A Lai hơi mệt chút, hắn vừa mới giết chết một kỵ binh người Yến truy kích hắn, đây là một đối thủ rất khó dây dưa, đối phương nhìn chằm chặm hắn không bỏ, A Lai đã dùng rất nhiều cách vẫn không thể cắt đuôi.
Nhưng cũng may lúc chém giết cuối cùng, đao của hắn đâm vào cổ đối phương trước, có điều, bụng hắn cũng bị đối phương dùng mã tấu đao vào bụng.
Vết thương không dễ xử lý, hiện tại cũng không phải thời điểm dừng lại xử lý.
Hắn không thể ở đây trì hoãn quá lâu, hắn phải tiếp tục trốn.
Nhiệm vụ của hắn, đại khái đã hoàn thành rồi, tiếp theo là thời gian hắn tranh thủ sống sót.
A Lai không biết bản thân sống sót có tác dụng gì, khả năng, hắn nghĩ đơn thuần một chút, bản thân sống sót trở lại bên người Vương, chờ lần sau Vương không cần người thế thân mới thay hắn.
Ý nghĩ này không may mắn lắm, nhưng A Lai cũng không kịp nghĩ nhiều như vậy.
Hắn tiếp tục tiến lên, hướng về phía đông, hắn rõ ràng dã nhân chạy tán loạn, khẳng định đều đi về hướng đông.
Đột nhiên, một mũi tên bắn lại đây, rơi trước người A Lai.
Ánh mắt của A Lai đảo qua mũi tên, là dã nhân, là người mình.
A Lai tay trái bưng miệng vết thương ở bụng, gầm nhẹ nói:
-Là ta.
Vào lúc này, hắn vẫn theo bản năng cho rằng mình vẫn là Vương.
Khả năng, một mặt cảm thấy thân phận Vương có thể khiến dã nhân xung quanh lần thứ hai tụ tập ở bên cạnh hắn, lấy hành động này hấp dẫn sự truy kích của người Yến, tiếp tục thay Vương giảm áp lực.
Mặt khác, khả năng bởi hiện tại hắn bị thương, nếu bên người có một nhóm dũng sĩ dã nhân, mới có thể xác suất lớn sống sót trở về.
Còn phương diện nào là nguyên nhân chủ yếu, khả năng bản thân A Lai cũng không rõ.
Phía trước, có ba mươi dã nhân đi ra, A Lai nhận ra người cầm đầu là một vị thiên hộ.
-Tham kiến Vương!
Một đám dã nhân quỳ sát.
-Đứng lên đi.
A Lai vung vung tay.
Vị thiên hộ kia đứng lên, tới đây nâng tay A Lai lên, vào lúc này hắn bỗng nhiên phát lực, đánh A Lai ngã xuống đất, mấy dũng sĩ dã nhân bên người hắn lập tức tới cầm dây cương, buộc chặt A Lai.
A Lai muốn phản kháng, nhưng thứ nhất hắn gần như hết khí lực, thứ hai trên người còn vết thương, mà vị thiên hộ này cũng có mấy phần môn đạo, lúc hắn ngã xuống, thuận tay đánh lên cổ hắn, để thân thể hắn gần như vào rơi vào trạng thái tê dại.
-Vương, phía trước cũng có người Yến, chúng ta vừa mới bị đuổi trở về, chúng ta thất bại, Vương, chỉ cần giao ngài ra, chúng ta mới thu hoạch được cơ hội sống sót từ người Yến, đừng trách chúng ta.
…
Đại quân Yến Quốc truy kích đại quân dã nhân theo hình quạt về hướng đông, một đường quét ngang, hết sức tiêu diệt dã nhân chạy tán loạn.
Đương nhiên, đây chỉ mới thanh lý một ít đầu thừa đuôi thẹo, dựa theo tính toán vẫn còn một phần quân đội dã nhân tu hợp lại, từ ban đầu đang toàn lực chạy về phía đông.
Tĩnh Nam Hầu tự mình dắt ba vạn Thiết kỵ, theo sát phía sau.
Cuộc chiến Vọng Giang, dã nhân bị triệt để đánh vỡ, điều trước mắt cần làm chính là dành thời gian càn quét, không để cho dã nhân có thêm khả năng tụ tập lần nữa.
Tốt nhất lúc bọn họ vừa mới tụ tập, lần thứ hai đánh tan bọn họ, mà dã nhân bị đánh tan, chính là thời điểm Yến quân thu đầu người nhận quân công rồi.
Có điều, Tĩnh Nam Hầu vội vã hành quân như vậy, còn có một mục đích, đó chính là thời gian Thịnh Lạc quân Trịnh Phàm đã đóng giữ tại Tuyết Hải Quan rất lâu rồi.
Giống Trịnh Phàm không rõ ràng tình huống Vọng Giang một đường thế nào, Tĩnh Nam Hầu cũng không rõ ràng trước mắt Thịnh Lạc quân đóng tại Tuyết Hải Quan đối diện với cục diện thế nào?
