Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 655: KÍCH TRỐNG TỤ TƯỚNG

Lý Phú Thắng hơi nhớ nhung tiểu tử họ Trịnh kia, tiểu tử kia sẽ nói, lại biết phỏng đoán lòng người, nếu hắn ở đây, có lẽ sẽ trả lời được vấn đề này.

-Đã cảm giác được chưa?

Tĩnh Nam Hầu lại hỏi.

Lý Phú Thắng lấy giết chóc làm thú vui, vào lúc này chỉ có thể nhắm mắt hồi đáp:

-Mạt tướng ngu dốt, xin hỏi Hầu gia, cảm giác được cái gì?

Tĩnh Nam Hầu cười cợt, chỉ chỉ phía đông, nói:

-Phía sau dã nhân, hẳn gặp sự cố rồi.

-Ồ?

Làm sao cảm giác được?

Hầu gia, lẽ nào ngươi biết xem bói?

Có điều, Lý Phú Thắng không dám hỏi vấn đề này, trước mặt vị Hầu gia tóc trắng này, vị Tổng binh Trấn Bắc quân thích giết chóc này, thật không dám lỗ mãng.

Tuy vậy, hắn từng nghe nói vị thúc tổ Tĩnh Nam Hầu, tựa hồ là một vị Huyền tu, như vậy Tĩnh Nam Hầu hẳn có chút bản lĩnh “Xem bói” cũng là chuyện đương nhiên.

Nhưng thân là một tướng già trên sa trường, Lý Phú Thắng tuyệt đối sẽ không tin tưởng vị Tĩnh Nam Hầu này sẽ dùng phương thức “Xem bói” đánh giặc, cái này không phải nói bậy sao?

Tĩnh Nam Hầu tựa hồ không tính giải thích, chỉ yên lặng đứng lên, nói:

-Kích trống tụ tướng.

Ngọc Bàn thành vốn có một sông đào bảo vệ thành, bởi tiếp giáp Vọng Giang, đường thủy tự nhiên phát triển, trước mắt tuy nói mặt sông đóng băng, nhưng người Sở vẫn tiến hành đào móc chiến hào, đồng thời tiến hành bố trị hàng loạt cản trở và bẫy rập.

So với dã nhân, kinh nghiệm của người Sở trong phòng thủ, đúng là bậc tông sư.

Còn nữa bên trong Ngọc Bàn thành còn có trụ quốc Sở Quốc Khuất Thiên Nam tọa trấn, người này điều quân nghiên cẩn tỉ mỉ, cho nên lúc này Ngọc Bàn thành, từ trên xuống dưới, có thể nói được “Vũ trang” đến tận răng!

Trên mặt sông Vọng Giang, không cần đề phòng, không cần lập đồn gác, cứ bỏ mặc người Yến các ngươi tới đây tấn công.

-Hắt xì!

Thiếu niên đứng ở trên tường thành, đánh một cái hắt xì cực kỳ vang dội.

Tạo Kiếm Sư đứng ở bên cạnh, lắc đầu một cái, nói:

-Trời đang lạnh, người đến đây nhìn cái gì.

-Tới xem một chút, tốt nhất có thể lạnh đến mức mắc bệnh phong hàn, sau khi trở về có thể báo cáo kết quả với Tứ ca.

-Toàn bộ Sở Quốc đều biết Tứ Điện hạ và Bát Điện hạ quan hệ tốt nhất, bây giờ nhìn lại, rốt cuộc vẫn xa lạ một ít.

-Mấy vị kia đều bị dọn dẹp đến gần đủ rồi, lão đại còn đang dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, nhưng chỉ như châu chấu, nhảy nhót không được bao lâu, phỏng chừng đầu xuân năm sau, Tứ ca có thể vào Dĩnh Đô, sau này ta thấy Tứ ca, cũng phải quỳ xuống dập đầu đi.

Bát hoàng tử Sở Quốc dừng một chút, cảm khái nói:

-Có một số việc, Tứ ca có thể không thèm để ý, nhưng đó là chuyện của hắn, ta làm đệ đệ, cũng làm thần tử, tự nhiên phải bảo vệ tốt bản phận. Quân quân thần thần, không phải tuân theo đạo lý này sao!

-Vô vị!

-Cũng vậy, lúc trước Tứ ca còn mang theo ta khi ta còn rất nhỏ, đến Đúc Kiếm phường tìm ngươi, ngươi mới cảm thấy thú vị?

-Tứ Điện hạ là người yêu kiếm.

-Còn ta?

-Ngươi, cũng vậy đi!

Bát hoàng tử cười nói:

-Ta vẫn còn nhỏ.

Tạo Kiếm Sư nói:

-Ngươi, ba tuổi đã lớn, bảy tuổi đã già.

-Ha ha.

-Dã nhân ở phía đông, hình như có chút động tác.

-Không phải động tác, mà phong tỏa tin tức, ngay cả người đưa tin Sở Quốc ta, cũng không cách nào thông qua.

-Có phải xảy ra chuyện rồi?

-Tất nhiên xảy ra chuyện rồi.

Bát hoàng tử Sở Quốc, nghĩ một chút, nói:

-Lúc trước, hai huynh đệ Tư Đồ Nghị bị nhánh quân đội Yến quân kia phá Phụng Tân thành, hai đứa đều bị chết chìm trong phân, treo trên tường thành phơi khô, đánh giá hẳn do nhánh Yến quân kia tạo ra động tác gì đó?

