Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 651: PHẾ BỎ?!

Phía sau dã nhân từ trong đại doanh lao ra đã sắp giết tới, dưới tình huống như vậy, Lương Trình trực tiếp ra lệnh, phân ra một nửa binh mã cũng chính là trăm kỵ đảm nhiệm nhiệm vụ cảm tự, lao về phía kỵ binh dã nhân xung phong quyết tử.

Đây không tính là vứt bỏ chiến hữu, bởi mệnh lệnh này, hắn truyền đạt rõ rõ ràng ràng.

Bầu không khí trong quân đội chính là vậy, ta chủ động đồng ý đoạn hậu cho ngươi và ngươi vứt bỏ ta, tuyệt đối là hai khái niệm bất đồng.

Phần lớn tướng lĩnh kỳ thực đều biết đạo lý này, nhưng cũng không phải tất cả bộ đội đều có loại giác ngộ liều mình, chủ động hi sinh vì đồng đội tranh thủ đường sống.

Kỵ binh còn lại theo Lương Trình bắt đầu phóng về phía Tuyết Hải Quan.

Một trăm kỵ binh quyết tử xung phong, đúng là cản trở nổi kỵ binh dã nhân lao đến tiếp, nhưng còn số kỵ binh dã nhân tới tiếp viện quá nhiều.

Lúc trước, Kiếm Thánh trực tiếp đâm vào bên trong nhóm kỵ binh dã nhân, cho nên dã nhân không cách nào bắn tên, còn nữa, sau khi Kiếm Thánh mạnh mẽ phá cảnh, đã giết chóc khiến đầu óc dã nhân đơ máy, coi như Cáp Tây đã chỉ ra vấn đề Kiếm Thánh không thể di động, nhưng đầu óc đám dã nhân kia, vẫn chỉ dư lại cảm giác cực kỳ chết lặng xông tới chém giết.

Mà lúc này, đội ngũ dã nhân phía sau tới truy kích, không trải qua lần “Tàn phá tinh thần” giống những dũng sĩ dã nhân trước, bọn hắn rất quyết đoán bắt đầu giương cung lắp tên, bắn tên.

Lương Trình cúi người, đem Kiếm Thánh bảo vệ dưới thân, bên cạnh người hắn, thỉnh thoảng có kỵ binh trúng tên ngã khỏi ngựa, phía sau lưng Lương Trình cũng có ba mũi tên trúng mục tiêu, một cái không mạnh trực tiếp bị giáp trụ đánh văng ra.

Còn lại hai mũi tên kia không yếu, xuyên thấu giáp trụ, nhưng thân là cương thi, thân thể của Lương Trình vốn cực kỳ kiên cố, những thương thể này vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của hắn.

Lúc này Thịnh Lạc quân trên tường thành đã bắt đầu giương cung lắp tên.

Tiết Tam càng không chút do dự mà hạ lệnh:

-Pháo xa, bắn!

Pháo xa, kỳ thực chính là dụng cụ công thành phóng ra đá, có thể dùng đá bắn vào trong thành tạo sát thương hoặc dùng để bắn phá tường thành, bất luận phương công thành hay phương thủ thành, đều phải dựa dẫm thứ này.

Tiết Tam đã tiến hành cải tiến công nghệ đối với pháo xa thời đại này, bất luận trên phương diện sát thương hay tầm bắn đều được cải thiện hơn rất nhiều.

Nguyên lý kỳ thực không khó, chí ít đối với Tiết Tam mà nói, không khó.

Thời cổ đại trên thế giới kia, người Mông Cổ dựa vào cái này đánh hạ thành Tương Dương.

Có điểu bởi thời gian hạn chế nhiều, cho nên Tiết Tam chỉ kịp mang theo người làm ra năm chiếc pháo xa, nhưng năm viên đá khổng lồ từ trên trời giáng xuống, cộng thêm hàng loạt tên bắn từ trên tường thành xuống, trực tiếp đánh đội ngũ dã nhân truy kích hoảng loạn, trong lúc nhất thời tử thương nặng nề, trong lúc nhất thời tử thương nặng nề, thế truy kích của dã nhân bị trực tiếp ngăn lại.

Lương Trình nhanh chóng suất lĩnh mấy chục kỵ binh còn lại tiến vào thành, cửa thành lập tức bị khép kín, tiếp theo chướng ngại vật nhanh chóng được binh bính phía sau nhanh chóng bổ sung vào.

Trịnh tướng quân lập tức xuống thành lầu, vọt tới trước mặt Lương Trình, tuy nói phía sau lưng Lương Trình còn cắm hai mũi tên vào, nhưng Trịnh Phàm tin tưởng Lương Trình không có chuyện gì, coi như trên mũi tên tôi độc đối với Lương Trình mà nói, chỉ là gãi ngứa.

Trịnh Phàm lo lắng nhất chính là Kiếm Thánh, hắn tự mình đưa tay, phối hợp với hai tên giáp sĩ, đón Kiếm Thánh từ trên chiến mã xuống.

Mắt của Kiếm Thánh hơi mở một tia, nhìn Trịnh Phàm, lại khép kín lại, tựa hồ đã không được rồi.

Kỳ thực, khí tức trên người hắn đã cho người ta cảm giác đèn cạn dầu tắt, đã không tính là hồi quang phản chiếu rồi.

