Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 687: RẤT KHỎE MẠNH

Điền Vô Kính nói, nơi này hiểm yếu, ý chính là nơi này chính là trọng trấn chống triều đình.

Nếu không nể mặt mũi, quá mức thả dã nhân lần thứ hai nhập quan, quá mức xuôi nam tiếp dẫn người Sở đi vào.

Trịnh Phàm sẽ không làm vậy, nếu bị bức cuống lên, hắn không phải Lý Lương Đình, cũng không phải Điền Vô Kính.

Nếu thực sự không được, lão tử hất bàn! Đến đi! Đến chơi lão tử!

-Hô…

Thở một hơi dài nhẹ nhõm, Trịnh tướng quân nhất thời điều chỉnh tốt tâm thái, ngay lập tức tràn đầy nguyên khí phấn đấu cho sự nghiệp tương lai!

Đợi lúc Trịnh Phàm đi ra, mới biết A Minh đã dẫn hai mươi kỵ binh ra khỏi thành chạy tới Thịnh Lạc rồi.

Đương nhiên, Trịnh Phàm sẽ không cảm động với sự chủ động của A Minh, hắn rõ ràng A Minh thèm rượu ngon tư tàng tại Thịnh Lạc thành, thậm chí trong chốc lát không trì hoãn được nữa.

Kỳ thực, có một việc A Minh không nói, những người khác cũng không biết.

Đó chính là lúc trước sắp xếp ở trong nhà Trịnh tướng quân, vị thiếu phụ trang điểm mặc quân áo đẹp, tắm rửa sạch sẽ, kỳ thực do A Minh sắp xếp.

Vào lúc này không nhanh chóng lách người, chẳng lẽ ở lại đến đêm nay lại tính sổ?

Rốt cuộc quỷ hút máu kiêu ngạo, một mực nghĩ động một chút ngón tay nghênh hợp chủ thượng, lần này tự nhiên thất bại, cần ra ngoài trốn tội trước.

Ngoài thành, có Lương Trình đang bận việc, Điền Vô Kính bên kia nếu qua ăn cơm, chỉ tán gẫu vài lời, cũng lười bái phỏng rồi.

Bởi Trịnh Phàm rõ ràng, Điền Vô Kính không phải loại người thích bài diện.

Sau đó Trịnh Phàm chợt phát hiện bản thân gặp phải chuyện rất lúng túng.

Trước mắt, hắn đã không còn việc gì để làm rồi!

Mặc dù hắn đã quen với loại sinh hoạt ăn no chờ chết, mọi việc đều dựa vào Ma Vương chống đỡ, nhưng trong giây lát, vẫn cảm thấy có chút trống vắng.

Trịnh tướng quân trở lại tòa nhà của hắn, lúc trống vắng, hắn thích ngủ nhất, đây là phương pháp tốt nhất đối phó trống vắng.

Kết quả lúc trở về, Trịnh Phàm chợt phát hiện thiếu phụ ôm hài tử kia, đang ngồi trong sảnh đường, lần này nhận ra rồi.

-Đại nhân, ngài trở về rồi.

-Ngươi. . .

Trịnh Phàm đi vào phòng lớn, ngồi xuống trên ghế dựa.

Thiếu phụ kia đặt hài tử xuống ghế, sau đó quỳ sát dưới chân Trịnh Phàm, giúp Trịnh Phàm cởi ủng.

Trịnh Phàm không từ chối.

-Đại nhân, nước đã được đun rồi, thiếp thân hầu hạ ngài rửa chân.

Trịnh Phàm gật gù.

Giây lát sau, thiếu phụ kia bưng chậu gỗ tới, dùng tay kiểm tra lại nhiệt độ nước, lúc này mới nâng chân Trịnh Phàm để vào trong chậu, bắt đầu tỉ mỉ lau chùi.

Trịnh Phàm làm dáng chuẩn bị nghiêng về phía trước, muốn đưa tay nâng cằm nữ nhân kia lên, để nàng ngẩng đầu.

Ai ngờ vừa chuẩn bị làm động tác kia, nữ nhân kia đã tự mình ngẩng lên.

Trên khóe miệng nữ nhân có một nốt ruồi, lại càng lộ ra vẻ quyến rũ thành thục.

-Cực khổ rồi.

Trịnh Phàm nói.

-Nhận được đại nhân cứu giúp, cứu sống hai mẹ con ta.

Bình thường trong tiểu thuyết võ hiệp, nếu ngươi cứu một người phụ nữ.

Nếu như dung mạo ngươi xấu, đó chính là đời sau làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình của thiếu hiệp!

Nếu như dung mạo ngươi soái, đó chính là thiếp thân đồng ý lấy thân báo đáp.

Đương nhiên, vị tỷ tỷ này, nàng không phải nữ hiệp, nàng cũng không còn lựa chọn nào khác.

Không nói lúc trước dã nhân công thành, coi như chiến sự bình định, nàng là một quả phụ không nhà còn mang theo đứa trẻ, muốn làm sao đem đứa trẻ kia sinh tồn, cũng là chuyện cực kỳ gian nan.

Mà thời đại này, không lập dị nhiều như vậy.

