Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 680: KỂ KHỔ

Không cưỡi ngựa, Trịnh Phàm từ trong thành đi ra.

Trên mặt, vết máu chưa khô.

Trên người, vẫn còn ít vết thương còn đang đang chảy máu.

Trịnh Phàm đi tới trước mặt Điền Vô Kính, quỳ một chân xuống.

-Mạt tướng Trịnh Phàm, tham kiến Hầu gia!

Điền Vô Kính ngồi ở trên Tỳ Hưu, nhìn Trịnh Phàm quỳ phía trước.

Kỳ thực, lúc hắn lấy quân đội Trịnh Phàm sử dụng làm kỳ binh, cũng không ngờ Trịnh Phàm có thể làm đến bước này.

Nói không chút khuếch đại, Thịnh Lạc quân Trịnh Phàm có tác dụng trực tiếp quan trọng đem chiến dịch đến thắng lợi.

Đây quả thật là một kẻ biết làm việc, một kẻ giỏi hoàn thành nhiệm vụ ngươi giao.

Lần thứ nhất:

Trịnh Phàm suất lĩnh kỵ binh Man tộc Thúy Liễu bảo xuôi nam Càn Quốc, Điền Vô Kính suất quân đi cứu hắn, ngược lại không nghĩ nhiều như thế, chẳng qua cảm thấy tên phòng giữ nho nhỏ này có lá gan rất lớn.

Còn việc bên trong hành vi của hắn để lộ ra dã tâm và ý niệm muốn trèo lên, cái này đối với thượng vị giả mà nói, không tính gì, thượng vị giả sợ, chính là ngươi không biết tiến thủ.

Sau này, Tĩnh Nam Hầu chậm rãi tiếp xúc, phát hiện người này còn rất thú vị.

Mỗi lần giao việc, người này đều làm rất đẹp, mặc dù có tật xấu hơi nhỏ, nhưng khuyết điểm không che lấp được ưu điểm.

Mỗi người, sống trên cõi đời này, đều có mặt nạ riêng của bản thân, nếu đeo quá lâu rất khó lấy xuống, nó sẽ hòa một thể với mặt ngươi, ngươi sớm thành thói quen sinh hoạt với nó.

Nhưng có vài thứ, ngươi có thể nhìn ra xuyên thấu qua mặt nạ.

Ví dụ tên trước mắt này, lúc trước ở trong sơn cốc từng nói, ai động con nuôi hắn, hắn sẽ giết cả nhà.

Điền Vô Kính tin câu nói kia, bởi dưới tầng tầng mặt nạ của tên này, chính là một kẻ hảo hán chân chính!

Bởi Điền Vô Kính không biết, Trịnh Phàm và bảy vị Ma Vương dưới trướng hắn, là “Kẻ ngoại lai”.

Đối với một người đã "Chết không đau" và bảy tên thủ hạ sống trong “Thế giới tranh châm biếm” mà nói.

Đời này, sống mỗi ngày đều kiếm lời, tự nhiên tiêu sái.

Có thể nỗ lực vì mục tiêu, hưởng thụ cảm giác thành công và quá trình ổn định này, nhưng không cần thiết vì nó làm oan bản thân.

Rất nhiều lúc, bất luận Trịnh Phàm, người mù hay những vị Ma Vương còn lại, bọn họ không phải nóng lòng tạo phản, mà bản tâm bọn họ không muốn đi nhân nhượng.

Trịnh Phàm hơi nghi hoặc một chút, thời gian hắn quỳ, có vẻ hơi lâu?

Đợi Trịnh Phàm hơi khẽ nâng đầu lên, nhìn lên trên, Điền Vô Kính mở miệng nói:

-Cực khổ rồi.

-Vì Hầu gia chết! Vì Đại Yến chết!

Trịnh tướng quân là người truy cầu chi tiết nhỏ, từ điêu khắc trên hộp thuốc lá của hắn có thể nhìn ra.

Điền Vô Kính từ trên Tỳ Hưu xuống, đi tới trước mặt Trịnh Phàm.

-Vết thương thế nào?

-Bẩm Hầu gia, một chút vết thương, không tính gì.

Nói xong, Trịnh Phàm làm dáng muốn đứng lên, sau đó thân thể loáng một cái, lại run run rẩy rẩy lấy tay chống đất, quỳ phục xuống.

Miệng mở ra, môi khẽ run, lại nở nụ cười, miễn cưỡng nói:

-Thật không có chuyện gì, Hầu gia. . .

-Ai.

Điền Vô Kính thở dài, hắn mặc giáp trụ rồi, nhưng vẫn ngồi xổm xuống trước mặt Trịnh Phàm.

-Ngạch. . .

Trịnh Phàm còn không rõ vì sao.

Trên khóe miệng Điền Vô Kính lộ ra nụ cười mang theo cân nhắc.

Trên mặt Trịnh Phàm có chút ngượng ngùng, tất cả đều không trong lời nói.

Lúc này, một tên tham tướng Tĩnh Nam quân giục ngựa tới, ở trên lưng ngựa hành lễ đối với Điền Vô Kính, nói:

-Hầu gia, mạt tướng đang chuẩn bị trảm dã nhân, nhưng…

Nói xong, tên giáo úy kia nhìn về phía Trịnh Phàm, tiếp tục nói:

-Nhưng tham tướng Thịnh Lạc quân nói trước tiên không nên chém những tù binh dã nhân kia.

