Lý Phú Thắng rõ ràng, nếu bản thân hắn đã lưu thủ, như vậy người tiếp tục suất quân đông tiến truy kích dã nhân, tự nhiên là vị Hầu gia này rồi!
Riêng công việc này, Lý Phú Thắng không đoạt, bởi cục diện dưới mắt tốt đẹp, Sở quân bên trong Ngọc Bàn thành đã mất đi đại quân dã nhân bên ngoài kiếm chết, chỉ có thể bị vây trong thành.
Cục diện tốt đẹp này không dễ, nếu đuổi dã nhân trốn xuất hiện vấn đề gì, rất dễ dàng mất cục diện tốt đẹp, dưới tình huống như vậy, để Tĩnh Nam Hầu dẫn người suất quân tiếp tục hướng đông truy kích, mới là biện pháp ổn thỏa nhất.
Kiệt ngạo như Lý Phú Thắng, cũng không dám nghi vấn phương diện lĩnh binh đánh trận của Tĩnh Nam Hầu.
Ánh mắt của Điền Vô Kính phóng tầm mắt tới tòa Ngọc Bàn thành kia, lại hạ lệnh:
-Nói cho Tư Đồ Vũ, để Thành thân vương phủ triệu tập dân phu khuân vật liệu đá. Chúng ta không vội đánh Ngọc Bàn thành, trước tiên xây dựng một vòng tường thành xung quanh Ngọc Bàn thành, đóng kín tất cả liên hệ của nó với bên ngoài!
Điền Vô Kính dừng một chút, gằn giọng nói:
-Sở quân trong thành xuất kích, đánh trở về cho ta! người Sở đầu hàng, không chấp nhận! Mấy vạn người Sở trong tòa thành này, Bản Hầu muốn bọn họ chết đói bên trong.
Điền Vô Kính đưa tay vồ vồ lông bờm Tỳ Hưu dưới khố, chậm rãi nói:
-Người Sở bọn hắn không phải thích hát ca dao Sở địa sao, chờ lúc Bản Hầu suất quân về, sẽ ngắm nghía cẩn thận, khi bọn họ đói bụng đến mức ăn thịt đồng đội, xem bọn hắn còn có hứng thú tiếp tục đi hát ca dao không!
Lý Phú Thắng nghe vậy, cười đến khóe miệng sắp nứt ra rồi!
Đối với loại Tổng binh như hắn mà nói, vị Hầu gia này quả thực quá hợp khẩu vị của hắn!
Tĩnh Nam Hầu chỉ chỉ bốn phía, nói:
-Nơi đây, xây một tòa kinh quan, gọi Tư Đồ Vũ kia, tự mình tới đây lập bia.
-Hầu gia, vị Thành thân vương kia, rốt cuộc còn nhỏ…
Việc xây kinh quan, cần số lượng người xây lít nha lít nhít, người trưởng thành liếc mắt nhìn còn ngán, đừng nói Tư Đồ Vũ vẫn chưa trưởng thành kia.
-Hắn là con trai của Tư Đồ Lôi, nếu hắn chưa quên cha hắn chết thế nào, nhất định phải tự mình đến!
-Vâng, Hầu gia.
Lý Phú Thắng khom người tuân lệnh.
Lúc này, Tổng binh Tĩnh Nam quân Trần Dương tự mình áp giải một tên vạn hộ dã nhân tới, tên dã nhân kia hiển nhiên đã bị dằn vặt qua, bị Trần Dương ném như chó chết trên mặt đất.
-Hầu gia, mạt tướng có quân tình quan trọng, muốn bẩm báo!
Tĩnh Nam Hầu nhìn về phía hắn, gật gù.
Trần Dương lập tức tiếp tục nói:
-Từ trong miệng kẻ này biết được, Thịnh Lạc tướng quân Trịnh Phàm đã theo Hầu gia dặn dò, thành công đoạt được Tuyết Hải Quan!
Lý Phú Thắng vừa nghe được thông tin này, lúc này con mắt sáng lên, lập tức bái phục xuống trước người Tĩnh Nam Hầu:
-Hầu gia bày mưu nghĩ kế, thần cơ diệu toán, mạt tướng khâm phục!
Không phải Trần Dương nịnh hót, cũng không phải Lý Phú Thắng nịnh hót.
Bởi trên cõi đời này, từ bỏ tên Trịnh tướng quân kia, thật không có mấy tướng lĩnh dám cố ý đi nịnh nọt trước mặt Tĩnh Nam Hầu.
Mà bọn họ theo bản năng cho rằng, hành động quân sự lần này của Thịnh Lạc quân, tất nhiên theo sự an bài trước của Tĩnh Nam Hầu.
Trước tiên chặn đường lui của dã nhân, sau đó lại chính diện đánh tan chủ lực của dã nhân.
Cuối cùng, dã nhân lần này nhập quan, sẽ hoàn toàn bị chôn vùi trên đất Tam Tấn này, không tên nào chạy thoát!
Cộng thêm bọn họ đều rõ ràng, Thịnh Lạc quân của Trịnh tướng quân dựa theo Tĩnh Nam Hầu dặn dò, sớm qua sông thâm nhập hậu phương địch, theo một cách tự nhiên cho rằng tất cả chuyện này do Tĩnh Nam Hầu sắp xếp và thiết kế.