Mạnh mẽ phá giới, lại giết ngàn kỵ, hành động khủng bố này cần trả giá và đánh đổi cực kỳ nặng nề.

Trịnh Phàm lập tức nói:

-Ngươi yên tâm, tiểu quả phụ kia, ta sẽ thay ngươi nuôi, khi ta trở về sẽ cưới nàng thành thị thiếp!

Con mắt khép kín của Kiếm Thánh, lập tức trứng mở lần thứ hai!

Tiết Tam dùng dược liệu quý giá điều chế thành canh pha loãng, mạnh mẽ kéo lại mạng của Kiếm Thánh.

Những dược liệu quý giá này đều được lấy từ trong Thiên Đoạn sơn mạch, có câu nói “Gần núi ăn nhờ núi gần nước ăn nhờ nước”, nguyên bản trong giao dịch thương mại của Thịnh Lạc thành, Yêu thú tự nhiên là khoản lãi cực kỳ kếch sù, nhưng trong Thiên Đoạn sơn mạch có một ít đặc sản vô cùng quý hiếm, chiếm số lượng không ít, đặc biệt là một ít dược liệu quý hiếm.

Có chút dược liệu, ngay cả Tiết Tam cũng chưa từng nhìn thấy, hẳn độc nhất thuộc về thế giới này, cho nên hắn phải thử một chút, xác định dược tính.

Mặc khác, lúc xuôi nam tấn công Càn Quốc và cướp sạch Hoàng cung Tấn Quốc, Tiết Tam thu hoạch được không ít dược liệu quý giá, nếu bán những thứ này đi, hắn sẽ rất đau lòng cho nên thẳng thắn giữ lại để bản thân dùng.

Lúc trước Tiết Tam điều chế “Nước tắm đại bổ” cho chủ thượng Trịnh Phàm, bên trong cũng dung hợp không ít dược liệu quý giá.

Lần này xuất chinh, tất nhiên không thể không mang theo những thứ này, nói lời hơi lãnh huyết, nếu binh sĩ phổ thông xảy ra vấn đề gì, không vượt qua thì không vượt qua chứ, nhưng nếu mấy vị Ma Vương bao quát chủ thượng hắn xảy ra vấn đề, hắn tự nhiên không tiếc bất cứ giá nào cứu sống lại.

Đừng nói trên thế giới này, coi như đặt thời hậu thế, mỗi lần xuất hiện bệnh tật cần chữa trị, tự nhiên người có tiền sẽ được ưu tiên trị liệu trước.

Đây chính là hiện thực.

Mà Kiếm Thánh, rất phù hợp với tiêu chuẩn "Hiện thực" này.

Chờ sau khi Tiết Tam bận bịu đi ra ngoài, Trịnh Phàm lập tức hỏi:

-Tình huống thế nào rồi?

Trên mặt Tiết Tam lộ vẻ nghiêm nghị nói:

-Vấn đề rất nghiêm trọng, kinh mạch trên người có chỗ nứt, có chỗ thủng, cảm giác lần này coi như vượt qua được, khả năng trở thành kẻ tàn phế, tự thân gánh vách cũng khó khăn.

-Nghiêm trọng như thế?

Tâm Trịnh tướng quân… Đang chảy máu!

-Ngạch, nhưng chúng ta vẫn phải cứu!

Tiết Tam nói.

-Ta vẫn hiểu đạo lý này!

Trịnh Phàm gật gật đầu.

Kiếm Thánh vẫn phải cứu, coi như hắn biến thành một kẻ tàn phế, nhưng kiến thức của hắn đối với Kiếm đạo, người có thể so được với hắn, chỉ sợ chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Không nói trong Thịnh Lạc thành còn một tiểu đồng trời sinh kiếm phôi, để Kiếm Thánh tiếp tục dạy dỗ một hồi, không chắc mười năm sau, dưới trướng Trịnh Phàm còn có thêm một vị Nữ Kiếm Thánh.

Hành động mạnh mẽ phá cảnh tấn thăng Nhị phẩm, nguyên bản ngay cả Lương Trình cũng cảm thấy Kiếm Thánh tuyệt đối chết, nhưng mẹ kiếp…

Ai biết được!

Trịnh Phàm chợt phát hiện, trên thế giới này, Trần Đại Hiệp tính một cái, Kiếm Thánh cũng coi như một cái, cả hai đều mang loại mệnh cách nhân vật chính.

Hắn từng là tác giả vẽ truyện tranh châm biếm, tự nhiên rõ ràng loại mệnh cách này có ý nghĩa thế nào?

Mang ý nghĩa coi như nhân vật kia thêm thảm đến đâu sa đọa đến đâu đi chăng nữa, nói không chừng qua mấy năm nữa, hắn đột nhiên sẽ quật khởi rồi.

Theo lý thuyết, hiện tại Kiếm Thánh đã bị phế bỏ, xác suất một lần nữa quật khởi, gần như nhỏ bé không đáng kể, nhưng Trịnh Phàm không ngại chờ, cũng nguyện ý chờ, ngược lại, trước đây Kiếm Thánh tiêu sài không lớn, sau khi Kiếm Thánh bị phế, tự nhiêu tiêu phí càng nhỏ hơn rồi!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!