Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 663: TÌNH HUỐNG QUỶ DỊ

Chiến tranh diễn ra vào buổi tối, nhất định rất lâu!

Ngày thường, khi ngươi mệt mỏi, lên giường ngủ, làm một giấc, nhắm mắt một cái rồi mở, một đêm nhanh chóng đi qua, trời đã sáng rồi, thời gian trôi qua này thật không cảm giác gì.

Nhưng trên chiến trường, có rất ít người lớn gan ổn định ngủ trên chiến trường, coi như lão binh kinh niên, đừng nhìn hắn an ổn ngủ như vậy, nhưng trên thực tế hắn vẫn còn nửa con mắt đang mở to chừng chừng!

Nhiễm Dân cũng ngủ không được, không phải căng thẳng, cũng không phải sợ sệt, mà hưng phấn.

Hắn đột nhiên cảm giác nửa đời trước của hắn, thật quá mức nhỏ bé, mà tựa hồ chỉ có ở đây, hắn mới tìm được bản thân. . . Ầm ầm sóng dậy.

Ngũ trưởng cũng không ngủ, hơi thở có chút nặng, hẳn đang khóc.

Trong lều đen sì sì, ngược lại cũng coi như một loại che lấp tốt nhất.

Hai người trong đội ngũ chết sáng nay, so với Nhiễm Dân vào sớm hơn, bọn họ đồng thời xuất thân từ Cấm quân Yến kinh.

Nhiễm Dân không đi an ủi, vào lúc này, mỗi người đều cần không gian yên tĩnh cho bản thân.

Trước đây Nhiễm Dân thấy thợ thủ công luyện thép, hắn cảm giác chiến trường này, chính là một cái lò nung lớn, có thể tinh luyện tất cả mọi thứ, chỉ còn dư lại một.

Đó chính là tinh thiết, bởi cặn trực tiếp ném trên mặt đất, không ai để ý rồi!

Tấn nhân không rõ ngày mài còn tiếp tục công thành hay không, Ngọc Bàn thành như một toà lạch trời, đứng sừng sững ở đó.

Mạnh mẽ tấn công, vô cùng khó khăn, trời biết cần bao nhiêu nhân mạng điền vào.

Nhiễm Dân không cảm thấy oan ức, cũng không cảm thấy kinh hoảng, hắn cũng không cảm giác mạng hắn đang giá bao nhiều.

Từ ngay hắn trên nha môn giết chết Hầu Tam Nhi, mỗi một ngày hắn sống tiếp trên đời này, kỳ thực đều kiếm lời rồi!

Nhiễm Dân nghiêng đầu, nhìn về phía ngũ trưởng nằm bên cạnh hắn.

Không chỉ mạng hắn không đáng giá, ngay cả mạng ngũ trưởng cũng không.

Bên ngoài, nhiều huynh đệ nằm trong lều, mạng của bọn hắn kỳ thực đều không đáng giá.

Không ngủ được, Nhiễm Dân ngồi dậy, lấy giáp trụ ra, tiếp tục lau chùi giáp trụ.

Kỳ thực sau khi trở lại chiến trường, Nhiễm Dân đã lau chùi rồi, nhưng lúc này, hắn còn muốn xoa một chút.

Ngũ trưởng ngáp một cái, chậm rãi xoay người, làm bộ bị Nhiễm Dân làm thức, nói:

-Làm gì đây, còn chưa ngủ.

-Lau một chút.

Nhiễm Dân xoa xoa một chỗ lõm trên ngực giáp trụ, bộ giáp này đúng là giáp tốt, bằng không ban ngày mũi trên của Sở quân trên tường thành đã sớm lấy mạng hắn rồi!

-Nhìn ngươi kìa, ha ha!

-Không nỡ, sờ thêm một chút.

Nhiễm Dân nói.

Ngũ trưởng thở dài, nói:

-Vậy sờ thêm một chút!

Đột nhiên, từ xa xa truyền đến tiếng nổ vang.

Ngũ trưởng cả kinh ngồi dậy, bởi mặc giáp mà ngủ, cho nên sau khi xốc thảm lên, trực tiếp cầm đao.

Bên ngoài lều, cũng truyền đến từng trận gào thét, hiển nhiên, động tĩnh xa xa đã kinh động toàn bộ doanh trại.

-Hô…

Nhiễm Dân hà hơi vào giáp trụ, tiếp tục lau chùi.

Ngũ trưởng hơi kinh ngạc nhìn hắn, mắng:

-Đến lúc nào rồi, còn không mặc giáp theo ta chờ mệnh lệnh của giáo úy đại nhân!

Nhiễm Dân lắc đầu một cái, rất bình tĩnh nói:

-Không liên quan gì đến chúng ta.

-Ngươi…

Nhiễm Dân tiếp tục cúi đầu lau chùi giáp trụ, bỗng nhiên cười cợt, nói:

-Ngươi nói xem, mặc áo giáp này vào, ta có phải là Trấn Bắc quân hoặc Tĩnh Nam quân rồi không?

-Lời này của ngươi có ý gì?

-Ta không biết!

