Thân thể Trịnh Phàm nghiêng về phía trước, nhìn Kim Thuật Khả đang quỳ trước mặt hắn, nhỏ giọng nói:
-Ngươi cảm thấy, vị Đại hoàng tử này thế nào?
Kim Thuật Khả hơi suy tư, hắn tự nhiên rõ ràng Trịnh Phàm hỏi hắn có ý gì, hắn xác thực có thể giả bộ ngớ ngẩn.
Nhưng hắn vẫn trực tiếp hồi đáp:
-Bẩm tướng quân, vị Đại hoàng tử này, kỳ thực rất lợi hại.
-Vậy ngươi cảm thấy, hắn, có dã tâm không?
Kim Thuật Khả nghe vậy, hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn ngẩng đầu lên, đưa tay chỉ chỉ mặt hắn, nói:
-Tướng quân, vậy ngài cảm thấy, thuộc hạ có dã tâm không?
Trịnh Phàm trầm mặc, trên mặt Kim Thuật Khả cũng bắt đầu chảy ra mồ hôi lạnh.
Hắn đem cái trán nặng nề đập vào gạch đất, hô:
-Mạt tướng đáng chết!
Trịnh Phàm lại lắc đầu một cái, nói:
-Không, ngươi rất tốt.
Lập tức, Trịnh Phàm lại hỏi:
-Vị con rể Man Vương kia, hắn từng lôi kéo ngươi không?
-Bẩm tướng quân, có!
-Tại sao từ chối?
Kim Thuật Khả ngẩng đầu lên, trên mặt rõ ràng có mồ hôi lạnh, lại lộ ra nụ cười thật thà, nói:
-Ở trên hoang mạc, tiểu bộ tộc muốn sinh tồn, phải nhờ vả bộ tộc lớn, trở thành cánh chim của bộ tộc lớn, thay bọn hắn xung phong phía trước. Nói tiểu tộc được đại tộc che chở, nhưng thật sự đến thời khắc nguy hiểm, những tiểu bộ tộc này thường thường sẽ bị bộ tộc lớn đẩy ra ngoài, hi sinh.
-Sau đó thì sao?
-Tướng quân, thuộc hạ không muốn đi làm bộ tộc nhỏ dựa vào bộ tộc lớn, bởi ở đây, thuộc hạ đã tìm được bộ tộc mình!
Trên mặt Trịnh Phàm lộ ra ý cười, đưa tay ra.
Kim Thuật Khả quỳ trên mặt đất, lập tức di chuyển đầu gối về phía trước hai bước, để tay Trịnh Phàm vỗ lên vai hắn.
Trịnh Phàm nhẹ nhàng vỗ vỗ, nói:
-Đường đi của ngươi, mở rộng rồi!
…
Trên thao trường Thịnh Lạc thành, người người nhốn nháo.
Hơn mười cái bàn, mỗi cái bàn phân phối nhân viên, một người ngồi bên cạnh bàn, cầm bút và sách phụ trách đăng ký, một người đứng một bên, cầm cân nhỏ, ước lượng bạc.
Trên thao trường nơi này, đang phân phát ban thưởng quân công lần này.
Trảm thủ bao nhiêu, công huân tính bao nhiêu, định công tính bao nhiêu, đều phải nhận được tính toán tương ứng.
Phương pháp tính toán trong này rất phức tạp, tuy rằng đạo lý quân công tính theo thủ cấp địch, nhưng cũng không thiếu thời điểm, căn bản đánh trận không có thời gian thong dong cắt thủ cấp đối phương.
Đồng thời có một ít binh chủng, rất khó vọt tới đằng trước đi tranh cướp thủ cấp, cho nên để không đả kích tính tích của quân sĩ, mặt khác phải lập ra phương pháp tính khen thưởng khác để bù đáp phương diện kia không đủ.
Cách làm tương tự, kỳ thực bên trong các nhánh quân đội Yến Quốc đều có, nhưng có thể làm cẩn thận và tinh tế như vậy, đồng thời khiến phần lớn quân sĩ không lời oán hận, cũng không cảm thấy không công bằng, cũng chỉ có Thịnh Lạc quân nhà này.
Đương nhiên, trong này có công lao của Tứ Nương, lập ra một “Tiêu chuẩn mẫu” hoàn thiện đối với Tứ Nương mà nói, không tính là chuyện khó gì.
Lúc này, những bách tính trên thao trường Thịnh Lạc thành, trên cơ bản đều là quân hộ, tới đây lĩnh thưởng bạc.
Có ít người cần lĩnh bạc trợ cấp tàn tật, căn cứ vào mức độ thương tật, tiến hành trợ giúp.
Ngày sau còn có thể làm chút việc, trợ giúp sẽ ít đi một chút, sau này nếu cơ bản mất đi năng lực sinh hoạt hằng ngày, sẽ cho thêm một chút, mà mỗi tháng còn nhận được một khoản trợ cấp duy trì cuộc sống gia đình.
Mà phân phát tiền cho những người chết trận, không ở nơi này.
