Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 654: NGƯƠI CẢM GIÁC ĐƯỢC KHÔNG?

- Dự bị, thả!

Tiết Tam đang chỉ huy thủ hạ phóng thích trứng đá.

Kỳ lực, lực sát thương của món đồ chơi này có hạn, rốt cuộc ngươi rất khó làm ra lựu đạn, nguyên bản, thủ thành một phương làm pháo xa, công dụng chính của nó là đập phá lầu tháp hoặc pháo của phương công thành, nhưng dã nhân đối diện không có.

Có điều, vừa công thành vừa còn phải lo lắng trên đỉnh đầu thường thường "Thiên thạch" rơi xuống, chuyện này đối với một phương công thành, tự nhiên đả kích rất lớn đối với sĩ khí.

-Nói như vậy, tòa Tuyết Hải Quan này của chúng ta, muốn thủ tiếp trên cơ bản không thành vấn đề rồi?

-Được lợi từ ngày nọ Kiếm Thánh chém giết Cách Lý Mộc.

Thiếu một Cách Lý Mộc, dã nhân thiếu một thống soái uy vọng nhất, rốt cuộc mặc dù Cách Lý Mộc là người Tấn, nhưng hắn là kẻ sớm nhất mang theo tất cả gia sản đi theo Dã Nhân Vương, đồng thời cũng là người am hiểu công thành nhất dã nhân bên kia.

Kỳ thực, Trịnh Phàm và Lương Trình không biết chính là, lúc trước dã nhân liên tục công phá hai tòa thành cuối cùng của Tư Đồ gia trên cánh đồng tuyết cuối cùng lại công phá Tuyết Hải Quan, trong này tự nhiên có nguyên nhân hai huynh đệ Tư Đồ Nghị làm nội ứng, nhưng trên chiến trường chính diện đặc biệt trong công thành chiến, Cách Lý Mộc chỉ huy tạo thành áp lực cực lớn đối với quân đội Tư Đồ gia, lúc này mới sáng tạo cơ hội trong ứng ngoài hợp cho anh em Tư Đồ gia.

Đồng thời, nhánh quân đội người Tấn dưới trướng Cách Lý Mộc am hiểu công thành nhất, cũng rơi vào trạng thái sĩ khí đê mê.

-Trên căn bản, vấn đề không lớn, trừ phi Dã Nhân Vương điều chuyển một tên tướng lĩnh thuộc dòng chính tinh nhuệ lại đây, một lần nữa chỉnh hợp quân đội dã nhân nơi này công thành.

Nghe được hai chữ "Trừ phi", Trịnh Phàm nở nụ cười.

Hiển nhiên, dù "Cẩu" như Trịnh tướng quân, đối với hai chữ “Trừ phi” này không lưu ý lắm.

Vọng Giang một đường, đang đối tuyến với Dã Nhân Vương, không phải Đại hoàng tử ngày xưa, mà là Tĩnh Nam Hầu!

Ngươi rút đi, ngươi tiếp tục rút đại tướng và quân đội tinh nhuệ trở về công thành đi, đối phương là Tĩnh Nam Hầu, ngươi dám sao?

Làm “Học sinh xuất sắc” của Tĩnh Nam Hầu, Trịnh Phàm tương đương tín phục đối với khả năng dụng binh của Tĩnh Nam Hầu, cộng thêm dưới trướng Tĩnh Nam Hầu trước mắt, Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân hợp lại, quân số tận hơn tám vạn, cái này vẫn chưa tính những quân đội nơi khác của Yến Quốc và quân đội Thành Quốc.

Trịnh tướng quân thật dám sử dụng Nhất dương chỉ và Sư Hống Công kết hợp công phu phách lối, gọi Dã Nhân Vương:

Ngươi tới đi, ngươi tới đi!

Chờ sau khi hộ tống Trịnh Phàm trở về, Lương Trình nhìn thế cuộc xung quanh một hồi, nói:

-Nhìn dáng dấp, dã nhân muốn công phá cửa trước rất khó!

Trong lời nói, Lương Trình tựa hồ còn có một chút tiếc nuối đối với thiết kế công phu tự mình, không được thực hiện!

Trịnh Phàm chậm rãi xoay người dựa vào phía sau ụ tường, nói:

-Nói cách khác, chúng ta nơi này đã làm xong việc, hiện tại phải xem Tĩnh Nam Hầu làm thế nào đánh vỡ dã nhân chính diện đi?

Hiện tại Tuyết Hải Quan xem như trụ vững, sau đó phải dựa vào Điền Vô Kính ngươi rồi!

Hai đóa hoa nở;

Hai bên bờ sông Vọng Giang gần đây có thể nói rất náo nhiệt.

Yến quân đã phân chia mấy lần, làm ra tư thái muốn tiến công.

Dã nhân gặp chiêu phá chiêu, tiến hành đối ứng với nhau an bài, đáp lại.

