Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 652: BẮN GIẾT

Nhưng quân công một ngàn thủ cấp địch tính ra tiền, thật khiến Trịnh Phàm có chút đau lòng.

Nhưng ngươi vẫn phải cho, Trịnh tướng quân keo kiệt đến đâu cũng không đến nỗi khất nợ tiền lương của tướng sĩ thủ hạ.

Khất nợ tiền công dân phu, chỉ cần đề phòng bọn họ gây sự, nhưng khất nợ tiền lương đám lính này, phải cẩn thận, trên tay bọn hắn có đao!

-Phái hai tên thủ hạ đáng tin tưởng, chăm nom hắn thật tốt!

-Yên tâm đi chủ thượng, thuộc hạ rõ ràng.

-Được rồi, ta đi nghỉ ngơi đây.

-Chủ thượng ngủ ngon.

Hôm nay Trịnh tướng quân không làm gì nhiều, chỉ có nhiệm vụ nhanh chóng chạy trốn về thành, nhưng thế thôi vẫn đủ dọa hắn toát ra mồ hôi toàn thân.

Đãi ngộ rửa ráy này tất nhiên không có, chỉ có thể rửa mặt, trực tiếp nằm ngủ bên cạnh chậu than.

Trịnh Phàm ngủ rất nhanh, bởi trong lòng ổn định hơn nhiều.

Sau khi đám dã nhân mất đi Cách Lý Mộc, tiếp theo để bọn họ làm thế nào công thành đi!

Đúng như dự đoán, kế tiếp ba ngày, gió êm sóng lặng.

Dã nhân mất đi chủ soái, cũng mất đi tướng lĩnh hiểu công thành chiến, bất luận sĩ khí quân tâm hay mức độ chiến thuật đều bị đả kích rất lợi hại.

Ba ngày nay, Lương Trình bớt chút thời gian huấn luyện những nô lệ người Tấn kia, mà để binh sĩ chính quy truyền thụ một ít kinh nghiệm, chỉ có thể nói, tranh thủ để bọn họ nhanh chóng trở thành “Bia đỡ đạn” hợp lệ một chút đi.

Mặt phía bắc, thường thường sẽ có kỵ binh cỡ nhỏ từ cánh đồng tuyết tới đây kiểm tra tình huống, hẳn là một ít bộ lạc phụ cận phát hiện Tuyết Hải Quan đóng, mà trên Tuyết Hải Quan có Hắc Long cờ Yến Quốc tung bay, cố ý tới đây tìm hiểu tình huống một chút, có điều ngược lại không xuất hiện tình huống loe ngoe đòi công thành.

Rốt cuộc, thời điểm đến ngày thứ tư, quân đội dã nhân phía nam, bắt đầu công thành rồi.

Cách Lý Mộc chết rồi, chủ soái chết rồi!

Mất đi chỉ huy “Công thành” chuyên nghiệp, nhưng tất cả những thứ này đều không thể ngăn cản quyết tâm dã nhân muốn công thành.

Bởi bọn họ không còn lựa chọn nào khác, toà Tuyết Hải Quan này, bọn họ nhất định phải đánh hạ.

Trịnh Phàm lên tường thành từ rất sớm, Phiền Lực cầm tấm khiến đứng bên phải Trịnh Phàm, A Minh thì đứng bên trái Trịnh Phàm.

Ngoài thành, quân đội của dã nhân đã liệt trận rồi!

Có thể thấy được, trong mấy ngày nay, bọn họ cũng chế tạo ra không ít dụng cụ công thành, đại đa số là thang mây, còn có công thành chùy, chỉ có điều công thành chùy này, dáng vẻ xem ra không ra ngô không ra khoai, thoạt nhìn dã nhân đã mạnh mẽ lắp bánh xe cho nó.

Số lượng dã nhân cũng không ít, từ hiệu ứng hình ảnh quan sát, xác thực tạo ra áp lực cực lớn.

Nhưng loại lầu tháp có thể di động, hoặc dụng cụ công thành hơi hơi cao cấp một chút, dã nhân hẳn không làm ra được.

Thứ nhất bởi thời gian khẩn trương, thứ hai thiếu hụt thợ thủ công, thứ hai do cánh rừng phụ cận đã bị chặt sạch đốt sạch, bọn họ cần đi những nơi xa hơn để chặt gỗ, tự nhiên điều này hạn chế rất lớn hiệu suất của bọn họ.

Bên trong Tuyết Hải Quan, năm đài pháo xa đã chuẩn bị sẵn sàng, giáp sĩ trên tường thành đã được sắp xếp sẵn sàng đón quân địch.

Bởi Tuyết Hải Quan từng bị dã nhân cướp sạch qua, cho nên ở đây, Trịnh Phàm vẫn chưa được bổ sung đầy đủ khí giới, cũng may trước đây Trịnh tướng quân cam lòng dốc hết vốn liếng cho binh sĩ dưới trướng, đặc biệt trước khi xuất binh, có một khoảng thời gian chờ đợi, khi đó tất cả nhà xưởng trong ngoài Thịnh Lạc thành đều ngừng, tập trung lực lượng đi bổ túc quân giới cho Thịnh Lạc quân.

