Nhiễm Dân tham dự công thành, có điều vận khí hắn tốt, bởi hắn là lính cầm cờ, cho nên được sắp xếp phía sau.
Đây là lần đầu tiên Nhiễm Dân nhìn thấy một màn công thành, binh sĩ Yến quân dùng công thành chủy và tháp tên, dùng cung tên tận lực đi áp chế Sở quân trên tường thành, mà Sở quân phản kích, cũng cực kỳ sắc bén.
Dưới thành tường, một nhóm lại một nhóm giáp sĩ gánh thang mây bắt đầu công thành, nhưng những Sở quân trên tường thành rất nhanh sẽ nện xuống hoặc đổ dầu sôi xuống.
Tiếng kêu thảm thiết, không dứt bên tai.
Sau khi pháo xa trong trận địa Yến quân bắt đầu bắn đá, Sở quân trong thành sớm chuẩn bị kỹ càng pháo xa cũng nhanh chóng đáp lại, trong lúc nhất thời, pháo xa của Yến quân bị đập hủy vài chiếc.
Lúc trước người Sở vẫn nhẫn nhịn không vận dụng pháo xa đi oanh kích tháp tên của Yến quân, bởi đang chờ đợi thời khắc này.
Nhiễm Dân cảm thấy, nếu hắn bị ném trong trận chiến công thành này, hắn sẽ giống một giọt nước rơi vào bên trong mặt sông, chẳng mấy chốc sẽ tiêu tán.
Có lẽ đây chính là sự tàn khốc của chiến tranh.
Rốt cuộc, đến phiên nhóm Nhiễm Dân này rồi!
Nhiễm Dân thả cờ xuống, rút đao ra, theo đồng đội la lên xông về phía trước.
Sau khi lướt qua khe rãnh, Nhiễm Dân trước tiên cùng mấy đồng đội đồng thời nâng lên thang mây, trước người hắn có binh sĩ nâng thuẫn bài bảo vệ, phía sau còn có cung tiễn thủ yểm hộ.
Tính mạng vào lúc này chính là tiêu hao phẩm rẻ nhất!
Có một mũi tên bắn trúng Nhiễm Dân, nhưng số may, mũi tên chỉ kẹt lên trên giáp trụ, vẫn chưa thâm nhập huyết nhục, Nhiễm Dân không lo được rút tiễn, tiếp tục gánh thang mây về phía trước.
Vào lúc này, phía sau đánh trống thu binh.
Phía trước Yến quân bắt đầu lui lại theo thứ tự, Nhiễm Dân không chút do dự, ném thang mây xuống, đem một tên đồng đội bị trúng nên chống lên bả vai, nhanh chóng trở về.
Vào lúc này đại môn trong Ngọc Bàn thành mở ra, một đám Sở quân cầm đao thừa dịp Yến quân lui lại xung phong ra, ý đồ hủy diệt lầu tháp hoặc truy sát một ít người Yến lui lại.
Nhưng thời khắc đánh trống thu binh, một đám Yến quân đã sớm sắp xếp gương cung lắp nỏ, dưới một vòng bắn, tiêu diệt không ít Sở quân nhân cơ hội ra khỏi thành chiếm chút lợi lộc, khiến đám Sở quân còn lại không thể không rút lui lại.
Một phen công thành, đánh cho náo nhiệt!
Cái này tựa hồ chỉ luyện tay nghề một chút, tìm lại cảm giác, nói chung nói đây là món ăn khai vị cũng không quá đáng!
Sau khi trở lại doanh trại, binh sĩ công thành buổi sáng không cần phải gác đêm, Nhiễm Dân nằm ở trong lều vải, ngũ trưởng bưng một chén canh tới.
-Đến, uống một chút, đỡ lạnh!
Nhiễm Dân lắc đầu một cái, nhìn túi nước của ngũ trưởng một chút.
Trong quân không cho phép uống rượu, nhưng cũng có trường hợp đặc biệt, ngày đông tác chiến, uống một hớp rượu có thể ấm người, vì lẽ đó thỉnh thoảng binh sĩ được phá một ít, nhưng không cho phép say rượu, nếu phát hiện ra, giết không tha!
-Khà khà.
Ngũ trưởng có chút không nỡ, nhưng vẫn lấy túi nước ra, ném cho Nhiễm Dân, không quên nhắc nhở:
-Uống hai ngụm thôi, người khác cũng cần đấy.
Nhiễm Dân uống hai ngụm, lúc uống ngụm thứ nhất, trực tiếp nuốt xuống, uống ngụm thứ hai, trong miệng vẫn còn dư vị.
Lập tức, Nhiễm Dân đem túi nước đưa cho ngũ trưởng.
Ngũ trưởng tiếp nhận túi nước, do dự một chút, lại đưa cho Nhiễm Dân.
Nhiễm Dân không rõ vì sao.
-Thấy ngươi có thể uống nữa, uống nhiều hơn hai ngụm nữa đi.
Nhiễm Dân xác thực muốn uống, nhưng hắn vẫn nói:
-Vậy người khác?
-Đội ngũ chúng ta, hôm nay ít đi hai người.
…
Trên tường thành Ngọc Bàn thành, Khuất Thiên Nam đang dò xét phòng ngự trong thành, tinh thần binh sĩ dưới trướng cũng khá, bởi ban ngày người Yến tiến công vẫn chưa tạo áp lực quá lớn đối với vòng đai phòng thủ nơi này.
