Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 696: KHÔNG SAO CẢ

Trịnh tướng quân không biết sự tích của hắn truyền tới một huyện thành nhỏ trong Thiên Thành quận này, khiến tiểu đồng bọn hắn kích thích thế nào?

Thử nghĩ, lúc đầu gặp gỡ, ngươi chỉ là một tên giáo úy nho nhỏ của Hổ Đầu thành không đáng chú ý.

Vì liều mạng tiến thân, không tiếc che trước mặt Sa Thác Khuyết Thạch thay ta đỡ một đao.

Khi đó tuy ta chỉ là một vị Vương gia nhàn nhã, nhưng nói chung vẫn khác nhau một trời một vực với ngươi.

Mà bây giờ, phía sau ngươi có Thiết kỵ xếp hàng, theo ngươi ngàn dặm bôn tập, dùng đầy rẫy bạch cốt phía dưới Tuyết Hải Quan kia, xây công huân cho ngươi.

Kiếm Thánh kiêu ngạo kia cũng làm việc cho ngươi, nghe lệnh ngươi, chém giết cho ngươi.

Giang hồ nghe đồn khí phách của ngươi, triều đình lưu truyền quân công của ngươi.

Ngay cả trong quán trà nhỏ bé kia, cũng bị chuyện xưa của ngươi hấp dẫn.

Thiếu niên Yến Quốc nếu sợ bị cha đánh, không được học Tĩnh Nam Hầu kia, vậy muốn học vị Trịnh tướng quân này một chút, không phải chuyện xấu chứ?

Mà ta đây, trong thành Nam An huyện, an nhàn một lúc cười, một lúc lại nghiêm mặt.

Lừa người khác, chung quy lừa gạt không được mình.

Coi như bản thân hắn thả xuống tất cả cam lòng, hận cũng hận không kịp, hận cũng hận không lên, hận. . . Cũng không dám hận.

Nhưng trong bản tâm, lại tức giận bất bình từ lâu!

Yến bộ đầu dùng tay đánh giường, vào lúc này hắn có thể phát tiết hậm hực trong lòng.

Không cần ngụy trang, không cần khắc chế, không cần để ý nhà ai là Mật điệp tư, nhà ai là Ngân Giáp vệ, nhà ai thuộc vị Nhị ca kia của hắn.

Cốc cốc cốc cốc!

Tiếng gõ cửa truyền đến, Yến bộ đầu sửng sốt một chút.

Cốc cốc cốc cốc!

Yến bộ đầu chần chờ một chút, từ trên giường nhảy lên.

Hắn vẫn chưa cởi quần áo, chưa rải mền, hắn vừa xoa mi tâm vừa đi đến cửa viện.

Hắn mở cửa mới phát hiện người đứng ngoài cửa không phải tiểu nương tử nhà mổ lợn kia, còn ai vào đây nữa?

Trong tay tiểu nương tử kia nhấc một cái rồ, thấy Yến bộ đầu, nàng cắn môi, như đang đấu tranh tâm lý, nhưng cuối cùng mở miệng giòn tan nói:

-Thịt cắt ba cân, nửa ấm rượu vàng, ta tự tay làm hai phần dưa cải, tiền còn thừa để phía dưới.

Yến bộ đầu nở nụ cười, hắn đưa tay nhận rổ.

Tiểu nương tử đứng ở ngoài cửa, trong lòng bỗng nhiên thất lạc.

Lập tức, tay của nàng bị tóm lấy, lôi vào trong cửa.

-Ca ca ta thật đói bụng.

Ánh nắng ban mai xuyên thấu qua cửa sổ giấy, vung chiếu vào.

Yến bộ đầu bị tiếng kéo đánh thức, hắn mở mắt ra.

Vừa nhìn, lại phát hiện tiểu nương tử nhà mổ lợn kia đang dùng kéo cắt bộ phận màu đỏ trên ga trải giường.

Tiểu nương tử người ta vừa bị “Phá thân”, còn có thể dậy rất sớm, mà dĩ nhiên cuộn tóc lên.

Hắn cảm giác bản thân hơi “Phế”, nhưng nữ tử nhà mổ lợn, thân thể vốn khỏe hơn nữ tử tầm thường nhiều đi.

Yến bộ đầu ngồi dậy từ trên giường, tiểu nương tử kia nhìn thấy vậy, cười tủm tỉm từ trong giỏ lấy ra một cái hầu bao, mở ra, đổ ra một ít bạc từ bên trong.

-Đây là chút bạc lẻ ta tích góp được trong những năm này, tất cả đều cho ngươi. Ngươi cầm chút bạc vụn này đi mua một chút điểm tâm hoa quả khô, làm cái lễ hỏi cho cha ta.

Trong lúc nhất thời Yến bộ đầu không biết nên nói cái gì.

