Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 662: BẢN VƯƠNG THEO HẮN CƯỢC

Lúc này, một tên đại tướng dã nhân trực tiếp đứng lên nói:

-Vương, nếu như vậy, vậy chúng ta đánh một trận với hắn, hiện tại người Yến hắn vẫn còn mê tín Thiết kỵ bọn hắn vô địch thiên hạ đây, vậy chúng ta để bọn họ xem, dũng sĩ Thánh tộc được trang bị giáp trụ tên sắt, tuyệt đối không kém gì so với người Yến hắn!

Tang Hổ cẩn thận nói:

-Nếu không, chờ một chút xem, trước hết để cho người Sở mài bớt nhuệ khí của người Yến? Trấn Bắc Tĩnh Nam hai quân của bọn họ là tinh nhuệ chân chính, để bọn họ gặp khó mấy ngày, đến thời điểm quyết chiến, chúng ta sẽ được lợi hơn!

Địa vị Tang Hổ rất cao, mà nói cũng rất đạo lý, dùng mạng người Sở đi mài nhuệ khí của người Yến, mua bán này, có lời!

Mấy vị đại tướng dã nhân chủ chiến cấp tiến khác cũng không cách nào nói chữ “Không” đối với biện pháp này, rốt cuộc bọn hắn vẫn rất quý trọng tính mạng dũng sĩ dưới trướng.

Dã Nhân Vương vỗ vỗ miệng, lắc đầu một cái nói:

-Tin tức kia sẽ không phong tỏa được quá lâu!

Đây mới là vấn đề then chốt.

Ngươi có thể chủ động đi phong tỏa tin tức đến từ phía đông Tuyết Hải Quan, nhưng vấn đề là, đại quân dưới trướng hắn, một nửa là dòng chính của hắn, còn một nửa là dũng sĩ trong các bộ tộc lớn cống hiến.

Nguyên bản bọn họ có liên hệ với bộ lạc mẫu tộc trên cánh đồng tuyết, cướp bóc cái gì, lập tức phái người vận tải trở về.

Lần này phong tỏa, căn bản không kéo dài được lâu, sau khi những thủ lĩnh bộ tộc kia phát hiện mất liên lạc giữa bộ lạc mẫu tộc và bọn hắn, tự nhiên sẽ phải nghi ngờ.

Từ lúc Tuyết Hải Quan bị chiếm đóng đến hiện tại, đã qua không ít thời gian, tin tức này đã rất khó dấu giếm nữa.

Dã Nhân Vương bất đắc dĩ nhất chính là, ý tưởng ban đầu của hắn muốn duy trì chính quyền bù nhìn của Tư Đồ Nghị, hắn muốn giống người Yến nâng đỡ Tư Đồ Vũ, để chính quyền nơi này liên tục truyền máu cho hắn.

Người Yến đối diện, bọn họ không cần phát sầu vì lương thảo và khí giới, bởi bên kia đã tiến hành xuân canh và thu hoạch vụ thu rồi.

Nhưng Dã Nhân Vương không có cách nào, nói hắn là Vương, không bằng nói hắn chính là Minh chủ trong liên minh các bộ lạc lớn tại cánh đồng tuyết.

Sau khi dã nhân nhập quan, hắn đã không cách nào khống chế dã nhân cướp bóc, cho dù người biết rõ rành rành đây là hành vi tát ao bắt cá.

Nhưng các bộ lạc lớn đồng ý theo ngươi, bởi bọn hắn muốn đến cướp đoạt nhân khẩu tiền hàng và lương thực, nếu như ngươi không cho phép bọn họ làm vậy, bọn họ còn lý do gì theo ngươi nữa? Hơn nữa còn cần nghe mệnh lệnh của ngươi?

Tại sao không thay người khác?

Khi ngươi không cách nào đại biểu của tập đoàn lợi ích này, tập đoàn lợi ích này sẽ vứt bỏ ngươi, đây là đạo lý bất biến từ xưa đến nay của các ngành các nghề.