Nhiễm Dân dừng một chút, lại nói:

-Nhưng rất nhanh thôi, sẽ biết!

Đại quân dã nhân, vào thời khắc bình minh, đại quân chia thành ba đường từ thượng du Vọng Giang, bắt đầu sang sông!

Móng ngựa cuồn cuộn như sấm sét, gõ nát sự yên tĩnh của màn đêm, giống một đầu Hung thú ngủ đông đã lâu, hiển lộ ra răng nanh dữ tợn, muốn nuốt sống đối thủ!

Trên trường thành, đêm nay Khuất Thiên Nam không xuống, đứng nơi đó chờ đợi, sau khi nhìn thấy động tĩnh này, không chút do dự hạ lệnh với lính liên lạc bên cạnh người, nói:

-Mở ba cửa thành nam, bắc, tây, ra ngoài thành liệt trận!

Đêm nay, Tạo Kiếm Sư đứng bên cạnh Khuất Thiên Nam im lặng không lên tiếng, đợi sau khi lính liên lạc xuống, mới mở miệng nói:

-Dã nhân sang sông?

Khuất Thiên Nam gật gù, thở dài, nói:

-Chờ sau khi về nước, ta nhất định phải gặp mặt Tứ Điện hạ, báo cho Tứ Điện hạ biết tuyệt đối không thể để dã nhân kia tiếp tục phát triển, tên Dã Nhân Vương kia bất phàm, nếu thật sự để hắn triệt để đã có thành tựu, ngày sau tất nhiên trở thành đại họa của Đại Sở ta!

-Lập tức?

-Sau đó là sau đó, lập tức là lập tức Dã Nhân Vương hắn dám trực tiếp sang sông, tấn công đại trại Yến quân phía tây và Dĩnh Đô, vậy ta thế nào cũng phải bỏ ra ít vốn ban đầu, lôi kéo tinh nhuệ người Yến Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân ở đây!

Khuất Thiên Nam cười nói:

-Trận chiến này chỉ cần thành công, người Yến một lần nữa nếm thất bại trên Vọng Giang, một nửa Tam Tấn bị người Yến nuốt xuống, khả năng trực tiếp bị đổi chủ, nếu Tứ Điện hạ có thể sớm chỉnh hợp quốc nội, điều đại quân tới đây, Tam Tấn chi địa này, Đại Sở ta có hi vọng ăn nửa dưới!

-Ồ!

Tạo Kiếm Sư chỉ biết tạo kiếm này, sau khi nghe Khuất Thiên Nam nói, có vẻ ngộ ra, gật gù.

Trên phương diện đúc kiếm, tạo kiếm, hắn là Pro, cho nên rất phản cảm có người ngay trước mặt hắn xoi mói và bình phẩm về tạo kiếm.

Tương tự, hắn biết bản thân không biết đánh nhau, cho nên đối với lời nói của vị trụ quốc Khuất Thiên Nam này, hắn chỉ có thể hỏi, chỉ có thể nghe, mà không phản bác.

Khuất Thiên Nam đưa tay vuốt nhẹ lỗ châu mai, nghe tiếng ma sát dưới cửa thành mở ra, chậm rãi nói:

-Vị Dã Nhân Vương kia so với tưởng tượng của ta, càng quyết đoán hơn mấy lần, vào giờ phút này, ta thật sự muốn nhìn khuôn mặt của vị Tĩnh Nam Hầu người Yến kia thế nào? Ha ha ha, ngươi không phải muốn ép buộc dã nhân quyết chiến với ngươi sao? Lần này xem ngươi phá thế nào!

Nói xong, Khuất Thiên Nam nắm quyền vung lên.

-Khí số Yến Quốc này, nên đến cùng rồi!

Bên ngoài Ngọc Bàn thành, Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân bắt đầu ra trại liệt trận, phân biệt phái ra ba đường binh mã, đối ứng với ba cửa thành Ngọc Bàn thành mở ra

Ba nhánh Thanh Loan quân, mỗi nhánh gần vạn người, tạo thành đội hình phương trận, đao phủ thủ, trường thương thủ, cũng tiễn thủ, thuẫn bài thủ vân vân, dựa vào tường thành kết trận.

Đại Sở bọn họ am hiểu kết trận, loại quân trận này ngay cả dùng kỵ binh đi xung phá, cũng khó xông ra, đồng thời bọn họ còn có sự yểm hộ từ trên tường thành.

Ba toà cửa thành mở ra, ba nhánh Sở quân ra khỏi thành, đây là một loại hành vi khiêu khích, đồng thời, cũng làm ra một loại tư thái, đó chính là bất cứ lúc nào bọn hắn cũng có thể chủ động xuất kích đi tấn công doanh trại ngươi!

Nhưng mà, Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân phân ra từng nhánh binh mã, bình tĩnh ứng đối với ngoại vi tường thành.

Sở quân không chủ động hướng ra phía ngoài công kích, Yến quân cũng không bị cửa thành mở rộng kia dụ dỗ công thành!

Quân đội song phương dưới tường thành, vào lúc này đều rơi vào một loại trầm mặc cực kỳ quỷ dị!

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!