Từ nơi này dọc theo Vọng Giang xuôi nam, lại chuyển hướng về phía đông nhánh sông Vọng Giang, sau đó qua sông, gần như tiến vào Sở địa rồi!
Tuy nói khoảng cách tới đạo hùng quan giữa Tư Đồ gia và Sở Quốc còn vô cùng xa, nhưng vị trí kia thực sự phải đi rất ra về hướng đông, mà dã nhân lại chạy trốn về phía kia, người Yến tất nhiên sẽ đuổi theo, hai người bọn họ không dám chạy về hướng đó, tình nguyện vượt núi băng đèo khổ cực một hồi.
Trên lưng ngựa, Bát hoàng tử gần như khóc lóc kêu rên nói:
-Ngài không phải một trong Tứ đại kiếm khách sao, tại sao không giống Kiếm Tiên trong tranh, trực tiếp mang theo ta ngự kiếm phi hành?
Tạo Kiếm Sư hồi đáp:
-Kiếm của ta, chỉ có thể trở một người.
Vẻ mặt Bát hoàng tử như đưa đám rất nghiêm túc nói:
-Ta liên lụy ngài.
Là người thần bí nhất trong Tứ đại kiếm khách, người đời chỉ biết hắn am hiểu tạo kiếm, chưa có người thấy qua hắn từng ra tay.
Rất nhiều người cho rằng, vị Tạo Kiếm Sư này căn bản không phải cao thủ gì, thuần túy chỉ bởi hắn tự tay rèn thanh Long Uyên kiếm cho Kiếm Thánh, Kiếm Thánh mới giúp hắn thổi phồng vài câu, lúc này mới có danh tiếng này.
Nhưng rất nhiều người Sở tin chắc, vị Tạo Kiếm Sư thuộc về người Sở này, chỉ thâm tàng bất lộ, lười ra tay thôi.
Mà không phải quản ngươi có phải Tứ đại kiếm khách thật hay Tứ đại kiếm khách dỏm.
Đói với cao tầng và các quý tộc Sở Quốc mà nói, chỉ cần tên tuổi ngươi thuộc hàng ngũ Tứ đại kiếm khách, cho nên trên dưới Sở Quốc đối với vị Tạo Kiếm Sư này, có thể nói tôn trọng không gì sánh được, ngay cả lúc Tiên Hoàng còn tại vị, nhìn thấy hắn còn gọi hai tiếng "Tiên sinh".
Nguyên bản, Bát hoàng tử cũng rất hiếu kỳ đối với hắn, ngày thường sẽ thăm hò hắn một hồi.
Nhưng trước mắt vị Tạo Kiếm Sư này giống hắn, vừa cưỡi ngựa vừa cắn răng, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, Bát hoàng tử càng ngày càng cảm thấy, vị “Tiên sinh” này, khả năng thật…
-Đi về phía nam hai mươi dặm, có thể gặp được đội buôn Sở Quốc chúng ta tiếp ứng rồi.
Tạo Kiếm Sư nói.
-Thật sao?
Bát hoàng tử vui vẻ nói.
-Do ta tự mình sắp xếp, đó là đội buôn nhà ta.
-Tiên sinh quả nhiên nhìn xa trông rộng.
-Đương nhiên.
Tạo Kiếm Sư hồi đáp như vậy.
Kỳ thực đội buôn này tới đây, là người trong gia tộc phái tới đây vận chuyển tiền hàng trở về.
Không chỉ dã nhân đánh cướp, Sở quân kỳ thực cũng không nhàn rỗi, chỉ có điều bởi Sở quân cần đóng giữ Ngọc Bàn thành đề phòng Yến quân, cho nên không dám giống dã nhân khuếch đại như vậy, nhưng cũng tích góp không ít tư tài của người Tấn.
Những tư tài này ở đây đã mất rất nhiều giá trị, nhưng nếu mang về quốc nội, nó mới mang lại giá trị thật sự.
Tháng trước người trong tộc phái người truyền tin liên hệ hắn, Tạo Kiếm Sư chỉ nhận tin, không coi đây là chuyện đáng kể, bởi không chỉ gia tộc hắn làm thế, ngay cả đội buôn Khuất gia đã sớm đến, đây là một loại ước định cũ đã thành quy củ.
Nếu quý tộc mang tư binh đi xuất chinh, như vậy thu được chiến lợi phẩm và tiền hàng, đưa một phần dâng lên quốc khố của Bệ Hạ, còn lại phân một phần cho quân sĩ, phần còn lại tự nhiên thuộc về túi của gia tộc kia.
Có điều, ngày tháng tốt đẹp này không kéo dài được bao lâu, bởi Tứ Điện hạ sắp đăng cơ, từ hành động lúc trước của hắn suy đoán, rõ ràng muốn học vị Yến Hoàng kia.
Bát hoàng tử đột nhiên hỏi:
-Tiên sinh, Thanh Loan quân bên trong Ngọc Bàn thành nên làm gì?
