Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 681: HÀI TỬ?!

Điền Vô Kính vẫn nghe, biểu tình cũng không có thay đổi gì.

Cảm giác này như một học sinh hoàn thành tác phẩm của hắn, sau đó mang đến cho giáo viên xem, để giáo viên nhận xét.

Rốt cục, Trịnh Phàm nói xong rồi.

Điền Vô Kính gật gù, mở miệng nói:

-Làm rất tốt.

Ba chữ nhận xét này đã nói rõ.

Các phương diện điều hành quân sự, nắm bắt thời cơ, kỵ binh xen kẽ mà nói, Trịnh Phàm, nha không, Lương Trình chỉ huy, hoàn toàn không thành vấn đề.

Giáo viên nghiêm ngặt tới đâu, cũng rất khó xoi mói thiếu xót gì trên bài thi kia, bởi lời giải phần này vốn được người học sinh này chép của người đồng nghiệp giáo viên kia.

Trịnh Phàm lập tức khiêm tốn nói:

-Thuộc hạ vẫn không dám quên Hầu gia dốc lòng giáo dục với thuộc hạ, những lời Hầu gia đã nói, thuộc hạ đều ghi tạc trong lòng, thường thường nhai lại, học tập lĩnh hội.

-Đừng khiêm nhường, nói câu thật lòng, toàn bộ Đại Yến, dưới con mắt của Bản Hầu, người có thể đánh trận so với Trịnh tướng quân ngươi, không đến mấy người.

-Thuộc hạ còn kém xa, kém xa lắm.

-Chỗ kém, đơn giản về mặt quân lực thôi.

Điền Vô Kính nói thẳng.

Trịnh Phàm vẫn cảm thấy, Điền Vô Kính kinh tài tuyệt diễm, bất luận trên phương diện võ học hay binh gia, đều tuyệt đối là nhân vật thiên tài.

Nhưng theo Trịnh Phàm, Lương Trình vẫn không thua kém Điền Vô Kính!

So sánh song phương lẫn nhau, điểm thiếu hụt chính là, Điền Vô Kính có dòng chính Tĩnh Nam quân, đồng thời còn có thể điều động tất cả binh mã Đại Yến, mà Lương Trình chỉ vẻn vẹn điều động được Thịnh Lạc quân.

Ngay cả Tiết Tam, nếu ngươi để sức mạnh của một quốc gia chống lưng cho hắn, để hắn chế tạo, thiết kế loại pháo xa, hiệu quả mang đến tuyệt đối phi thường lớn!

Tứ Nương quản lý tài chính, nhất định hơn chứ không kém những lão gia Hộ bộ kia.

Đơn giản người mù, riêng công tác giáo dục chính trị tư tưởng của hắn, tuyệt đối lợi hại hơn những lão quan gia Lễ bộ kia giảng về Thiên tử" "Trung quân ái quốc".

Tất cả Ma Vương không kẻ nào kém, có điều thực lực bọn hắn đều bị Trịnh Phàm quản chế lại.

Nói như vậy đây, không thể gấp, từ từ đi.

-Bản Hầu vừa mới thấy qua pháo xa trong thành, tại sao trước chiến tranh không báo cáo cho Bản Hầu biết?

Trịnh Phàm sửng sốt một chút.

Kỳ thực, lúc trước trong đại doanh ngoài Dĩnh Đô chờ Tĩnh Nam Hầu trong vòng hai tháng kia, Tiết Tam chuyên môn huấn luyện một nhóm người chế tạo những khí cụ này, nhưng được chế tạo cực kỳ bảo mật.

Đối với việc này, Trịnh Phàm chỉ có thể lưu manh nói:

-Bản thân chế tạo bảo bối vì lập công!

-Ha ha.

Điền Vô Kính ngược lại không tức giận với Trịnh Phàm, mà đi vào tòa nhà trong Tuyết Hải Quan.

-Đi chuẩn bị ít đồ ăn.

Trịnh Phàm dặn dò giáp sĩ giữ cửa, nói.

-Dạ, tướng quân.

Lập tức, Trịnh Phàm cùng Điền Vô Kính tiến vào tòa nhà.

Điền Vô Kính đứng ở trong sân, nhìn xích đu, bàn trà đặt giữa sân, cùng với ít mứt hoa quả mới ăn dở một nửa.

Trịnh Phàm cũng nhìn thấy, lúc này mặt già đỏ ửng.

-Tháng ngày này Trịnh tướng quân khổ cực rồi!

Trừ bỏ tối hôm qua, kỳ thực phần lớn thời gian dã nhân đều không ra sức công thành, ở giữa còn một quãng thời gian “Trống”.

Trịnh Phàm nghe vậy, nghiêm nghị hồi bẩm nói:

-Hầu gia, chủ soái nhàn nhã, quân tâm có thể ổn định.

Chủ soái tự tin thản nhiên, như vậy quân sĩ phía dưới nhìn thấy, trong lòng tự nhiên ổn định rồi.

Rất nhiều lúc, xác thực loại “Nhàn nhã” này giúp tăng lên sĩ khí cùng với ổn định quân tâm.

-Lý do này thật hay.