Nữ tử cho rằng Yến bộ đầu hiểu sai ý nàng, lập tức nói:

-Ngươi tốt xấu gì cũng là một bộ đầu, ta làm buôn bán nhỏ trên đường, nói trắng ra ta “Bám” ngươi, nhà ta trèo cao ngươi, hiện tại người ta đã cho ngươi, nhưng ngươi có thể yên tâm, cha ta không đến mức ăn mỡ heo làm tâm trí mê muội, muốn “Bắt” ngươi ở rể. Ta không cho rằng nam nhân của ta làm chuyện không có cốt khí như vậy!

Tiểu nương tử kia dừng một chút, nói tiếp:

-Những bạc vụn này, ngươi đưa tới tay cha ta, mấy ngày nữa lại đổi thành đồ cưới, cha ta sẽ trả lại gấp đôi, đừng khinh thường chuyện làm ăn giết lợn này, thu được không ít tiền lãi đâu.

Yến bộ đầu há miệng, cũng không biết nên nói cái gì.

Ở rể?

Yến bộ đầu thật sự chưa bao giờ nghĩ tới, tuy cha hắn nghĩ hắn không ra sao!

Nhưng thử nghĩ một hồi, nếu cha hắn bỗng nhiên có một ngày biết con trai của hắn, muốn ở rể, hơn nữa còn ở rể một nhà mổ lợn, cha hắn sẽ phản ứng thế nào?

-Ngươi mệt mỏi, sáng sớm ăn chút gì để ta đi mua? Trên kệ bếp nhà ngươi còn không có gạo này, cái này thiếu nữa…

Nữ nhân vẫn nói liên miên cằn nhằn, còn bắt đầu nghĩ muốn mua thêm món đồ gì.

Yến bộ đầu đột nhiên cảm giác thấy rất hạnh phúc.

Hắn dã từng sở hữu qua giai nhân, nhưng bọn họ giống ráng màu chân trời, đã xem qua, đã tới, cuối cùng tản đi, mỗi ngày có thể chân chính làm bạn ngươi, vẫn là ánh tà dương vĩnh hằng kia.

Giọng của nữ nhân, càng ngày càng thấp rồi.

Tựa hồ bởi Yến bộ đầu vẫn không lên tiếng, nữ nhân kia bỏ việc trong tay, tự nhiên nói:

-Nếu ngươi không muốn kết hôn với ta, ta cũng không quấn quít lấy ngươi.

Nữ nhân đưa tay muốn đi rút cái trâm cài tóc kia.

Yến bộ đầu tay mắt lanh lẹ, nắm lấy tay của nàng, nói:

-Đói bụng, cùng ta ra ngoài mua chút đồ ăn.

Nữ nhân đáp một tiếng.

Lúc hai người cứ như đôi vợ chồng mới vừa mới bước ra cổng lớn, lúc này Yến bộ đầu sợ hết hồn.

Ông anh dâu hắn Hà Sơ đang ngồi ngoài cửa, trước người thả một vò rượu, trên eo mang theo một cái dao mổ, trên mặt râu ria xồm xàm.

Hắn nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn Yến bộ đầu, trong mắt như đang bốc hỏa.

Cha hắn đã ngăn cản, hắn cũng đã ngăn cản.

Nhưng em gái hắn lại cầm cái trâm kè sát cổ, nói nếu không để nàng đưa thịt, nàng sẽ chết trước mặt hai người.

Không cách nào, hắn chỉ có thể nhìn muội muội hắn đi vào.

Sau đó, hắn ngồi ở cửa một đêm.

Hà Sơ đứng lên, nhìn em gái hắn đã làm kiểu tóc phụ nữ có gia đình, cắn răng nói:

-Sau này nếu ngươi dám không tốt đối với em gái, ta sẽ…

Yến bộ đầu đưa tay, dùng động tác tên họ Trịnh kia ưu thích, vỗ vỗ vai anh vợ mổ lợn này.

Hà Sơ sững sờ, hiển nhiên toàn bộ Đại Yến, trừ bỏ Thịnh Lạc quân, những nơi khác còn chưa thích ứng được bầu không khí nơi này.

Yến bộ đầu hít một hơi, uốn éo cái cổ, sau đó ánh mắt hắn ngưng lại.

Hà Sơ cường tráng như vậy, đột nhiên cảm giác căng thẳng, khí thế khi trước trong phút chốc bị đánh tan rồi.

Yến bộ đầu vừa cười, vừa nhìn anh vợ, nói:

-Ngươi muốn làm Đại tướng quân không?

Phản ứng đầu tiên của Hà Sơ lại không phải bác bỏ tiểu tử này nói chuyện điên cuồng, tối hôm qua tiểu tử kia lừa gạt em gái hắn làm Hoàng Hậu, hôm nay lại nói với hắn làm tướng quân gì gì.

Nhưng chẳng biết vì sao, Hà Sơ chỉ lúng túng một hồi, âm thanh cũng thấp lại, nói:

-Ta… Ta chỉ biết giết lợn.

Yến bộ đầu lại vỗ vỗ vai của Hà Sơ, mặt nhìn về đông, cũng chính là vị trí của thành Yến Kinh, hào khí nói:

-Không sao cả!

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!