Còn nữa, bởi nguyên nhân dùng chiến thuật đoạt môn thành công tại Phụng Tân thành, cho nên không chỉ tiêu hao quân giới nhỏ, đồng thời còn thu được lượng quân giới dồi dào, cho nên tòa Tuyết Hải Quan này, tạm thời vẫn chưa thiếu quân giới.

Cung tên, tạm thời đầy đủ, nhưng dựa theo Lương Trình suy tính, nếu như chiến sự kéo dài lâu mà nói, vẫn cần phải phái nhân thủ nhanh nhẹn xuống thu nhặt mũi tên vào ban đêm.

Ngoài ra, tuy nói Tuyết Hải Quan là một tòa cửa ải, nhưng trên thực tế đây cũng là một tòa thành, trước khi dã nhân quật khởi, bởi thế lực Tư Đồ gia đã đẩy tới cánh đồng tuyết, cho nên Tuyết Hải Quan đã rất lâu không phát sinh chiến sự, cộng thêm thương mậu phát đạt, khiến kiến trúc vào nhâu khẩu nơi này tăng lên không ít.

Lúc Tuyết Hải Quan bị phá, dân bản địa khẳng định bị cướp giật đi rồi, nhưng phòng ốc trong thành, cái gì nên phá nên giỡ, chỉ cần hữu dụng đều được sắp xếp.

Trong quá trình này, còn phát hiện một ít hầm và kho hàng dưới lòng đất, do dã nhân quá sơ ý qua loa, mà khả năng lúc vừa mới công phá Tuyết Hải Quan, dã nhân còn rất "Thuần phác", không biết rõ người Tấn quen thuộc thích giấu đồ vật trong hầm, cho nên vẫn chưa "Quét tước" sạch sẽ nơi này, điều này để cho Trịnh Phàm lại đạt được không ít lương thực bổ sung.

Tổng kết lại, các loại vật tư trong thành, không tính phong phú, nhưng vẫn đầy đủ!

Trịnh Phàm yên lặng lấy ra một điếu thuốc, lúc mỗi lần xuất chinh, người mù Bắc đều mang theo hộ hắn mấy hộp thuốc lá.

Mà không biết làm sao, đời trước hắn thèm thuốc, một ngày hai bao thuốc cũng không đủ hút, thế nhưng sau khi tỉnh lại trên thế giới này, khả năng một ngày mới hút một điếu, hoặc khi gặp phải chuyện mới nhớ hút một điếu.

Một mặt tường thành này có một bộ phận “Miệng” lồi ra bên ngoài, mục đích xây dựng hẳn là lúc kẻ địch công thành, ngươi có thể thêm ra hai mặt tường tiến hành đả kích quân địch.

Lúc này, Trịnh Phàm đang đứng trên bộ phận “Miệng” trước nhất.

Ngẩng đầu, nhìn sắc trời một chút, Trịnh Phàm yên lặng hút thuốc.

Chờ sau khi hút xong điếu thuốc, dã nhân bên kia đã có hành động, từng nhóm từng nhóm lưu dân bị xua đuổi lên phía trước, bọn họ gánh cây thang rất đơn sơ, phàm lớn trong tay mỗi người đều cầm đầu gỗ vót nhọn, trong tay một số ít người mới được cầm đao.

Bọn họ thành tốp thành tốp bị xua đuổi tới tường thành, phía nam Tuyết Hải Quan tự nhiên không có sông hào bảo vệ thành, Lương Trình cũng không muốn mất công sai người đi đào chiến hào hay sông gì quanh thành, nhưng vẫn cố ý bố trí một ít gai nhọn và chông sắt trên mặt đất.

Không ít lưu dân Tấn địa không có giày, để chân trần đạp lên, vào thời đại thiếu thốn y dược này, dưới tình huống khí trời cực đoan như vậy, nếu bị ngoại thương nghiêm trọng, khả năng tử vong rất cao.

Đợi những lưu dân kia tới gần tường thành, Lương Trình không chút do dự hạ lệnh bắn giết.

Không thể để cho bọn họ tới gần thành trì, nếu không sẽ ảnh hưởng đến binh sĩ thủ thành tiến hành đả kích dã nhân lượt tiếp theo.

Trong nhánh Thịnh Lạc quân này, người Tấn chiếm đa số, nhưng ngươi cũng phải xem đây là người Tấn nơi nào.

Thời gian cách cục ba nhà phân Tấn đã hình thành từ lâu, giữa hai bên, tuy rằng bị ngoại giới gọi chung là người Tấn, nhưng trên thực tế, đã sớm phân liệt rồi.

Dưới trướng Trịnh Phàm, phần lớn binh sĩ người Tấn xuất thân từ Văn Nhân gia và Hách Liên gia, hoặc xuất thân từ binh lính kinh đô Tấn Quốc, nói chung ít nhiều không có tâm tình thương hại đám người Tấn trên địa giới Tư Đồ gia Thành Quốc.

Cho nên, bọn họ rất quyết đoán chấp hành mệnh lệnh của Lương Trình, bắt đầu tiến hành vô tình bắn giết đối với lưu dân dưới tường thành.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

rayphan88 ib mình qua bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để giảm 30% khi mua chương bạn nhé

rayphan88 ib mình qua bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để giảm 30% khi mua chương bạn nhé

rayphan88 ib mình qua bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để giảm 30% khi mua chương bạn nhé

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!