạn hậu cho tướng quân, có thể nói, đây là hai trăm tử sĩ, vì Trịnh Phàm, không thèm đến xỉa đến tính mạng.

Có điều, cũng may Cách Lý Mộc bên kia, tựa hồ không có ý định hạ sát thủ đối với Trịnh Phàm, cho nên không giống Trịnh Phàm, đã sớm có bố trí.

Nhưng để bảo hiểm cho dù Trịnh Phàm đã đi qua Lương Trình và hai trăm kỵ binh, nhưng Lương Trình vẫn không hạ lệnh đình chỉ và quay lại, ngược lại tiếp tục phóng về phía trước, lúc này mới có thể tránh khỏi tất cả bất ngờ, bảo đảo phía sau lưng của chủ thượng, trăm phầm trăm an toàn.

Mà sau khi Cách Lý Mộc quay đầu ngựa, đội ngũ dã nhân áp trận phía sau, trong lúc nhất thời còn hơi bối rối.

Kỳ lạ, đàm phán còn chưa bắt đầu, chủ soái lùi lại rốt cuộc có ý gì?

Một hồi lâu, mới có hai ngàn kỵ binh phân biệt thành hai cánh quân trận lao ra, muốn yểm hộ Cách Lý Mộc trở về.

Còn trên sân khấu chân chính, Kiếm Thánh đã nhân kiếm lướt tới.

Cáp Tây cười to một tiếng:

- Ha ha ha ha ha, Ngu Hóa Bình, đúng là ngươi, lại đúng là ngươi, ngươi thật sự làm cẩu cho Yến nhân rồi!!!

Ánh mắt Kiếm Thánh ngưng lại, khí thế hoàn toàn khóa chặt Cáp Tây.

- Bại tướng dưới tay, hãy ăn một kiếm của ta!

Ta không nhận thức ngươi, nhưng ta lại nhìn người quen mắt.

Nguyên nhân bởi ngươi là bại tướng dưới tay ta, đồng thời bại tướng dưới ta cũng rất nhiều, cho nên ta không nhận thức ngươi là điều bình thường.

Đây là thế giới quan và logic của Kiếm Thánh, thoạt nhìn rất võ đoán, nhưng xác thực chuẩn xác.

- Ngu Hóa Bình, Tấn Quốc ngươi đã bị diệt, còn dám lấy danh hiệu Kiếm Thánh Tấn Quốc ra oai, lần này ta sẽ không bại dưới tay ngươi, tinh thần che chở ở trên, che chở con dân ngài!

Niệm thần chú, hào quang màu xanh lam tăng mạnh.

Kiếm khách, được công nhận là tồn tại công kích mạnh nhất trong giang hồ.

Kiếm Thánh, tự nhiên là kiệt suất trong số này, lúc so chiêu với Kiếm Thánh, người đầu óc bình thường đều rõ ràng hẳn nên làm gì để phòng ngự tốt.

Nhưng lúc trước tại ngoại ô kinh đô Tấn Quốc, khi Tĩnh Nam Hầu quyết đấu với Kiếm Thánh, Tĩnh Nam Hầu cũng phải dùng thể phách Võ giả đi tiêu hao Kiếm Thánh, mà không phải vừa mới so chiêu, đã muốn trực tiếp ra tư thế phân sinh tử.

- Đến đây đi, Ngu Hóa Bình! ! !

Cáp Tây gầm lên giận dữ.

Kiếm Thánh đến rồi, Cáp Tây chống ra hai tay, đem tia sáng tinh thần khuếch tán ra, chuẩn bị nghênh tiếp Kiếm Thánh!

Nhưng mà…

Sau một khắc, Cáp Tây sửng sốt, bởi hắn đã chuẩn xong tất cả, muốn một trận thư hùng quyết đấu với Kiếm Thánh.

Thì thân hình Kiếm Thánh vòng qua một chút, trực tiếp dịch qua Cáp Tây.

Kiếm của Kiếm Thánh, cũng không hướng về phía Cáp Tây hạ xuống, sau khi mũi chân của Kiếm Thánh lần thứ hai hạ xuống, vòng qua Cáp Tây, lấy một tốc độ vô cùng mãnh liệt đuổi về phía Cách Lý Mộc đang điên cuồng cưỡi ngựa trở về.

---------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!