-Chờ sau khi về nước, thỉnh cầu viện quân đi.
-Dã nhân bên này đã thất bại, Thanh Loan quân bị nhốt, Tứ ca…
Tạo Kiếm Sư rõ ràng, Bát hoàng tử lo lắng cục diện tốt đẹp của Tứ Điện hạ ở quốc nội bị phá hoại, đừng nhìn đứa nhỏ này giống cáo nhỏ, nhưng hắn rốt cuộc chưa triệt để lớn lên, cũng chưa thực sự đối diện với sự thật tàn khốc, bây giờ trong cái miệng khó tránh khỏi hốt hoảng rồi.
-Sợ cái gì, sau khi người Yến trục xuất dã nhân, tương đương với nuốt hết toàn bộ Tam Tấn chi địa, người Yến đã đánh tới cửa, những lão bất tử trong nhà còn dám nội đấu nữa không?
Tạo Kiếm Sư dừng một chút, nói:
-Ngược lại cái này đối với Tứ Điện hạ lại là chuyện tốt!
Nói xong, Tạo Kiếm Sư không khỏi lại cảm khái nói:
-Chỉ là bây giờ đại thế người Yến đã thành, tiếp đó Đại Sở ta phải liên thủ với người Càn rồi!
…
Công thành chiến dài một đêm, dã nhân bùng nổ ra sức chiến đấu kinh người, xem ra chút sức lực cuối cùng trong tuyệt vọng bị bùng ép ra.
Thậm chí, dã nhân đã một lần công lên tường thành, mà tiến hành chiếm cứ rất nhiều điểm.
Nhưng cũng may Thịnh Lạc quân bên này, cũng không bởi bại binh dã nhân xuất hiện mà triệt để bị váng đầu, ngược lại tích cực chuẩn bị cho tình huống dã nhân sắp chết giãy dụa.
Dã nhân công lên thành lầu, Thịnh Lạc quân đầy đủ sức lực đuổi dã nhân xuống, chỗ nào có lỗ thủng, đều bổ sung nhanh chóng.
Ác chiến một đem, lúc tờ mờ sáng dã nhân mới rút quân.
Trên tường thành Thịnh Lạc quân coi giữ, thậm chí còn có thể nghe được trong đội ngũ dã nhân rút quân truyền đến tiếng khóc, đó là một loại tuyệt vọng và bi thương sâu sắc.
Quê hương ở ngay trước mắt bọn họ, nhưng bọn họ lại không thể quay về.
Hướng tây bên kia, Tĩnh Nam Hầu người Yến đáng sợ đang suất quân đuổi tới, bọn họ đã thảm hại một lần trước vị Hầu gia kia, hiện tại bọn họ đã không còn đủ dũng khí đối mặt với Tĩnh Nam Hầu và đội quân của hắn rồi.
Tiếng khóc của dã nhân, trong tai Thịnh Lạc quân chính là loại âm thanh du dương nhất, bởi nguyên nhân bên trong Thịnh Lạc quân có nhiều người Tấn nhất, hơn nữa, rất nhiều nô lệ trong thành chính là người Tấn.
Cho nên không biết ai dạo đầu, dân ca Tấn địa bắt đầu vang lên, mang theo làn điệu quen thuộc nhất của người Tấn.
Trịnh Phàm đã mệt muốn chết rồi, nằm trên đất, tối hôm qua hắn tự tay giết chết không ít dã nhân, thời điểm cục diện nguy hiểm nhất ngay cả A Minh cũng không thể bên cạnh bảo vệ hắn, còn có một tên tướng lĩnh dã nhân, lấy lực lượng mạnh mẽ trèo lên tường, cuối cùng sau khi tên dã nhân kia giết chết mấy quân coi giữ Thịnh Lạc quân, lúc đối mặt với Trịnh Phàm, bị Ma Hoàn một lần đánh lén đập nát đầu.
Đêm tối, trên chiến trường tùm la tùm lum, dùng Ma Hoàn đánh lén quả thực không gì thuận tiện hơn.
Cho dù vậy, cánh tay Trịnh tướng quân cũng chịu một đòn nặng, vị trí phía sau lưng cũng trúng một mũi tên, nhưng bởi chất lượng giáp trụ hắn tốt, vấn đề cũng không lớn, khoảng cách tới thương thể thấu xương vẫn còn chênh lệch xa.
Nhưng điều này cũng đủ thấy rõ tình hình tối hôm qua, rốt cuộc nguy cấp thế nào.
Có điều, cũng may tất cả những thứ này đều qua, bởi sau khi trải qua buổi tối điên cuồng kia, dã nhân rất khó nhấc lên cái gì rồi.
Tiền tuyến thảm bại, đường lui bị chắn, chờ đợi bọn họ, chỉ còn lại số mệnh bị diệt vong.
-Chủ thượng, uống nước.
Tiết Tam ân cần mang nước tới.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long