Nhiễm Dân cảm thấy, bản thân có thể cho tên dã nhân kia chết thoải mái, nhưng không khéo là, giáp trụ người này không bình thường, sau khi lưỡi đao tiến vào, không thể đâm sâu vào thịt.
Nhiễm Dân chỉ có thể khuấy chuôi đao lên, sau đó tên dã nhân này đau đớn co giật lên, nhếch miệng, tựa hồ đang dùng ngôn ngữ dã nhân không hề có tiếng động chửa rủa.
Nhiễm Dân quấy, tiếp tục quấy, khá giống khi còn bé ăn tết, theo ông nội làm bánh mật, quấy quấy đến sung sướng.
Đúng! Ở nơi này, giết người không có tội! Mà là một loại vui sướng.
Bởi khi ngươi giết người khác, mang ý nghĩa ngươi sẽ không bị người khác giết, không đáng vui sao?
Dũng sĩ dã nhân này đã chết rồi, khả năng hắn sẽ hối hận, bởi bản thân tiêu hao tất cả sức lực lên bờ.
Nhưng chờ đợi hắn chính là kết cục dằn vặt đến chết.
Biết trước như vậy, hắn khả năng càng muốn trực tiếp chết chìm dưới đáy sông lạnh lẽo này.
Nhiễm Dân rút đao ra, hắn cũng hơi mệt mỏi, dọc theo đường đi, hắn giết không ít dã nhân, giết người, kỳ thực so với giết lợn, thực sự mệt hơn nhiều, thân thể khả năng không uể oải như vậy, nhưng đầu óc khả năng so với lưỡi đao còn mệt mỏi hơn.
Trong thời khắc rút đao ra, trên người đối phương rơi một khối thẻ xuống.
Nhiễm Dân nhặt thẻ lên, hắn biết mình nhặt được bảo bối… Đây là một thiên phu trưởng.
Ngũ trưởng lại truy sát một vòng, giục ngựa trở về, lần thứ hai nhìn thấy Nhiễm Dân, hô lớn:
-Cầm trong tay cái gì.
Nhiễm Dân giơ thẻ lên, lại dùng đao chỉ chỉ thi thể dũng sĩ dã nhân kia.
Ngũ trưởng giương cung lắp tên, nhắm về phía Nhiễm Dân.
Nhiễm Dân tiếp tục cười, ngũ trưởng bắn ra mũi tên, Nhiễm Dân không hề động.
Mũi tên bắn trúng thi thể dã nhân kia, đáng tiếc, không phải bắn trúng đầu, mà bắn trúng chân nhỏ.
Ngũ trưởng mặt già đỏ ửng, vẫn hô lớn:
-Được rồi, ta cũng muốn giết đại quan của dã nhân, phát nghiện!
Nói hết, hắn lại nhìn Nhiễm Dân cười to nói:
-Ngươi thật may, làm lão tử ghen tị chết, ha ha ha!
Sau đó, ngũ trưởng tiếp tục giục ngựa dọc theo mặt sông bắt đầu đi tìm kiếm con mồi.
Nhiễm Dân không động, hắn hơi mệt chút, ngồi ở bên bờ.
Bờ sông bên kia, hắn nhìn thấy một đám giáp sĩ áp giải mấy trăm dã nhân đến bờ sông.
Áo giáp trên người bọn họ, Nhiễm Dân nhìn rất quen mắt, bản thân hắn vừa mới từ Hình Đồ binh đi ra, chính là mặc loại giáp này.
Cho nên, trên người hắn mặc giáp trụ Trấn Bắc quân, vậy đám giáp sĩ đối diện mặc giáp trụ kia, khả năng cao hẳn là Trấn Bắc quân rồi.
Mấy trăm tù binh dã nhân bị áp giải đến bên bờ, ép buộc bọn họ quỳ phục xuống.
Sau đó, một tên tham tướng hạ lệnh, các giáp sĩ Yến quân bắt đầu tiến hành trảm thủ đối với những binh lính dã nhân này.
Từng đầu từng đầu dã nhân lăn xuống, có cái lăn trên tầng băng, có cái lăn vào trong nước đá, riêng thi thể không đầu, càng bị giáp sĩ người Yến ném xuống sông.
Lập tức, hơn trăm tên giáp sĩ Trấn Bắc quân quỳ một chân xuống đất, đem mã tấu cắm vào mặt đất.
Nhiễm Dân cảm thấy, bọn họ hẳn là thủ hạ ngày xưa của Lý Báo.
Lúc này bọn hắn đang dùng phương thức này “Tế” đồng đội và chủ tướng ngày xưa.
Nhiều nến hương, nhiều lời chia buồn, nhiều nước mắt hơn nữa, cũng không bằng đầu và máu tươi kẻ địch, có thể an ủi đồng đội trên trời có linh thiêng rồi!
Đây là cuộc chiến báo thù của người Yến, người Yến cũng cần loại giết chóc này, đã phát tiết lửa giận và kiềm chế trong lòng.
Bệ Hạ cần nó để ổn định lòng người, tiếp tục thúc đẩy bước tiến đổi ngoại.
Các đại thần trên triều đình cần nó, để ổn định trật tự quốc gia.
Dân chúng cần nó đến tiếp tục sự kiêu ngạo của bản thân!
-Yến quân, uy vũ!!!
