Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 697: VỀ NHÀ

Thuê xe ngựa nhỏ, buộc dây đỏ, không dám cài hoa, sợ có lời rêu rao, ngược lại trên mành chỉ mang theo châm thuê màu đỏ.

Người đánh xe là Hà Sơ.

Mấy ngày nay, Hà Sơ vẫn cảm thấy hắn không hiểu ra sao.

Hắn khổ cực che chở em gái, nàng chính là trân bảo trong mắt hắn và cha hắn.

Nhưng chỉ bởi một câu cực kỳ đường đột vô lễ của tiểu tử kia, em gái hắn chủ động trực tiếp đưa đến giường người ta!

Hắn không thể làm gì, bởi hắn biết em gái hắn bướng bỉnh từ trong xương, hắn biết nàng thật sự dám đâm cái trâm kia vào cổ.

Bây giờ gạo đã nấu thành cơm, ngươi vẫn không thể làm gì.

Nhà họ Hà ở Nam An huyện thành tất nhiên không tính là nhân vật có máu mặt gì, nhưng tuyệt đối không phải loại người sa cơ lỡ vận.

Hai cha con chỉ làm sạp hàng bán thịt lợn, nhưng kỳ thực tiền thu cũng không ít.

Hà Sơ lớn lên cường tráng, của cải gia sản không tính mỏng, bà mối đã sớm gạ mối, rất nhiều cô nương muốn gả vào nhà họ Hà, không nói đến những cái khác, riêng thức ăn mặn đã đầy đủ dọa người!

Cho nên, nhà lão Hà hắn không đến nỗi phải "Bán" con gái giúp nhi tử kết hôn!

Sau ngày đó, hai cha con thu hồi sạp hàng một ngày, không khai trương, hai người ngồi trên bàn nhỏ cùng buồn uống rượu.

Lúc đầu hai cha con chỉ buồn uống rượu, nhưng không nghĩ ra!

Sau nửa đêm, hai cha con trái lại càng uống càng tỉnh táo, bắt đầu ngươi một lời ta một lời thương lượng.

Lão cha nói: Ở rể?

Hà Sơ lập tức xua tay:

-Em gái không chịu đâu.

Đầu lão Hà lập tức héo đi, mà không đề cập tới người làm bộ đầu gì, nếu thật sự bắt tên kia ở rể, lúc Yến bộ đầu đi tuần nhai tại Nam An huyện, lưng đừng nghĩ thẳng nữa.

Trong thời đại này, nam nhân ở rể, đầu thấp hơn nửa.

Lão Hà không cách nào, lấy ra một cái rương gỗ dưới đáy giường, đặt trên bàn.

Trong rương gỗ này chính là của cải của lão Hà.

Hà Sơ nhìn cha hắn mở rương ra, nhìn bên trong chứa đồ trang sức, giấy sở hữu đất, và từng dãy bạc nén kia!

Lão Hà thở dài, nói:

-Từ lúc mẹ của các ngươi đi, mục đích lớn nhất của cha ngươi chính là kiếm sính lễ cho ngươi, kiếm đồ cưới cho Tư Tư.

Sính lễ và đồ cưới, từ xưa đến nay vốn không phải con số xác định.

Sính lễ nhiều có thể giúp nhi tử có được nhiều sự lựa chọn hơn, cưới được nương tử tốt.

Đồ cưới dầy, khuê nữ nhà mình gả cho nhà người ta, lưng mới có thể cứng, không bị khinh bỉ!

Đây là tâm ý của cha mẹ vì con cái, mà không phải mua bán!

-Hô…

Hà Sơ thở một hơi dài nhẹ nhõm, cho dù hắn là trưởng tử trong nhà, theo cha hắn mở sạp hàng lâu như vậy, nhưng hắn cũng không biết cha hắn lại tích lũy được gia nghiệp lớn như vậy.

Trước tiên không nói vàng bạc trang sức, riêng giấy tờ sở hữu đất, hắn cũng không biết nhà mình còn đất ở nơi khác!

Lão Hà chỉ chỉ rương gỗ, tựa hồ hơi hổ thẹn, dùng giọng thương lượng nói:

-Phủi đi một nửa?

Có câu nói: Anh chị em thân hay không thân, dựa cả vào việc cha mẹ có đối xử công bằng hay không.

Nhưng dựa theo bầu không khí bây giờ, nữ nhi đã gả ra ngoài như nước đã đổ ra, nói trắng ra, sản nghiệp trong nhà cuối cùng vẫn rơi xuống đầu con trai.

Hà Sơ lắc đầu một cái.

Sắc mặt lão Hà chìm xuống, chuẩn bị mở miệng mắng to súc sinh!

Ai ngờ, Hà Sơ trực tiếp bưng bát rượu, quay một vòng, nói:

-Tên Yến bộ đầu kia không phải người địa phương, cũng không biết giàu hay nghèo, nếu gia cảnh giàu có, đồ cưới của em gái ít, vậy ở bên kia khó ngóc đầu nói chuyện với cha mẹ chồng được. Gia đình giàu có, coi trọng nhất cái lễ nghi, nói trắng ra, chỉ thích nhiều của cải đi.

