Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 686: KIẾM THÁNH TỈNH

Kỳ thực, Tĩnh Nam Hầu sớm nói chuyện này với hắn, mục đích gì, chính vì nghĩ cho hắn một khoảng thời gian thong dong bố trí bước đệm.

Rốt cuộc, Hầu gia ở Lịch Thiên thành, tự nhiên biết thương phẩm Thịnh Lạc thành hút hàng thế nào, cũng rõ ràng nếu Trịnh Phàm cần dọn nhà mà nói, sẽ tiêu hao bao nhiêu thời gian.

Cho tới việc phòng giữ Thịnh Lạc thành đời tiếp theo sẽ đối với mặt với “Thịnh Lạc thành” thế nào, cái này không phải chuyện Trịnh Phàm quan tâm.

Hắn chẳng bao lâu nữa phải thăng nhiệm Tổng binh Tuyết Hải Quan, một phòng giữ Thịnh Lạc thành nho nhỏ, còn chưa xứng nói chuyện với hắn.

Lúc này, Phiền Lực chạy tới, sau khi đi vào, hơi kinh ngạc:

-Các ngươi đều ở chỗ này.

-Xảy ra chuyện gì rồi?

Trịnh Phàm hỏi.

-Chủ thượng, Kiếm Thánh tỉnh lại rồi!

Kiếm Thánh tỉnh rồi, nhưng Kiếm Thánh tựa hồ cũng co quắp rồi.

Sau khi Tiết Tam một lần nữa kiểm tra, ra một cái kết luận, tạm thời Kiếm Thánh không xuống giường được, thân thể thiếu thốn lợi hại, nằm ở trạng thái gần “Đèn cạn dầu”, nhưng sẽ không khô.

Thời kỳ nguy hiểm nhất đã qua, nhưng sau đó có thể tự gánh vác sinh hoạt hay không, cần quan sát một thời gian nữa, đồng thời cũng phải mong chờ một chút kỳ tích xuất hiện.

Khó có thể tưởng tượng, trước đó vài ngày, Kiếm Thánh đại nhân vừa mới ở ngoài Tuyết Hải Quan, một người chém giết ngàn kỵ vì bảo vệ Tuyết Hải Quan lập xuống đại công.

Lúc này chỉ có thể bi ai nằm đây.

Trịnh Phàm ngồi xổm xuống bên giường, Kiếm Thánh mở miệng nói:

-Điền Vô Kính đến rồi?

Trịnh Phàm gật gù.

-Đến rồi, lần này dã nhân vào Tấn địa, trên cơ bản đã xong!

Biểu tình trên mặt Kiếm Thánh thả lỏng hơn nhiều.

Đây là niềm tin của Kiếm Thánh, cũng là điểm ký thác lớn nhất của hắn trong nửa năm qua, nó rốt cuộc hoàn thành rồi.

-Hiện tại ta đã là kẻ tàn phế rồi!

-Ngươi vì Chư Hạ lập công, ngươi vì Đại Yến chảy máu… Yên tâm, ta sẽ nuôi ngươi.

Kiếm Thánh không để ý lắm, tiếp tục nói:

-Tiền thưởng một ngàn thủ cấp dã nhân.

-Sẽ tính ra, cho ngươi phanh. . . Cho vị phu nhân kia.

Kiếm Thánh nhắm chặt mắt lại, tựa hồ yên lòng rồi.

Trịnh Phàm thật lo lắng sau khi trong lòng Kiếm Thánh không còn lo lắng, giống những lão thái đầu, lão thái thái kia hoàn thành tâm nguyện suốt đời, trực tiếp oảng!

Nhưng cũng may, cho dù Kiếm Thánh cơ quắp, vẫn rất vững chắc.

-Ta không muốn ngươi chăm sóc, ta đã nói rồi, kiếm của ta, chỉ giúp ngươi giết dã nhân, bây giờ, dã nhân bị trục xuất, cho dù ta là kẻ tàn phế, cũng không tiếp tục nghe ngươi, giúp ngươi nâng kiếm rồi.

-Ách, ta sao kìm được ngài.

-A, nhìn ta phế bỏ, đã cưỡng ép muốn dùng.

-Lời này của ngài, nghĩ ta giống loại người kia sao?

-Không phải giống, mà chính là loại người kia!

Trịnh Phàm cười nói:

-Ngài an tâm dưỡng thương, chậm rãi điều trị thân thể, nếu không động kiếm được, ta giúp ngài lựa chọn một ít hạt giống, để ngài dạy dỗ tốt, cũng coi như phát huy nhiệt lượng dư thừa của ngài. Nếu thân thể sẽ có chuyển biến tốt, vậy cái kia còn cầu không được!

-Dã nhân không còn, ta sẽ không làm việc cho ngươi.

-Ngài nghe ta nói hết lời, sau đó có địa phương cho ngài ra sức, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau này ta sẽ đóng giữ Tuyết Hải Quan.

-Đóng giữ Tuyết Hải Quan?

-Hừ hừ.

Kiếm Thánh nở nụ cười, tuy hắn cười đến rất miễn cưỡng, nhưng có thể thấy được, hắn rất vui mừng.

-Ngươi thất đức như vậy, có ngươi thủ nơi này, ta yên tâm hơn nhiều.

". . ." Trịnh Phàm.