Các lão kỵ sĩ lên tiếng thét dài, vung vẩy mã tấu trong tay.
Khắp nơi này, là khung cảnh đuổi dã nhân trốn lấy đầu!
Ngày hôm nay, Vọng Giang lại bị nhuộm đỏ!
Khi ngươi tiến vào chiến tranh, ngươi rất khó phân biệt được đâu là chính nghĩa, đâu là không chính nghĩa, bởi suy nghĩ dưới hoàn cảnh như vậy, vốn là một chuyện cực kỳ xa xỉ.
Nhiễm Dân cảm thấy, giữa quốc gia và quốc gia, đại khái cũng như vậy, chỉ khi nào ngươi đánh hắn đau, đánh hắn sợ, hắn mới không dám chọc giận ngươi nữa.
Một thế hệ này của Nhiễm Dân, nghe cố sự của Trấn Bắc quân lớn lên, rốt cuộc giết Man tử sợ là chuyện trên dưới Yến Quốc đều công nhận chính xác, sự thật xác thực như vậy.
Lần trước lúc Tam Quốc đại chiến, một phong chiếu thư của Bệ Hạ, có thể khiến Man tộc không dám có chút dị động, nói trắng ra, do bọn hắn đã biết ngươi quá tàn nhẫn, cho nên mới sợ hãi ngươi, cho nên mới không dám trêu ngươi.
Phía tây hoang mạc, người Yến đã dùng hành động thực tế chứng minh tính thực dụng của chiêu này.
Nhiễm Dân cảm thấy, sau này hẳn nên hướng dã nhân, hướng người Sở, truyền đạt lời thăm hỏi từ Đại Yến.
Giữa lúc Nhiễm Dân chuẩn bị một lần nữa lên ngựa, tiếp tục nhiệm vụ của hắn, hắn nhìn thấy phía trước trên mặt sông, một đầu Tỳ Hưu mang theo một thân ảnh tướng lĩnh mặc giáp trụ mạ vàng, chậm rãi qua sông.
Trong lúc nhất thời, giáp sĩ Yến quân bên bờ, bất luận thành phần gì, không phản Cấm quân hay quân đội Thành Quốc, tất cả đều giơ cao mã tấu trong tay, hô to:
-Hầu gia uy vũ!
-Hầu gia uy vũ!
-Hầu gia uy vũ!
Đem thất bại lần trước trên Vọng Giang hoàn toàn đổ trên đầu Đại hoàng tử cũng không khách quan, nhưng so sánh kết quả hai lần đại chiến, thực sự quá mức rõ ràng, hoặc nói hoàn toàn là một loại đối lập.
Lần trước, Yến quân thua uất ức không gì sánh được, mấy vạn binh sĩ chết chìm trong sông, trên mặt sông, thủy sư Sở Quốc hát vang ca dao Sở địa.
Lần này, thi thể dã nhân trải rộng trên hai bờ sông Vọng Giang, binh sĩ hét dài, che lại máu tanh trên sa trường, tạo nên sự hào phóng độc đáo thuộc về người Yến.
Bất luận ưu khuyết điểm thế nào, Đại hoàng tử sẽ triệt để bị ánh hào quang của Tĩnh Nam Hầu che lấp.
Trấn Bắc Hầu già rồi, Trấn Bắc quân cũng bị hủy đi, hiện nay toàn bộ Yến Quốc, duy nhất có thể hi vọng, mà thật sự có thể làm cho trên dưới triều đình cho tới tới lê dân bách tính cùng với binh sĩ trong quân đội mang niềm tin chắc chắn chiến thắng, chỉ có Tĩnh Nam Hầu!
Lý Phú Thắng máu me khắp người giục ngựa đuổi tới.
Nếu nói toàn bộ trên dưới đại quân đông chinh, nói ai bị ức chế ác nhất, chắc chắn thuộc về Lý Phú Thắng hắn.
Căn cứ phán đoán của người mù Bắc, Lý Phú Thắng người này tuyệt đối có một loại bệnh về tâm lý nào đó, nếu loại người này đặt ở đời sau, khả năng cao biến thành hung thủ giết người liên hoàn, nhưng thời đại này, gia nhập quân ngũ, ngược lại trở thành sân khấu thích hợp nhất đối với hắn.
-Hầu gia!
Lý Phú Thắng toét miệng, cười rất nhẹ nhàng.
Giống kẻ nghiện hồi lâu không “Chích” thuốc, rốt cuộc cầm được khối heroin, cảm giác cả người tung bay!
Trên mặt của Tĩnh Nam Hầu vẫn chưa hiện ra bao nhiêu vẻ kích động, cho dù đối mặt với tiếng hô bốn phía của binh sĩ, hắn vẫn rất bình tĩnh.
Đây không phải là một loại áp chế tâm tình duy trì sự uy nghiêm của bản thân, Hầu gia bạc trắng mái đầu, khả năng đã sớm không lưu ý đến những chuyện như vậy rồi.
-Lý Phú Thắng nghe lệnh.
-Có mạt tướng!
-Lệnh ngươi làm chủ soái tạm thời, đuổi giết dã nhân trốn trên Vọng Giang, đồng thời, coi chừng Sở quân bên trong Ngọc Bàn thành.
-Mạt tướng tuân mệnh!
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long