Nghe được tin tức này, Tĩnh Nam Hầu nguyên bản đang sờ lông bờm Tỳ Hưu, thoáng ngừng một chút.
Tuyết Hải Quan… Thịnh Lạc quân…Trịnh Phàm.
Nguyên nhân lúc trước dã nhân hành động như vậy, rốt cuộc cũng tìm ra đầu nguồn.
Phàm người có chút đầu óc quân sự đều rõ ràng Tuyết Hải Quan bị Yến quân bắt được có ý nghĩa gì, có thể nhất lao vĩnh dật giải quyết triệt để chủ lực dã nhân.
Chỉ cần ăn toàn bộ chủ lực dã nhân lần này nhập quan, dã nhân trên cánh đồng tuyết, không mất mấy đời người, không mất mấy chục năm, căn bản không cách nào hồi phục như cũ.
Đồng thời, chờ sau khi Thiết kỵ Đại Yến xuất quan quét ngang cánh đồng tuyết, dã nhân đã rất khó tụ tập ra quân đội trên quy mô lớn, tiến hành chống lại.
Xuất quan, nhất định phải xuất quan, người Yến báo thù từ trước đến giờ không có lời giải thích không liên lụy già trẻ.
Trăm năm trước, sau khi sơ đại Trấn Bắc Hầu đánh tan đại quân Càn Quốc xâm lấn, còn thuận thế ngựa đạp ba quận phương bắc của Càn Quốc vì muốn tranh thủ một hơi kia!
Dã nhân chết ở nơi này, lúc này chỉ là lợi tức đợt đầu tiên người Yến báo thù, tiếp đó, tự nhiên phải đi quê nhà của dã nhân, tiến hành hỏi thăm đáp lễ.
Giúp người Tấn trục xuất dã nhân, là bước thứ nhất, lại mang theo người Tấn đi cánh đồng tuyết báo thù, đem nỗi khổ của dã nhân dành cho Tấn địa trả lại, lúc này mới có thể để Tam Tấn triệt để quy tâm với Đại Yến.
Một lúc lâu, Tĩnh Nam Hầu lắc đầu một cái, mắng câu:
-A, tiểu tử này.
…
Vào lúc này cửa đông Dĩnh Đô thành mở ra.
Hộ vệ Thành thân vương phủ đi đầu mở đường, sau đó, Thành thân vương ngồi trên lên chiến xa trước đây Tư Đồ Lôi từng ngồi, đi ra khỏi thành.
Bọn hộ vệ còn đang cẩn thận từng li từng tí một bảo vệ cho Tiểu Vương gia của bọn họ, kỳ thực, cũng đang bảo vệ một điểm kiêu ngạo còn sót lại của quốc gia này, của chính bọn họ.
Dưới quân lệnh của Tĩnh Nam Hầu, những quân đội nguyên bản còn sót lại của Thành Quốc, tất cả đều bị sắp xếp vào Yến quân, hơn nữa chuyện này không hề thương lượng qua với Thành thân vương phủ.
Không thông báo, không ám chỉ, không làm nền… Quân đội của ngươi, trực tiếp đổi họ.
Thành thân vương phủ không dám lên tiếng, cũng không dám phản đối, nguyên bản quan văn Thành Quốc, cũng lựa chọn ngầm thừa nhận.
Tuy nói trong Thánh chỉ Yến Hoàng đã nói, nhất mạch Tư Đồ Lôi trở thành Thành thân vương thế tập võng thế, trấn thủ Tam Tấn.
Nhưng bọn hắn đều rõ ràng, lời nói trên quan diện thế nào, đó là trên quan diện, chuyện kế tiếp cụ thể nên làm như thế nào, đó là chuyện khác.
Chỉ là, loại thủ đoạn cưỡng chế này của Tĩnh Nam Hầu, không khỏi khiến quan chức Thành Quốc quá mất thể diện rồi.
Nhưng bọn họ chỉ có thể cúi đầu, bởi những tướng lĩnh quân đội của Thành Quốc kia, sau khi nhận được quân lệnh của Tĩnh Nam Hầu, trên căn bản không do dự, trực tiếp mang theo binh mã nhập vào biên chế.
Ngay cả Tư Đồ gia và nhóm quan văn kia đã quỳ!
Các ngươi dựa vào cái gì còn muốn những Võ phu chúng ta đần độn tận trung?
Lại nói, nếu tận trung, hiện tại Yến Quốc chính là mẫu quốc chúng ta, chúng ta nghe lời người Yến nói cũng là điều đương nhiên.
Lúc trước, Tư Đồ Lôi sắp chết, lãnh đạo quân đội phản kích liên quân dã nhân và phản quân, đã từng nói với những quân đầu lĩnh kia, bảo bọn họ đánh đẹp đẽ một chút, ngày sau nhập dưới trướng người Yến, mới giữ được “Cái giá” của bản thân.
Bọn họ chỉ thực hiện theo di mệnh Tiên Hoàng, không có gì không đúng.
Chẳng lẽ tiếp tục vây quanh Thành thân vương phủ hay sao? Mọi người muốn lưu lại trong Vương phủ làm thị vệ?
Cho nên, cảnh tượng hoành tráng trong tương lai không còn nữa rồi!
-----
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long