Hà Sơ dừng một chút, nói tiếp:

-Nếu gia cảnh hắn bình thường, thậm chí là nửa người sa cơ lỡ vận, đồ cưới của em gái ít cũng không được. Em gái phải theo hắn nhận nghèo, bản thân lại phải hầu hạ cha mẹ, trượng phu, sau đó còn phải hầu hạ hài tử… Đưa hết cho em gái đi!

Lão Hà sửng sốt một chút, nói:

-Ngươi, ngươi không muốn lấy vợ nữa?

Hà Sơ đưa tay vỗ vỗ lồng ngực, nói:

-Tiền không còn, chúng ta lại kiếm tiếp, con trai có kém đến đâ, cũng không đến nỗi không cưới được nàng dâu.

Lão Hà do dự một chút, thầm nghĩ vậy.

Rốt cuộc khuê nữ chính là trân bảo của hắn, mỗi ngày hắn đi làm về mệt, lúc nhìn khuê nữ dưới ánh đèn may vá quần áo cho hắn, hắn lại nghĩ đến mẹ nàng, phảng phất một thân mệt nhọc trong chớp mắt không còn nữa.

Hắn không nỡ để con gái bị oan ức, một điểm đều không nỡ lòng bỏ.

Cuối cùng, lão Hà vỗ bàn một cái, hô:

-Bên trong!

So với nhà lão Hà "Như gặp đại địch" chuẩn bị các loại, chỗ Yến bộ đầu ngược lại như người không liên quan.

Người vẫn ngủ khì khì, thậm chí còn ăn căng diều không gánh nửa điểm trách nhiệm?

Buổi sáng và buổi tối mỗi ngày, Hà Sơ đều chờ đợi ngay cửa nhà Yến bộ đầu.

Ta xấu hổ không nói ra được, nhưng vẫn dùng ánh mắt trừng ngươi, trừng ngươi, trừng ngươi!

Yến bộ đầu da mặt dày, mỗi lần đều cười ha hả.

Ngay lúc Hà Sơ chuẩn bị cầm dao mổ lợn tới nói chuyện, Yến bộ đầu ưỡn mặt lại đây nhìn.

Làm gì?

Ta vay tiền đại ca!

Thuê xe?

Thuê xe làm gì?

Về nhà.

Nhà lão Hà ngàn chờ vạn chờ, hai cha con chờ đến lông mày sắp bốc khói, rốt cuộc đã nhận được câu trả lời chắc chắn của Yến bộ đầu.

Nàng dâu xấu cũng phải về gặp cha mẹ chồng.

Đây là lễ nghi, lễ nghi không thể bỏ!

Yến bộ đầu không có tiền, vậy mượn!

Xe ngựa lớn vô cùng trải chuốt, ba con ngựa kéo xe, lão Hà ra lệnh một tiếng, liều mạng thịt một con lợn, thuê!

Một đời làm nghề mổ lợn, chính vì ngày hôm nay có thể thẳng tắp sống lưng, đàng hoàng như vậy!

Nhưng Yến bộ đầu vẫn cản lại, nói không cần phô trương lãng phí như vậy.

Lão Hà không hài lòng, tại sao kêu lãng phí?

Mặt mũi Yến Tiểu Lục ngươi không đáng giá, nhưng nhà lão Hà ta còn cần cái mặt này!

Lão Hà trực tiếp chỉ vào mặt Yến bộ đầu, phun ra nước bọt:

-Lão phu muốn gặp gỡ nhà thông gia, nhà ta không phải nhà giàu đại phú gì, nhưng nếu bắt nặt khuê nữ nhà ta, ta sẽ đón nàng về.

Lúc lão Hà nói lời này, quả nhiên có thể so với thái sơn áp đỉnh!

Đương nhiên, nếu hắn biết bản thân muốn so tài với nhà người ta rốt cuộc là ai, không biết có thể giữ được một phần khí thế như bây giờ không?

Yến bộ đầu không biết xấu hổ, nói thẳng.

Tiền lương lậu của hắn đều để ăn ăn uống uống, tất cả “Tiền hiếu kính” của các cửa hàng đều để hắn uống rượu say, thật sự không sót lại cái gì.

Sau này hắn hứa sẽ sống thật tốt, tiền bạc tất nhiên để nàng dâu quản, nhưng hiện tại của cải của hắn rất mỏng, tiền thuê xe ngựa này, xin cha vợ trả trước, đợi sau này hắn có tiền trả sau!

Lời này khiến lão Hà nghẹn gần chết!

Mẹ nhà nó, hắn chưa bao giờ gặp thằng con rể không biết xấu hổ như vậy!

Có điều, đến cuối cùng, xe ngựa đã biến thành xe ngựa nhỏ, ba con ngựa đã biến thành một con ngựa, người đánh xe biến thành Hà Sơ.

Anh vợ trực tiếp hộ tống em gái về nhà chồng.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!