Chỉ là, người Yến chỉ bày trận, thay quân, cứ tiếp tục nhiều ngày như vậy, vẫn chưa một lần đường hoàng ra dáng tiến công.

Trên Vọng Giang rõ ràng đã kết băng, nhưng người Yến tựa hồ không muốn tận dụng lợi thế thời tiết biến hóa theo hướng có lợi.

Dã nhân bên kia, vẫn duy trì phong cách trước đó, đó chính là Yến quân ngươi điều động thế nào, ta cũng đối ứng như vậy nhưng cùng lúc, nếu thấy tình thế không tốt lùi lại chuẩn bị, còn ta có phải lùi lại thật, không dám liều với ngươi hay không, ngươi cứ đến thử xem?

Cho nên lấy Vọng Giang làm đường phân cách, song phương gộp lại mấy chục vạn đại quân, như hai “Cao thủ” nhân gian đang so chiêu, quay chung quanh xoay vòng vòng, không ngừng bày ra các loại tư thế.

Một bên thi triển Bạch Hạc Lượng Sí, vừa đánh Đường lang quyền lên.

Một bên thì dùng Hắc Hổ Đào Tâm, vừa Ưng Trảo Tranh Nanh.

Nói chung, cả hai đều không ra chiêu, chỉ xoay vòng vòng, chờ đợi cơ hội!

Trong soái trướng dã nhân, Dã Nhân Vương vừa nhìn tình báo mới nhất được đưa tới.

Cách Lý Mộc… Chết rồi! Hắn bị Kiếm Thánh Tấn Quốc giết chết.

Dã Nhân Vương rất muốn cười, hắn cảm thấy đây là chuyện buồn cuồn nhất hắn nghe được trong năm nay!

Hai quân giao chiến, Cách Lý Mộc ngươi, lại bị người ta phái ra cao thủ chém giết trước trận rồi!

Cũng may, Dã Nhân Vương không phát rồ, cũng không bật cười, chỉ lướt qua A Lai vừa mới đưa quân tình đến trước mặt hắn, hỏi:

-Truyền tin binh. . .

A Lai lập tức nói:

-Vương, ta đã xử rồi.

Tin tức Tuyết Hải Quan bị mất, tuyệt đối không cho phép được truyền ra trong quân đội, nếu mọi người đều biết đường về nhà bị người Yến kẹp lại, ngôi sao tốt đẹp óng ánh đến đâu, cũng không cách nào ổn định lại lần rung chuyển quân tâm này.

-Vương, ngài có muốn phái người trở về…

Dã Nhân Vương lắc đầu một cái, nói:

-Đối diện chúng ta chính là vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia!

Đây là một đối thủ chân chính.

-Vương, kỵ binh của chúng ta, đã phong tỏa tất cả con đường từ phía đông đến, vị Tĩnh Nam Hầu đối diện kia hẳn không biết được Tuyết Hải Quan đã…

Dã Nhân Vương đưa tay, vỗ trán, thở dài nói:

-Ta biết rồi!

-Hả?

A Lai không rõ.

-Ta nói, ta biết rồi.

-Cái này…

Ta đương nhiên biết ngài biết rồi!

-Trừ phi ta không biết, nhưng ta kỳ thực đã sớm biết tin tức Tuyết Hải Quan bị mất, cho nên ta mới cố ý bày ra tư thái Tuyết Hải Quan không ngại trước mặt Yến quân.

-Đúng vậy, Vương, cho nên tại sao…

Dã Nhân Vương cắn răng.

-Bởi ta biết rồi, cho nên ta tất cả ứng đối của ta đều là ngụy trang, muốn lừa gạt Tĩnh Nam Hầu đối diện phía sau ta không có chuyện gì, bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể chuẩn bị lui về cánh đồng tuyết, xem ngươi có dám qua sông thử chơi với bọn ta không!

Dã Nhân Vương thở dài một hơi, nói:

-Nhưng… Vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia, không ngừng điều động quân đội bờ bên kia, cho nên ta cũng phải điều động quân đội. Vậy coi như lời nói dối cao minh đến đâu, nói nhiều lần, đều lộ ra kẽ hở. Sau khi ta biết Tuyết Hải Quan bị mất, tất cả ứng đối của ta, kỳ thực đều có tì vết rất nhỏ. Người khác, khả năng không thấy! Nhưng vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia…

-Hắn, hắn sẽ nhìn ra?

Hai tay Dã Nhân Vương đang tàn nhẫn, chà xát trên mặt, hít sâu một hơi, lắc đầu một cái, nói:

-Ta không biết!

Bờ bên kia, tại soái trướng đại quân đông chinh.

Lý Phú Thắng vén rèm lên đi vào, quỳ xuống đơn gối hành lễ với Tĩnh Nam Hầu:

-Mạt tướng tham kiến Hầu gia, không biết Hầu gia gọi mạt tướng đến. . .

-Ngươi cảm giác được sao?

-Hả?

Lý Phú Thắng không rõ vì sao.

Mẹ nhà nó! Vấn đề này, thật rộng!

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!