Người Sở càng ác hơn, trực tiếp đuổi tiểu triều đình của Tư Đồ Nghị khỏi Ngọc Bàn thành, tụi này vốn là ngụy triều, bị ép rời đô thế này, khiến tính chính thống và tính pháp lý của bọn hắn trong chớp mắt không còn sót lại chút gì.

Tư Đồ Nghị, xem như hoàn toàn bị chơi hỏng rồi.

Còn nữa, dã nhân đúng là không biết sợ, nhìn thấy thứ tốt, ăn, dùng, chuyển hết về nhà.

Đến cuối cùng, chợt phát hiện, ngay cả khẩu phần lương thực của bản thân cũng không thể thỏa mãn rồi!

Mẹ nhà nó, rốt cuộc xảy ra chuyện gì đây!

Nhưng nói gì thì nói, trong lòng Dã Nhân Vương cũng rõ ràng, không thể hoàn toàn trách bọn họ, bởi cho dù bản thân hắn, tuy luôn mồm luôn miệng nói đây chính là cố thổ năm đó Thánh tộc ta sinh sôi, nhưng trên thực tế, hắn cũng làm chuẩn bị, bất cứ lúc nào cũng có thể trở lại cánh đồng tuyết.

Lưu núi xanh không lo thiếu củi đốt, lần này đã đủ, thậm chí bị lật bàn, chờ sau khi hắn trở lại cánh đồng tuyết, dùng uy vọng của bản thân vẫn triệt để giúp hắn trở thành Minh chủ toàn bộ cánh đồng tuyết.

Sức mạnh của hắn, được tiến một bước tăng mạnh, rất nhiều bộ lạc toàn bộ cánh đồng tuyết sẽ thần phục dưới chân hắn.

Bản thân hắn còn nghĩ vậy, những tướng lĩnh mang binh phía dưới tự nhiên cũng nghĩ vậy, ngược lại nếu thực sự không được nữa, vậy lui về cánh đồng tuyết đi.

Cho nên việc bọn hắn chăm chú cướp đoạt đồ vật trở về, chỉ lo lúc lui lại thật, không kịp chở nô lệ và tiền hàng đi, vậy chẳng phải tổn thất lớn sao?

Dã Nhân Vương cũng phát hiện, có chút người khi mới lập nghiệp, bọn họ sẽ trung dũng không sợ, bọn họ đồng ý vì tương lai Thánh tộc hi sinh bản thân, có tầm nhìn rất lớn, nhưng lần này sau khi nhập qua, hắn phát hiện rất nhiều người thay đổi, trở nên hơi xa lạ rồi.

Bao quát một ít đại tướng dòng chính có tư cách đang ngồi trong soái trướng của hắn.

Bản thân hắn kỳ thực vẫn còn khát vọng, còn muốn tiếp tục tiến thủ, nhưng có chút người, đã thỏa mãn, muốn an nhàn rồi!

-Vương, ngài nói làm sao bây giờ, chúng ta làm sao bây giờ, chúng ta vĩnh viễn tuỳ tùng theo bước tiến của ngài!

Tang Hổ quỳ sát về phía Dã Nhân Vương.

Đám đại tướng còn lại thấy thế, cũng quỳ sát.

-Chúng ta nguyện ý đi theo bước tiến của Vương!

Dã Nhân Vương thở ra một hơi, nói:

-Hiện tại chúng ta đã rất nguy hiểm, rất nguy hiểm, nhưng càng vào lúc này, chúng ta càng không thể rụt rè. Lúc bầy sói giao thiệp với nhau trên cánh đồng tuyết, chúng ta đều biết một đạo lý, đó chính là ngươi càng lộ ra vẻ sợ hãi trước mặt bầy sói, bầy sói sẽ càng muốn cắn chết người không thả!