Chiến trường quá rộng, quá xa, giữa hai bên coi như muốn lan truyền ra một ít tin tức, chỉ có thể dựa vào người đưa tin đến truyền đạt.
Đúng vây, người đưa tin chính là dã nhân.
Điền Vô Kính từ phản ứng của dã nhân, hiểu rõ đường lui của dã nhân khả năng xảy ra vấn đề.
Trịnh Phàm bên này từ hình ảnh quân đội dã nhân tan tác, nhìn ra tình huống đại quân Yến Quốc đã đại thắng.
Nhưng loại đưa tin này, thực sự quá rút gọn, rút gọn đến mức chân chính về mặt ý nghĩa "Chỉ có thể hiểu ngầm không thể nói bằng lời".
Với Tĩnh Nam Hầu mà nói, hắn không biết mấy ngày nay Trịnh tướng quân ăn ngủ đến nhàm chán, phải luyện công để giết thời gian.
Cũng không biết Trịnh tướng quân còn có thể cầm đường đỏ đùa trẻ con một chút, mà ngón tay còn một lần nào đó rất tà ác, cấu!
Đứng trên góc nhìn của Tĩnh Nam Hầu, hoặc nói:
Bỏ qua quan hệ thầy trò giữa hắn và Trịnh Phàm không nói chuyện!
Bỏ qua một bên con trai của hắn gọi Trịnh Phàm là cha nuôi, hiện tại còn đang ở Thịnh Lạc thành không nói chuyện!
Chỉ đơn thuần xuất phát từ góc độ của một người chủ soái.
Một nhánh quân đội đã vì đại quân làm ra cống hiến khổng lồ như vậy, bất luận thế nào, ngươi cũng phải dành thời gian đi trợ giúp bọn họ, thay bọn họ giải vây.
Người làm tướng, chú trọng nhất chính là thưởng phạt phân minh.
Cho nên, Tĩnh Nam Hầu chỉ lo Trịnh Phàm khả năng ngay đêm nay hoặc sáng mai sắp không kiên trì được nữa, sắp vỡ bàn, cuối cùng chết thảm!
Lần này Tĩnh Nam Hầu trực tiếp mang theo quân đội dưới trướng, lấy phương thức gần như không nghỉ ngơi, tiến hành di động quân sự điên cuồng.
Đây là hành vi quân sự rất mạo hiểm, bởi một khi đại quân dã nhân tan tác phía trước hô ứng binh mã bên ngoài Tuyết Hải Quan, bọn họ hoàn toàn có thể phản kích và bao diệt nhánh quân đội do Tĩnh Nam Hầu lĩnh suất này.
Nhưng bởi dã nhân đã mất dũng khí, lại có lẽ bởi hệ thống chỉ huy của dã nhân đã mất, khả năng càng bởi cờ lớn Tĩnh Nam Hầu truy kích phía sau thực sự quá mức dọa người, dã nhân đã không có dũng khí dám quay đầu lại đối mặt vị Tĩnh Nam Hầu kia suất lĩnh kỵ binh.
Nói chung một đường truy kích này, Tĩnh Nam Hầu không ngừng đuổi, dã nhân đang không ngừng trốn.
Một ít dã nhân phía trước thỉnh thoảng còn bị bỏ rơi lại, nhưng Tĩnh Nam Hầu căn bản lười đi phân ra tinh lực trừng trị bọn họ, không nhìn thẳng bọn họ tiếp tục hướng đông, ngược lại để những dã nhân chuẩn bị đầu hàng hoặc chuẩn bị liều mạng chiến một trận với Yến quân trở về với ngôi sao, cảm thấy rất bất lực, như bị chà đạp.
…
Chiến cuộc Tam Tấn, thậm chí có thể nói đại cục toàn bộ phương bắc đang nhanh chóng mây gió biến ảo.
Tại địa phương cách Ngọc Bàn thành về phía nam hơn sáu mươi dặm, có hai con ngựa, đang nhanh chóng rong ruổi.
Trên mặt Bát Điện hạ rất thống khổ, hắn đã ngồi quen trên xe ngựa, nơi nào chịu qua cưỡi ngựa xóc nảy thống khổ thế này, chỉ cảm giác hai chân đã sớm nóng bỏng xuất huyết rồi.
Nhưng hắn không dám mở lời oán thán, bởi vào lúc này không đi nữa, hoặc trì hoãn gì, khả năng thật sự không đi được.
Cũng may người Yến và chủ lực dã nhân phát sinh giao chiến tại mặt bắc Ngọc Bàn thành, cũng chính là thượng du Vọng Giang, sau đó dã nhân chạy tán loạn cũng đều đi về phía đông, người Yến cũng đuổi theo về phía đông.
Đối với Ngọc Bàn thành, hiện tại người Yến vẫn lấy vây nhốt làm chủ, cho nên người Yến cũng không kịp tới phân tán quá nhiều binh lực tiến hành mở rộng về hướng nam, điều này gián tiếp sáng tạo cơ hội cho Tạo Kiếm Sư và Bát hoàng tử thoát thân.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long