Nhưng tâm tình Khuất Thiên Nam vẫn không cao hứng lắm.
Tạo Kiếm Sư cùng đi bên người hắn, hai người cùng đi trên tường thành.
-Người Yến công thành giữa ban ngày, tiên sinh thấy thế nào?
Khuất Thiên Nam hỏi.
-Thoạt nhìn thăm dò, không giống đùa, nhưng chuyện hư hư thật thật, trụ quốc, ta không cầm binh, thật sự không dám suy đoán lung tung.
-Ngoài thành, người Yến Trấn Bắc Tĩnh Nam hai quân đặt ở đây, không phải vì chúng ta, bọn họ đang đợi dã nhân đến cứu viện chúng ta.
-Vị Dã Nhân Vương kia, đừng nhìn trước mặt chúng ta không cần mặt mũi, hắn không đơn giản, bản thân chính là nhân vật cáo già.
Khuất Thiên Nam nói:
-Cho nên, đây mới là chỗ ta cảm thấy kỳ quái, Tĩnh Nam Hầu người Yến làm động tác này, rốt cuộc tại sao hắn dám kết luận dã nhân sẽ không chờ nổi, chủ động tìm hắn quyết chiến?
Tạo Kiếm Sư hỏi:
-Phía đông vẫn không có tin tức sao?
-Còn chưa trở lại, nhưng cũng sắp rồi.
-Trụ quốc, có lẽ nhánh binh mã tra xét kia trở về, chúng ta có thể rõ ràng phía đông rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi.
-Mà tiếp tục xem đi, nhìn ngày mai Dã Nhân Vương kia rốt cuộc sẽ phản ứng gì, hiện tại chúng ta trừ bỏ thủ thành vẫn là thủ thành, tất cả phải lựa theo chiều gió!
-Hắn, có thể lui?
-Tiên sinh, ngươi biết lúc kỵ binh quy mô lớn tác chiến, nếu Dã Nhân Vương muốn lui lại thật, ban ngày thấy Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân sang sông, hắn trực tiếp suất chủ lực hướng đông bỏ chạy, coi như không trực tiếp rút về Tuyết Hải Quan, mà về phía đông một chuyến, ta sẽ không xoắn xuýt nghi hoặc như vậy rồi!
Khuất Thiên Nam dừng một chút, tiếp tục nói:
-Hôm nay hắn không lui, chờ ngày mai hắn muốn lùi, Thiết kỵ người Yến nhằm vào, chỉ cần hắn lui lại rất dễ dàng biến thành cục diện tan tác, bởi chính hắn đã từ bỏ thời cơ lui lại tốt nhất!
Tạo Kiếm Sư bừng tỉnh, nói:
-Như vậy xem ra, trụ quốc không phải đang nghi ngờ vị Tĩnh Nam Hầu kia tính toán, mà đang nghi ngờ vị Dã Nhân Vương kia ứng đối?
-Đúng đấy, đám súc sinh không hiểu ra sao này…
…
Gió lạnh không ngừng khiến mặt người ngứa ngáy, nhưng đối với dã nhân mà nói, so với cánh đồng tuyết, gió lạnh này kỳ thực chẳng thấm vào đâu.
Mấy đường đại quân dã nhân bắt đầu tập kết lại.
Trên lều Vương, Dã Nhân Vương đưa tay dùng sức xoa nắn một hồi mặt của hắn, hắn dùng đầu lưỡi liếm liếm hàm răng, nói:
-Chúng ta, không thể lùi, bởi đã không còn đường lui nữa!
Không chờ tướng lĩnh dưới trướng mở miệng, Dã Nhân Vương tiếp tục nói:
-Cách Lý Mộc chết rồi, Tuyết Hải Quan bên kia, vẫn không truyền đến tin tức công phá. Nếu hiện tại chúng ta rút quân về, hỗ trợ tấn công Tuyết Hải Quan có thể nhanh chóng đánh hạ tòa thành kia. Nhưng Tĩnh Nam Hầu người Yến đối diện, khả năng đang chờ chúng ta làm vậy.
Dã Nhân Vương tiếp tục phân tích:
-Đại quân lùi lại, người Yến tất đuổi. Nếu lùi lại, lòng dạ sẽ mất một nửa, đợi đến lúc trở lại Tuyết Hải Quan, nhìn thấy phía trên cắm Hắc Long cờ của người Yến, quân tâm không còn lại một nửa này, trên cơ bản sẽ mất đi bảy, tám phần. Đừng nhìn ban ngày vị Tĩnh Nam Hầu kia suất quân đánh náo nhiệt dưới Ngọc Bàn thành, cái đó đều là gõ chiêng đánh trống cho chúng ta nghe.
Dã Nhân Vương trầm ngâm một lát, tiếp tục phân tích:
-Đầu xuân sau, nước sông băng tan, hắn không chờ nổi. Bau đầu chúng ta cướp dật lương thực và nô lệ quá ác, vội vã không nhịn nổi chở về cánh đồng tuyết, trước mắt ngay cả “Dê hai chân” cũng khó tìm, chúng ta kỳ thực không chờ nổi nữa! Trấn Bắc quân Tĩnh Nam quân một đêm sang sông, kỳ thực đang đợi chúng ta. Mà vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia đang hạ chiến thư với ta, ý là nếu chúng ta đều không chờ nổi, không bằng thoải mái đánh một trận.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long