Dã Nhân Vương nhìn chư vị tướng lĩnh dưới trướng, nói:

-Vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia, hẳn đoán được phía sau chúng ta đã xảy ra vấn đề, không, thậm chí ta cảm thấy, Tuyết Hải Quan bị mất hẳn do vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia an bài, đây hẳn là một phần trong mưu tính của hắn! Hắn đang tìm kiếm cơ hội đánh với chúng ta một trận, hắn tin chắc Thiết kỵ tinh nhuệ người Yến có thể đánh tan đại quân dã nhân chúng ta.

Dã Nhân Vương gằn giọng nói:

-Nhưng hắn sai rồi! Hắn sai thật rồi!

-Vương, đánh đi!

-Đánh đi, Vương!

Chúng tướng gào lên, đòi chiến.

Dã Nhân Vương lại giơ tay lên, trong lúc nhất thời, tất cả mọi người im lặng.

-A!

Dã Nhân Vương nở nụ cười, ngẩng đầu lên, nắm chặt nắm đấm, nói:

-Hắn thích quyết chiến, vậy ta quyết chiến với hắn, tối nay chư bộ ngay lập tức bắt đầu chuẩn bị, lúc hửng đông chính là thời gian đại quân ta qua sông!

-Qua sông?

-Không phải đi Ngọc Bàn thành?

-Cái này…

Dã Nhân Vương đứng lên, lớn tiếng nói:

-Tĩnh Nam Hầu người Yến muốn dùng binh mã tính nhuệ nhất dưới trướng quyết chiến với dũng sĩ Thánh tộc ta, ta một mực không cho hắn thỏa mãn ước nguyện, Yến quân hắn có thể sang sông, dũng sĩ Thánh tộc ta tự nhiên cũng có thể sang sông.

Dã Nhân Vương nhìn chư vị tướng lĩnh một hồi, nói tiếp:

-Sáng sớm ngày mai, quân ta sang sông tấn công doanh trại người Yến ở bờ sông bên kia! Không phải hắn muốn quyết chiến sao? Không phải hắn muốn trước đầu xuân giải quyết chúng ta sao? Tốt, vậy Bản Vương triệt để đập nát!

Tang Hổ mở miệng nói:

-Vương, nếu Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân người Yến về giúp?

Dã Nhân Vương xua tay nói:

-Khuất Thiên Nam không phải người ngu, vị trụ quốc người Sở kia, tuy rằng dụng binh cẩn thận, nhưng sẽ không thể không nhìn ra chúng ta muốn làm cái gì, chỉ cần chúng ta sang sông. Khuất Thiên Nam tất nhiên sẽ không tiếc bất cứ giá nào, kéo hai nhánh tinh nhuệ Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân bên ngoài Ngọc Bàn thành. Đánh qua bờ tây, phá đại doanh người Yến, chúng ta còn thuận thế một đường phá tan Dĩnh Đô thành, nếu thành công, chúng ta không còn lo vấn đề lương thực nữa rồi!

Dã Nhân Vương dừng một chút, cười nói tiếp:

-Phía tây nửa Thành Quốc, thậm chí toàn bộ Tấn Quốc, sắp trở thành thiên hạ dũng sĩ Thánh tộc ta ăn no! Nên ngày mai chỉ cần chiến thắng, người Yến sẽ nhận thất bại thứ hai trên Vọng Giang! Đến thời điểm, người Yến không phải nghĩ làm thế nào trục xuất người Yến, vị Tĩnh Nam Hầu kia hẳn nên suy nghĩ làm thế nào suất lĩnh binh mã, an toàn trở về Yến Quốc đi!

Dã Nhân Vương thở gấp từng ngụm từng ngụm, sắc mặt càng ngày càng ửng hồng.

-Tĩnh Nam Hầu người Yến dám đặt vốn lớn, vậy Bản Vương theo hắn cược to hơn!

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!