Đại hoàng tử nhìn Trịnh Phàm, hồi tưởng lại:
-Đối với Đại Yến ta mà nói, đối với phụ hoàng ta mà nói, kỳ thực giang sơn Càn Quốc, so với hoang mạc cằn cỗi, nhất thống cố thổ Đại Hạ, mới là tâm nguyện thật sự. Nếu những năm gần đây song phương không khai chiến, có thể không khai chiến, vậy thì tốt nhất không nên khai chiến.
Nói tới chỗ này, Đại hoàng tử dừng một chút, chỉ chỉ dưới chân, nói:
-Phần thu xếp đồ cưới kia, bản thân là một vấn đề rất lớn, có điều đối với Trịnh tướng quân ngươi mà nói, đây quả thật là ưu thế lớn nhất; Bắc Phong quận là cực tây Đại Yến, Tuyết Hải Quan chính là cực đông của Đại Yến ta hiện tay. Đem Man binh thu xếp ở đây, rời xa hoang mạc, có thể hạn chế lớn nhất khả năng nhánh binh mã Man tộc này hô ứng hoang mạc. Đồng thời Man tộc và dã nhân, trên căn bản khác nhau, bọn họ sẽ không có khả năng liên can lẫn nhau.
Đại hoàng tử bổ sung tiếp:
-Riêng điểm này, Vô Cương từng hỏi qua Kim Thuật Khả dưới trướng Trịnh tướng quân, bọn họ đối dã nhân, rất không lọt mắt.
Trịnh Phàm thở một hơi dài nhẹ nhõm, phun ra bốn chữ:
-Lấy di chế di.
Đại hoàng tử nghe vậy, lúc này con mắt sáng ngời, không kìm lòng được thở dài nói:
-Sâu sắc.
Tiếp theo, Đại hoàng tử lại nói:
-Bốn chữ này, có thể bù đắp được vạn nói ngàn nói, chỉ cần nói ra bốn chữ này trên triều đình, món đồ cưới này không nghi ngờ gì, thuộc về Trịnh tướng quân ngươi.
Lấy di chế di, bất luận từ góc độ “Thẩm mỹ”, hay từ góc độ quốc sách Đại Yến, hoặc từ góc độ bản thân Hoàng Đế và các triều thần, đều chạm đến chỗ ngứa của bọn họ.
Càn Quốc, không phải man di.
Sở Quốc, cũng không phải man di.
Trong bộ máy tuyên truyền của chính phủ Yến Quốc, bọn hắn đều là huynh đệ Chư Hạ, năm đó đều nhận lệnh của Thiên tử Đại Hạ đi mở rộng đất đai biên giới, cho nên trên bản chất là người một nhà.
Giọng điệu tuyên truyền này trong quá trình Đại Yến chiếm đoạt Tam Tấn chi địa, phát huy ra tác dụng cực lớn.
Ngươi xem, dã nhân chính là kẻ địch chung của chúng ta, dứt bỏ Yến Tấn ngăn cách, kỳ thực trên bản chất, trước đây chúng ta vốn là người một nhà.
Chiêu bài tuyên truyền này có thể nhanh chóng trung hòa cảm giác bài xích của bách tính quốc gia bị xâm chiếm.
Mà toàn bộ Đại Yến, nơi duy nhất có thể áp dụng phương châm "Lấy di chế di", thật sự chỉ có Tuyết Hải Quan của Trịnh tướng quân, không có nơi thứ hai!
Nhưng, Trịnh tướng quân vẫn rất trịnh trọng nói:
-Điện hạ, lần này…
-Chẳng lẽ, Trịnh tướng quân cho rằng ta muốn kéo ngài xuống, đứng về phía ta sao?
Trịnh Phàm ngượng ngùng nở nụ cười.
Nếu cuộc chiến Vọng Giang lần đầu tiên không bại, cho dù ngươi cưới công chúa Man tộc, bị tước đoạt binh quyền, nhưng chung quy còn có hi vọng ngày sau xuống núi, giống như Tĩnh Nam Hầu lúc trước.
Nhưng bởi ngươi thất bại, cho nên muốn lĩnh quân xuất chinh, đây gần như là chuyện không thể rồi.
-Trịnh tướng quân, ta chỉ muốn một cái hi vọng.
-Hi vọng?
-“Là người đều có tư tâm”, câu nói này, Trịnh tướng quân ngài cảm thấy thế nào?
-Người không phải thánh hiền, đây là lẽ tự nhiên.
-Ta mong muốn, chính là hi vọng này, bởi ta không muốn nửa cuộc đời còn lại êm đềm trong Vương phủ, dắt cẩu đùa chim. Vọng Giang phiêu bạt mấy vạn thi thể binh sĩ, ta không dám quên, ta, ta còn muốn chuộc tội!
Đại hoàng tử gằn giọng nói tiếp:
-Ta muốn sẽ có một ngày, có thể da ngựa bọc thây, như vậy mới có thể trả lại, trả lại hết.
Trịnh Phàm chần chờ một chút, cái này can hệ gì đến hắn?
-Nếu lão Nhị kế vị, lấy tính cách của lão Nhị, ta sẽ triệt để ngồi vững làm Vương gia an nhàn.