Tạo Kiếm Sư nói:

-Hẳn vậy, Khuất Thiên Nam đã đơn độc phái ra một nhánh binh mã đi về phía đông tìm hiểu tin tức, nếu dã nhân phong tỏa tin tức, như vậy hiển nhiên không muốn để chúng ta biết. Nếu đã vậy, chúng ta càng phải biết!

Bát hoàng tử gật gù:

-Nên làm vậy!

-Có điều, không quản xảy ra chuyện gì, Đại Sở chúng ta bảo vệ tòa Ngọc Bàn thành này là được rồi, thủ đến đầu xuân, đợi Tứ Điện hạ quét sạch quốc nội đăng cơ, Ngọc Bàn thành này tiếp tục thủ hay lui đều không ảnh hưởng đến chúng ta.

Đầu xuân, mặt sông tuyết tan, thủy sư Đại Sở có thể lần thứ hai mở vào Vọng Giang, quyền chủ động tự nhiên rơi vào trong tay sn.

Sở Quốc cần hoàn cảnh bên ngoài yên tĩnh để thanh lý nội loạn trong quốc nội, riêng năm vạn Thanh Loan quân đóng tại Ngọc Bàn thành này, kỳ thực có nhiệm vụ đem uy hiếp của dã nhân và người Yến chắn ở chỗ này.

Bằng không, nếu để người Yến trục xuất dã nhân, chiếm đoạt toàn bộ Thành Quốc, như vậy Thiết kỵ người Yến sẽ trực tiếp uy hiếp đến Sở Quốc, nếu Sở Quốc bền chắc như thép thì thôi, nhưng vấn đề bởi tiên hoàng Sở Quốc băng hà, tuy quốc nội không xảy ra đại loạn, nhưng nói chung không thể hoàn toàn chỉnh hợp.

Bảo vệ Ngọc Bàn thành, kỳ thực giúp Sở Quốc khai thác ra một vùng đệm.

Bát hoàng tử móc ra một cái khăn trong ống tay áo, xoa xoa mũi, nói:

-Ngươi nói, vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia, đang làm cái gì đây?

-Đang thăm dò, giống lúc đúc kiếm, trước tiên cần điểu chỉnh tốt hỏa hầu!

-Cố làm ra vẻ bí ẩn.

Tạo Kiếm Sư nói:

-Người ngoài nghề xem trò vui!

-Ha ha, ngài nhìn ta không lọt mắt?

-Như vậy đi.

-Được, ta không muốn phí lời với ngài, lương thực trong thành đã không còn nhiều!

Từ cảnh nội Sở Quốc vận chuyển lương thực đến Ngọc Bàn thành, thứ nhất đường xá xa xôi tiêu hao quá lớn, thứ hai bởi đường thủy phương bắc kết băng, thuyền của người Sở không cách nào di chuyển, hiệu suất vận tải giảm sâu.

Nguyên bản, lúc người Sở xuất phát tới đây hẳn nghĩ giống Trịnh tướng quân, muốn lấy lương thực từ kẻ địch.

Mang lương thực làm gì, trực tiếp đến ăn địa phương luôn!

Không giống người Yến, Yến Hoàng muốn hoàn chỉnh chiếm đoạt Tam Tấn, đem Tam Tấn nhét vào bản đồ thống trị của Đại Yến, nhưng người Sở hiển nhiên tạm thời không có dự định này, hoặc nói bọn hắn vẫn chưa chuẩn bị động viên toàn quốc chuẩn bị đánh trận với Yến Quốc.

Cho nên, tự nhiên không tính xa đến bước kia, trước tiên dùng một tay cản người Yến xa xa, tuân theo đạo lý “Muốn diệt bên ngoài tự nhiên phải yên bên trong”.

Nhưng mà, người Sở vẫn đánh giá thấp năng lực phá hoại của dã nhân, phần phía đông của Thành Quốc, vốn là khu vực trù phú giàu có nhất của Tư Đồ gia, kết quả bị dã nhân mạnh mẽ cướp bóc đến mười mất chín không.

Hơn nữa chiến tranh liên miên, khiến bách tính địa phương không cách nào xuân canh và thu hoạch vụ thu, ở thời đại này, nếu một năm không có thu hoạch, tự nhiên cả năm mất mùa.

Bởi vậy, sau khi người Sở đến, phát hiện không dễ dàng cướp đoạt lương thực đến thế!

Nguyên bản, tiểu triều đình kia của Tư Đồ Nghị bị người Sở cướp Ngọc Bàn thành đuổi đến Phụng Tân thành, người Sở vốn muốn nhờ bọn họ thay mình làm nhiệm vụ cướp đoạt lương thảo.

Rốt cuộc người Tấn hiểu người Tấn nhất, lúc cướp đoạt lương thực hẳn càng thuận buồm xuôi gió hơn, mà bên trong Phụng Tân thành trước đây chứa không ít lương thảo chuẩn bị vận chuyển đến Ngọc Bàn thành.

Nhưng lương thực chưa kịp chở đến đây, Phụng Tân thành đã bị Trịnh tướng quân công phá, phần lương thực có thể mang đi, Trịnh tướng quân đều mang đi hết, còn phần lương thảo không thể mang đi, hắn cũng không chia cho lưu dân địa phương, mà lựa chọn trực tiếp thiêu hủy.

Đồng thời Thịnh Lạc quân còn lấy Phụng Tân thành làm khu vực trung tâm, tiến hành càn quét, mấy đại gia tộc và đại ổ bảo phụ thuộc vào Tư Đồ Nghị vẫn chưa bị dã nhân cướp, đã bị Thịnh Lạc quân công phá, trực tiếp tiêu hủy tồn lương.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!