Không để lại tù binh chính là quân lệnh của Tĩnh Nam Hầu, phóng tầm mắt toàn bộ Tam Tấn chi địa, vào lúc này còn ai không dám vi phạm ý chí của hắn.

Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Ngươi muốn?

Trịnh Phàm liếm môi một cái, nói:

-Hầu gia, nô lệ thật cường tráng, như vậy không công chém chết bọn họ, cũng quá tiện nghi bọn họ rồi. Thịnh Lạc thành ta rốt cuộc thế nào, Hầu gia ngài cũng rõ, bên trong nhà xưởng và vùng mỏ vẫn còn thiếu rất nhiều người đây, chẳng bằng để những dã nhân này dùng phần đời còn lại làm lụng dưới roi, làm việc đến chết, vì Tĩnh Nam quân vì Đại Yến ta làm chút cống hiến.

Người khác không dám vi phạm quân lệnh của Tĩnh Nam Hầu.

Nhưng Trịnh Phàm dám!

Lần này ngoài thành nói bắt được ít nhất hai vạn tù binh dã nhân, dùng những tù binh này đi nhà xưởng, đi vào vùng mỏ trong Thiên Đoạn sơn mạch, Tiết Tam bọn hắn không thơm sao?

Điền Vô Kính gật gù, nói:

-Theo ngươi!

-Tạ Hầu gia.

Điền Vô Kính lại hạ lệnh:

-Ra lệnh Trần Dương quét tước kiểm kê chiến trường.

-Vâng, Hầu gia.

Tên tham tướng kia đi truyền lệnh rồi.

Ánh mắt của Điền Vô Kính lại rơi trên người Trịnh Phàm, nói:

-Có cần Bản Hầu dìu ngươi lên không?

-Không cần, không cần.

Trịnh Phàm thẳng thắn lưu loát đứng lên.

Điền Vô Kính cũng đứng lên, chỉ chỉ trong thành, nói:

-Trong thành còn lương thực không?

-Còn, còn, vẫn bớt ăn bớt mặc suy nghĩ có thể kiên trì thêm một lúc, không ngờ Hầu gia dụng binh như thần, nhanh như vậy đánh gục dã nhân, trong thành cũng không thiếu tồn lương, Hầu gia ngài chờ một lát, chờ các huynh đệ trong thành chuẩn bị cơm canh.

Nói xong, Trịnh Phàm nghiêng người sang, ra hiệu Điền Vô Kính trước tiên cùng hắn vào thành.

Các binh sĩ ăn phần các binh sĩ, lãnh đạo ăn phần lãnh đạo.

Ngược lại hiện tại tạm thời không thiếu lương, mà đã đánh trận xong, bách tính Thành Quốc có thể ăn không đủ no, nhưng tuyệt đối không thể để Yến quân đói bụng.

Điền Vô Kính đi vào trong Tuyết Hải Quan, toà hùng quan này từng là niềm tự hào của tổ tiên người Tấn.

Lúc trước lần đầu tiên tòa hùng quan này được thành lập, Tấn Hoàng một đời kia từng dẫn văn võ bá quan tới đây phong thiện đại điển (Chú thích: đại lễ tế trời).

Không trên đỉnh chóp danh sơn, không bên bờ đại giang, ở ngay trong Tuyết Hải Quan này, đã đủ thấy rõ người Tấn đối với tòa Tuyết Hải Quan này thế nào?

Khi đó, Đại Hạ đã bị diệt vong, nhưng Tấn Hoàng một đời kia vẫn lấy động tác này, hướng về phía “Thiên tử Đại Hạ” rằng, người Ngu thị từ nhiều đời khai thác tiến thủ, cuối cùng đã trục suất dã nhân ra khỏi Tam Tấn!

Hiện nay, Điền Vô Kính thân là Hầu gia Yến Quốc đến nơi này.

Mà tòa thành này đã treo Hắc Long cờ Đại Yến, khiến người ta không thể không cảm khái thương hải tang điền, thế sự biến hóa.

Điền Vô Kính đi phía trước, Trịnh Phàm theo phía sau, bên người ngược lại không có giáp sĩ tùy tùng.

Thứ nhất, thủ hạ song phương đều rõ ràng hai người này muốn nói vài câu riêng tư.

Thứ hai, trước mắt chiến sự đã bình, vốn không có nguy cơ gì lớn, coi như có thích khách, bằng thực lực của Tĩnh Nam Hầu, sách. . .

-Nói gì đi.

-Vâng, Hầu gia.

Trịnh Phàm đem chuyện hắn suất quân vượt qua Vọng Giang thâm nhập hậu phương địch, rõ ràng mười mươi bắt đầu kể cho Tĩnh Nam Hầu nghe.

Đương nhiên, trong này khẳng định dùng chút thủ pháp “Di hoa tiếp mộc”.

Ví dụ như chỉ huy quân đội lấy kế “Ve sầu thoát xác” hấp dẫn dã nhân vây kín, lại tập kích bất ngờ đoạt được Tuyết Hải Quan, không phải do bộ cương thi Lương Trình kia làm, mà do Trịnh tướng quân làm.

Ví dụ, thiết kế loại pháo xa này, không phải Tiết Tam làm, do Trịnh tướng quân hắn làm.

Ví dụ, trong thủ thành chiến, suất lĩnh tử sĩ bổ sung thiếu sót trên tường thành, không phải Phiền Lực, vẫn là Trịnh tướng quân hắn!

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!