Mí mắt Trịnh Phàm run lên một cái.
Đại hoàng tử tầng tầng thở dài, sau đo theo bản năng đưa tay ra, muốn đập vài Trịnh Phàm.
Rốt cuộc, hắn vẫn bị bầu không khí trong Thịnh Lạc quân, đồng hóa rồi!
Bàn tay đánh trên vai Trịnh Phàm, Đại hoàng tử mở miệng nói:
-Nếu là Lục đệ kế vị, ta cảm thấy ta vẫn còn hi vọng, cho dù tiếp tục thả bên ngoài chỉ là giáo úy nho nhỏ. Đến thời điểm cần thiết, vẫn cần Trịnh tướng quân nể tình hôm nay ta đưa đồ cưới, hỗ trợ nói ngọt một chút!
Đệch!
Tại sao ngươi so với người thuộc “Lục gia đảng” như ta, càng có lòng tin Tiểu lục tử đoạt đích thành công hơn?
Trịnh Phàm cảm thấy hoang đường, tuy rằng lúc trước người cả ngày vô số lần khuyến khích Tiểu lục tử tạo phản chính là Trịnh Phàm hắn, nhưng hắn thật sự không có ý định quyết tâm vì giúp Tiểu lục tử tranh cướp ngôi vị Hoàng Đế mà máu chảy đầu rơi.
Đặc biệt, hiện tại hắn đang ôm chặt bắp đùi Tĩnh Nam Hầu, cũng phát triển ra vốn liếng, càng không cần thiết đi làm chuyện nguy hiểm như vậy.
Nếu thực sự không được, sau này Tiểu lục tử gặp nguy hiểm, hắn có thể đối xử với Tiểu lục tử như tiểu hầu gia, đem Tiểu lục tử nhận về thu xếp chỗ hắn.
Nhưng trước mắt vị Đại hoàng tử này, hiển nhiên đã đem nửa phần đời còn lại ký thác lên thân Lục đệ hắn rồi.
Tiện thể, cũng ký thác luôn trên hắn, người trung kiên nhất thuộc “Lục gia đảng”.
Nhưng nói lời từ đáy lòng, độ trung thành của Trịnh Phàm đối với Tiểu lục tử, kỳ thực không cao lắm, nhưng người khác lại không nghĩ vậy.
Trịnh Phàm đưa tay, cũng mắc lên vai của Đại hoàng tử.
Hiện tại hai người khoác vai lên nhau.
Lông mày Đại hoàng tử cau lại, hắn theo bản năng cảm giác, tư thế này có chút không tự nhiên.
-Điện hạ, ngài nói giỡn, loại người một lòng vì nước như Điện hạ, nếu thả không cần, đây chính là tổn thất cho triều đình, tổn thất cho Đại Yến.
-Trịnh tướng quân nói chuyện, quả nhiên nhất quán khôi hài, chờ sau khi ta về kinh, sẽ bắt tay sắp xếp việc này, không để trì hoãn.
-Vậy ta chờ ngày cưới của Điện hạ.
Hai người đồng loạt thả cánh tay xuống, đều theo bản năng lùi về sau nửa bước.
Đại hoàng tử xoay người, chuẩn bị rời đi, có điều, cũng chỉ rời khỏi biệt viện, còn muốn rời khỏi Tuyết Hải Quan về Yến Kinh, cần phải chờ Thánh chỉ tới đây.
Đến chỗ cửa viện, Đại hoàng tử lại dừng bước lại, nhìn Trịnh Phàm nói:
-Trịnh tướng quân, ngươi nói, nếu như lúc trước ngươi không gặp Lục đệ trước, mà gặp ta…
-Vậy tại sao lúc trước Điện hạ không hỏi một chút, đưa phần đồ cưới này cho ta, liệu ta sẽ thay đổi hay không?
-Ngươi sẽ sao?
Trịnh Phàm không do dự, trực tiếp lắc lắc đầu.
Đại hoàng tử cười cợt.
Đại hoàng tử cười cợt.
-Trừ phi đồ cưới tăng gấp đôi.
Nụ cười trên mặt Đại hoàng tử từ từ thu lại, cuối cùng trở nên nghiêm túc, dường như trải qua suy nghĩ ngắn ngủi, nói:
-Ta không làm được.
-Ta cũng vậy.
Đại hoàng tử gật gù, đưa tay chỉ bốn phía này, nói:
-Trịnh tướng quân, ngươi có tin hay không, tương lai trong vòng mấy năm, không biết bao nhiêu tướng lĩnh sẽ ước ao ngươi, bởi khả năng sau này mấy năm, chỉ có chỗ ngươi nơi này, mới còn trận để đánh.
-Có lẽ vậy, nhưng ai kêu ta trời sinh số may đây.
Đợi sau khi Đại hoàng tử rời đi, Tiết Tam dẫn Kim Thuật Khả đi vào trong biệt viện.
Kim Thuật Khả quỳ xuống trước mặt Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm một lần nữa ngồi trở lại ghế dựa, gật gù Kim Thuật Khả, nói:
-Cực khổ rồi!
Trong quãng thời gian này, biểu hiện của Kim Thuật Khả có thể nói chói mắt, cũng không trách hắn được Kiếm Thánh tiến cử.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long