Áo cơm đầy đủ mà biết lập dị, lúc vấn đề sinh tồn gặp khó, người ta sẽ biết chọn thế nào!

-Nói quá lời, ta có. . . Ta có phu nhân rồi.

Trịnh tướng quân nói.

Nữ nhân hơi sững sờ, lời này đặt hậu thế, ý chính là ta đã có lão bà, ngươi và ta chỉ có thể vui đùa một chút, hoặc ngươi làm Tuesday của ta đi!

Nhưng thời đại này, đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện rất bình thường, ý là lão gia ta sợ vợ!

Nữ nhân nở nụ cười, nàng làm sao cũng không ngờ tới, Trịnh tướng quân có thể lập chiến công hiển hách như vậy…

Lại sợ vợ!

Tâm Trịnh Phàm, bỗng nhiên nhảy lên một cái!

Người có thể nắm được sắc đẹp trước mặt, kỳ thực không ít, nhưng có thể nắm lấy nội tâm, vậy đúng là số ít rồi!

Trừ phi giống A Minh và Lương Trình loại kia, đều là động vật máu lạnh!

Mà lúc nữ nhân này giúp hắn rửa chân, còn có thể tiện thể gãi một gãi.

-Thiếp thân, không hy vọng danh phận xa vời, cũng không dám hy vọng xa vời, chỉ cầu có cơ hội có thể báo đáp ân cứu mạng của tướng quân.

Nói từ đáy lòng, Tứ Nương có tính là cọp cái hay không?

Kỳ thực Tứ Nương vẫn khuyến khích Trịnh Phàm thu mấy tiểu nương tử nàng dạy dỗ, nhưng Trịnh Phàm vẫn không hề bị lay động.

Một mặt, Trịnh Phàm xác thực không hứng thú gì đối với đám Loly kia.

Mặt khác, Trịnh tướng quân đã từng chủ biên tác phẩm “Phong Tứ Nương”, cũng biết rõ ràng nhân vật Tứ Nương được thiết lập thế nào, nàng thích thay nữ tử khác trừng phạt nam nhân phụ lòng, Trịnh tướng quân đang thắc mắc không biết chuyện thế nào có phát sinh trên người hắn hay không?

Nhưng…

Nhưng Trịnh tướng quân không dám đi đánh cược!

-Đúng rồi, ngươi còn có sữa chứ?

Trịnh Phàm hỏi.

Nữ nhân sửng sốt một chút, quay đầu nhìn cổng lớn bên ngoài đã đóng.

Sau khi hơi do dự, nàng bắt đầu cởi áo tháo dây.

-Mặc lại.

Trịnh Phàm nói.

Nữ nhân dừng lại động tác.

-Ta không nói lần thứ hai.

Nữ nhân kia mặc quần áo lại.

-Ta có đứa bé, cũng còn nhỏ, chờ một thời gian nữa, nó sẽ đến, ngươi có thể thể làm vú em của nó.

-Đa tạ đại nhân, đại nhân đại ân đại đức, nô tỳ ghi nhớ trong lòng.

Nữ nhân kia quỳ sát dưới chân Trịnh Phàm, dập đầu.

Nàng rõ ràng Trịnh Phàm đã quyết định thu nhập nàng.

Trong thế đạo tùm la tùm lung thế này, có thể thu được một chốn dung thân, đã đủ để nàng cảm động đến rơi nước mắt.

-Đứng lên đi, đúng rồi, ta còn chưa hỏi, ngươi tên là gì?

-Nô tỳ khuê danh Ấn Nguyệt, phu gia họ Hầu, bổn gia họ Khách, đại nhân có thể gọi nô tỳ là Khách Thị.

". . ." Trịnh Phàm.

Ngoài Tuyết Hải Quan, Yến quân đang thu hồi hành động quân sự, tù binh dã nhân bị trói thành đàn, do Thịnh Lạc quân đến tiếp nhận.

Trong soái trường vừa mới dựng lên, Tĩnh Nam Hầu một người nằm bên trong, trong tay hắn vẫn cầm một cái yếm đỏ.

Nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện đường may cái yếm này rất thô ráp, phía trên thêu con hổ hơi khoẻ mạnh kháu khỉnh quá đáng.

Tĩnh Nam Hầu cứ như thế ngồi ở chỗ đó, không nhúc nhích.

Thân binh bên ngoài đã sớm được dặn dò, ngăn cản tướng lĩnh đến báo cáo, để bọn họ tự mình quyết đoán.

Đại chiến đã kết thúc, cũng không còn chuyện quan trọng gì rồi.

Nhìn cái yếm trong tay, trong ánh mắt rất bình tĩnh của Tĩnh Nam Hầu, để lộ ra một vệt hồi tưởng.

-Rất khỏe mạnh. . .

-Rất chắc nịch. . .

-Rất hiếu động. . .

-Còn lỳ quá mức…

Hầu gia nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu, khóe miệng của hắn, bắt đầu chậm rãi lộ ra một vệt cong, như đang cười.

Nhưng nơi sâu xa trong con mắt hắn lại từ từ ửng hồng!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!