Kiếm Thánh mím mím môi, nói:

-Nhưng ta đã phế bỏ.

-Nuôi dưỡng thương tốt, hẳn có thể xuống giường.

-Xuống giường cũng phế bỏ.

-Làm một tên lính thủ thành cũng được, giả trang một chút cũng được.

-Cái này ngược lại có chút hi vọng.

Trịnh Phàm cười nói:

-Vậy ngài phải khôi phục thật tốt.

Kiếm Thánh nói:

-Được, nhưng ta có một yêu cầu.

-Ngài nói đi.

-Ta chỉ thủ cửa bắc.

-Bên trong.

Giữ lại Kiếm Thánh, tiếp tục lấy lễ để tiếp đón, dù sao đây cũng là một hi vọng, dù sao người ta cũng là nhân vật khủng bố từng mở cảnh lên Nhị phẩm, tương đương với một người sáng tạo kỳ tích, sáng tạo thêm chút kỳ tích nữa, cũng không quá đáng chứ?

Coi như thực sự không được, nuôi hắn một cái, cũng không vấn đề gì.

Hơn nữa, nói thật, nuôi một vị Kiếm Thánh, so với nuôi Trịnh Phàm hắn, kỳ thực đỡ tốn hơn nhiều.

Sau khi tới thế giới này, Trịnh Phàm từng là một tác giả vẽ truyện tranh châm biếm, bản thân Trịnh Phàm nhìn rất nhiều người, giống như nhân vật phụ mâng nhìn nhân vật chính.

Đối với Trịnh Phàm hắn, nếu không có bảy vị Ma Vương này nâng đỡ, căn bản không đi tới ngày hôm nay.

Mà mỗi lần xung phong tất nhiên có chuyện ngoài ý muốn, để Trịnh tướng quân cũng nhận rõ hiện thực, bản thân hắn cũng không phải nhân vật “Thiên tuyển chi nhân” gì.

Trên thực tế, trong lịch sử phần lớn người cuối cùng làm việc lớn, đều là nhân vật rất “Chó”, ví dụ như Tư Mã Ý.

-Ngài đừng nghĩ cái khác, đúng rồi, chẳng bao lâu nữa, bách tính trong Thịnh Lạc thành đại khái sẽ di chuyển tới đây, chúng ta nơi này sẽ làm công tác phân phối nhà cửa công việc, vị kia cũng đến, ngài yên tâm.

Người phụ nữ kia nhất định sẽ đến, nàng là một góa phụ, vì hài tử, vì kế sinh nhai, tất nhiên sẽ đến.

-Ta đã là kẻ tàn phế, còn trì hoãn người ta làm cái gì?

-Được, vậy đến thời điểm thử thách ánh mắt của ngài rồi!

Xuất phát từ bản năng nghề nghiệp đời trước, Trịnh Phàm cảm thấy nội dung vở kịch dáng dấp như vậy, tuy rằng máu chó, nhưng đẹp đẽ.

-Bắt kẻ phế nhân như ta thử thách người ta có ý gì, hoặc làm khổ ta, hoặc làm khổ nàng, hơn nữa nàng vốn không dễ dàng.

-Ngài thật sự là người tốt.

Trịnh Phàm thở dài.

-Không thể nói vậy, ta đang chuộc tội cho hành vi của bản thân.

-Đứng tiêu cực như vậy, chí ít tiểu kiếm đồng còn chờ ngươi tiếp tục phụ đạo đây, hai mươi năm sau, để trên đời này lại xuất hiện một Nữ Kiếm Thánh, cũng coi như một đoạn giai thoại đi.

-Chẳng lẽ ngươi không biết, sau khi nàng tu luyện thành công, người đầu tiên nàng muốn giết, kỳ thực là ngươi sao?

Càn Quốc đệ nhị kiếm, cũng chính là sư phụ của tiểu kiếm đồng, bị Trịnh tướng quân hạ lệnh loạn tiễn bắn chết.

-Nàng còn lâu mới lớn.

-Ngươi không sợ?

-Đệ đệ của ngài cũng coi như chết trên tay ta, ta nơi này không phải đang nói chuyện với ngài sao?

Con mắt Kiếm Thánh híp híp, nói:

-Đúng.

-Chuyện sau này, giao cho sau này nói đi, còn ngài chớ suy nghĩ quá nhiều, cần dưỡng thương tốt.

Trịnh Phàm rời khỏi gian nhà, đi tới bên ngoài, chậm rãi xoay người.

Hắn không thích loại cảm giác bị sắp xếp kia, một câu câu nói của người khác có thể sắp xếp vận mệnh của hắn.

Loại cảm giác cuộc sống không nằm trong tay bản thân, thật không tốt.

Nhưng không thể phủ nhận chính là, Tĩnh Nam Hầu cuối cùng nói câu kia, để cho hắn rất động lòng.

Nếu hắn có thể dừng bước tại Tuyết Hải Quan, chế tạo nơi này thành phiên trấn thuộc về hắn.

Vừa gõ dã nhân trên cánh đồng tuyết vừa thỉnh thoảng “Thăm hỏi” Sở Quốc một hồi.

Dưới trình độ nhất định, Trịnh Phàm hoàn toàn có cơ hội phát triển trở thành thế lực tương tự Trấn Bắc Hầu phủ lúc trước.

-----

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!