-Hầu gia quá khen rồi, kỳ thực, mạt tướng đều mở ra cửa lớn dựa ngủ ở chỗ này, vì để những binh sĩ ngoài đại môn kia có thể nhìn thấy. Hơn nữa, trước đó vài ngày mạt tướng còn nhiễm phong hàn, vừa mới khỏi.

-A.

Điền Vô Kính không ngồi xuống trên xích đu, mà theo thói quen ngồi xuống trước ngưỡng cửa chính.

Kỳ thực, thời điểm mặc giáp, lúc ngươi ngồi trên ghế sẽ không thoải mái, giáp trụ phía sau lưng sẽ đặt lên chỗ tựa lưng ghế, ngược lại ngồi tùy tiện sẽ thoải mái hơn.

Trịnh Phàm ngồi trên mặt đất bên cạnh.

-Vô Cương đâu?

Điền Vô Kính hỏi.

-Bẩm Hầu gia, Đại Điện hạ đi sứ cánh đồng tuyết, trước đó vì phòng ngừa bộ lạc cánh đồng tuyết phát hiện Tuyết Hải Quan có dị dạng, cùng đại quân dã nhân kia giáp công nơi này, Đại Đại hoàng tử chủ động xin đi giết giặc, du thuyết chư bộ trên cánh đồng tuyết.

Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:

-Hiện tại đến xem, hiệu quả rất tốt, mãi cho đến hiện tại, tuy nói mặt phía bắc thường thường có kỵ binh cỡ nhỏ của dã nhân tới thăm dò, nhưng nói chung vẫn chưa xuất hiện tình huống dã nhân trên quy mô lớn công thành.

Lời giải thích bên ngoài tự nhiên phải nói vậy, nhưng Điền Vô Kính không phải người ngu, tự nhiên nghe hiểu ý của Trịnh Phàm trong lời nói.

Còn việc Đại hoàng tử chủ động xin đi giết giặc, nghe một chút thì thôi, theo Tĩnh Nam Hầu biết về Trịnh Phàm, chủ ý này khẳng định do Trịnh Phàm nghĩ ra.

Du thuyết bộ lạc cánh đồng tuyết, nói suông làm sao du thuyết?

Không cho vàng bạc tiền hàng được, vậy chỉ có thể đi đồng ý.

Trong này, khẳng định còn có rất nhiều chuyện phạm vào kỵ húy.

-Bản Hầu biết rồi.

Trịnh Phàm thở một hơi dài nhẹ nhõm, hắn rõ ràng, ý của Tĩnh Nam Hầu nói, những chuyện tiếp theo Tĩnh Nam Hầu sẽ giúp hắn thu đuôi!

Một ít chuyện phạm vào kỵ húy này do Trịnh tướng quân hắn đi làm, coi như Yến Hoàng không truy cứu, cũng sẽ gây nên phiền toái không nhỏ.

Nhưng Tĩnh Nam Hầu đã xác nhận “Bảo kê” hắn, vậy thì không ai dám ho he câu nào.

Phải biết Trấn Bắc Hầu có thể nướng đùi dê trong Ngự Hoa viên của Bệ Hạ, có tên Ngự sử nào không mắt dám đi trách hắn?

Quay đầu lại, chuyện gì đều tới tay Hầu gia phân phó, nếu Hầu gia đã giúp, tự nhiên không thành vấn đề rồi.

Như vậy sẽ không ảnh hưởng đến công lao của hắn, đổi thành những khác lãnh đạo, khả năng có thể, nhưng đối với Điền Vô Kính, Trịnh Phàm không lo lắng cái này.

Điền Vô Kính dám cắt xén công lao, vậy bản thân Trịnh Phàm hắn sẽ đi đánh cái mông của tiểu hầu gia.

Huống hồ nửa năm qua, Điền Vô Kính cho tiền sữa bột, quả nhiên phong phú đến dọa người rồi.

-Không dễ dàng.

Điền Vô Kính lại nói.

Ngươi khổ cực, chính là thừa nhận ngươi trả giá.

Không dễ dàng, lại là tán thành với thành quả của ngươi.

Trịnh Phàm biết, đây muốn xác lập công huân và địa vị của hắn trong chiến dịch này.

Lúc này hắn quỳ đơn gối xuống, chuẩn bị biểu hiện bản thân không dễ dàng chút nào!

Ai biết được, bên này đang ấp ủ tâm tình…

Từ trong phòng ngủ giữa nhà, một vị thiếu phụ đi ra, cuộn lại tóc, xuyên áo gấm, vóc người đẫy đà không béo ngấy, trên mặt hơi phấn xuân, còn mang theo vẻ ngây thơ.

Điền Vô Kính nghiêng mặt sang bên, nhìn về phía nàng.

Trịnh tướng quân quỳ trên mặt đất, trong lúc nhất thời ngây người như phỗng, mẹ nó, ai sắp xếp!

Điền Vô Kính tức đến nở nụ cười:

-Ha ha, ngươi Trịnh tướng quân thật đúng không dễ dàng, nếu Bản Hầu đến chậm một chút, có phải đã có hài tử ra đời rồi?

Vị thiếu phụ vừa ngủ một giấc ngon, vừa mơ mơ màng màng tỉnh dậy, nghe đến hai chữ hài tử, lập tức ý thức được gì, theo bản năng hô:

-Hài tử, con của ta đâu, con ta đâu!

". . ." Trịnh tướng quân.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!