Để những người thân nghe tin dữ tới đây, nhìn thấy những người khác nở nụ cười ha ha, thực sự là một loại tổn thương, cho nên, việc đưa bạc đến nhà lính chết trận, đều do phủ tướng quân chuyên môn phái người tới.
Đồng thời, trong đó còn kèm theo trên một ít bánh màn thầu, thịt khô, rượu vàng, tiền giấy cùng với vải trắng.
Bởi sau khi nghe được tin dữ, người trong nhà phải lo chuyện ma chay.
Người đưa những thứ đồ này, cũng phải đến một lần nữa ghi chép tình huống thực tế của gia đình này, thuận tiện ngày sau đến giúp đỡ.
Lúc này người mù đang đứng trên tường thành, trước người hắn chính là thao trường.
Hắn nhắm hai mắt, nhưng đang lặng lẽo nghe tất cả mọi thứ xung quanh.
A Minh cầm túi rượu trong tay tới, nói:
-Đang nghe cái gì đây?
-Ào ào ào. . .
Hai tay người mù Bắc thả trước người, làm hình cuộn sóng.
-Cái gì?
-Xuỵt, ngươi nghe, đây là tiếng bạc chảy như thác.
-Há, hóa ra ở chỗ này đau lòng.
Danh sách quân công, kỳ thực do A Minh mang về, lúc thủ thành mỗi ngày hắn đều làm, lúc chiến sự kết thúc, thống kê khắp mọi mặt đều làm tốt rồi.
Mỗi buổi tối những ngày thủ thành, đều có người chuyên đi phụ trách thống kê, kỳ thực không cần thiết gấp gáp như vậy, nhưng đây quả thật là một loại thủ đoạn cực tốt duy trì quân tâm sĩ khí.
Cái này muốn cho bọn họ biết được, sau khi bọn họ chết trận, phủ tướng quân sẽ phụ trách cho già trẻ cô nhi bọn họ, ngay cả người tàn tập cũng có trợ cấp và thu xếp.
Người mù lắc đầu một cái, cảm khái nói:
-Không phải đau lòng sao, rốt cuộc tiêu hao nhiều tiền bạc như vậy, ai chẳng sót!
Nuôi quân, thật phí tiền.
-Ngược lại lần này đánh trận, thu hoạch được không ít tiền hàng.
Phụng Tân thành bị cướp sạch hết sạch, Tuyết Hải Quan chỗ ấy, còn cướp được tiền hàng và lương thực do dã nhân chưa kịp vận chuyển về.
Số lượng tiền hàng kỳ thực không ít, có điều lúc trước thủ thành chỉ quan tâm lương thảo, không lưu ý những món đồ kia thôi.
Theo A Minh, dùng số tiền kia bao trùm tiêu hao lần này xuất chinh và khắc phục hậu quả, vẫn thừa sức.
Đương nhiên, triều đình cũng có trợ cấp và ban thưởng, nhưng đồ của triều đình tự nhiên không thể sách được với tiêu chuẩn của Thịnh Lạc quân.
-Có điều, ta ngược lại rất tò mò, trong quân đội quả thật có không ít người lập gia đình, nhưng cũng không ít người sống độc thân đi, tại sao phải phát cho loại này?
Trong thời loạn lạc, bản thân ăn no toàn gia không đói bụng cũng là một loại suy nghĩ.
Theo A Minh, hẳn không cần trợ cấp bạc cho những binh lính độc thân này chứ!
-Trước khi xuất chinh, mỗi binh lính phải đăng ký tên trước, thuận tiện sau khi bản thân chết trận, phủ tướng quân sẽ trợ cấp thích đáng, không ít binh lính sống độc thân đăng ký cô nương trong màn đỏ.
-Ô, cái này thật cảm động.
-Không có người nhà, những nữ nhân kia sẽ thay những người lĩnh kia, nhận nuôi một đứa trẻ cô nhi trưởng thành, sau này đứa bé kia sẽ tiếp nhận bài vị của bọn hắn, đổi thành họ bọn hắn.
Tam Tấn chi địa sau vài lần đại chiến, thật không thiếu cô nhi, rất dễ tìm.
Nghe được cái này, A Minh không khỏi uống một hớp rượu, nói:
-Tứ Nương có tâm rồi!
Người mù chậm rãi xoay người, nói:
-Muốn nuôi tinh nhuệ, phải cam lòng đập tiền, mà đập tiền chỉ là bước thứ nhất, đồng thời cũng phải hình thành bầu không khí quân sự chính trị văn hóa thuộc về chúng ta, tăng cường lực liên kết. Mỗi một điều, mỗi một đạo, đều không dễ dàng!
Muốn nghĩ duy trì loại trung thành này, mọi phương diện đều phải cân nhắc chu đáo.
Tháng ngày lừa gạt, đơn thuần muốn lôi ra một nhánh Yến quân, nhưng vậy chẳng có ý nghĩa gì, quả thực không cảm giác có chút thành công nào.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long