Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 711: CHUẨN BỊ CHUYỂN NHÀ

- Đúng rồi, người mù, ta còn phải nghĩ làm sao dọn nhà.

-Trong lòng ta nắm chắc.

-Được, có câu nói này của ngươi, ta yên tâm rồi!

A Minh không thích những tục vụ này, mặc dù lúc trước bị phân phối phụ trách nhà xưởng, bởi hắn cần đi thí nghiệm và nghiệm chứng sản phẩm có gây nổ hay không, có hại hay không…

-Không quản thế nào, Tuyết Hải Quan xác thực tốt hơn Thịnh Lạc thành này nhiều, chỉ cần kinh doanh tốt, sau này chúng ta sẽ có một địa bàn an ổn rồi!

Không cần lại cõng lấy bọc hành lý, chạy khắp nơi dọn nhà rồi.

Từ lúc thức tỉnh trên thế giới này, đầu tiên bọn họ ở Bắc Phong quận, sau đó đến Thúy Liễu bảo Ngân Lãng quận, tiếp đó là Thịnh Lạc thành, bây giờ đến Tuyết Hải Quan, tương đương đi từ cực tây đến cực đông, dọn nhà chuyển một lần.

Sau khi cảm khái xong, người mù vung vung tay, nói:

-Sắp bắt đầu bận bịu dọn nhà đi.

Tiếp theo, người mù lại chậm rãi xoay người, tiếp tục nói:

-Có điều, trước khi dọn nhà, trước tiên phải quét nhà sạch sẽ đã.

Ngày hôm đó trong màn đỏ Thịnh Lạc thành, nhóm tỷ tỷ không làm việc.

Bên trong màn đỏ, có một vách tường, phía trên mang thẻ các cô nương, chỉ cần cô nương treo thể phía trên, vậy mang ý nghĩa hiện tại ngươi có thể “Vui vẻ” với nàng.

Đương nhiên, thẻ càng cao, giá cả cũng càng cao, thẻ càng thấp, giá tiền cũng càng tiện nghi, tầng phía dưới cùng, hầu hết là thẻ nữ tử dã nhân.

Tên nữ tử dã nhân còn rất êm ta, Xuân Hoa, Thu Nguyệt, Hải Đường, Mẫu Đơn cái gì cũng có.

Nhưng nói thế nào đây, xem tên nói chung vẫn không biết được, rốt cuộc vạn vật hầu hết vẫn tuân theo định lý “Tiền nào của nấy”.

Có điều, hôm nay thẻ trên vách thẻ, rõ ràng thiếu một nửa.

Có thời điểm, cô nương có chuyện, hoặc ngày “Đèn đỏ”, có thể tháo thẻ nghi ngơi một hai ngày, nhưng hiện tại xin nghỉ quy mô lớn như vậy, ngược lại chưa từng thấy qua.

Tuy nói quân sĩ lưu thủ không tới năm ngàn, nhưng đội buôn lui tới nơi này và phụ cận Thịnh Lạc thành vốn không ít người, bọn họ thường cố ý đi tới đây dạo, kỳ thực không thiếu chuyện làm ăn.

Vậy những cô nương không tiếp khách, không mở cửa đi chỗ nào rồi?

Kỳ thực, các nàng còn đang trong Thịnh Lạc thành, chỉ có điều hôm nay các nàng mặc quần áo diễm lệ, mà mặc đồ tang, đầu đội giấy hoa.

Búi tóc, cũng cuộn lên như người phụ nữ lập gia đình, trong tay mỗi một người đều ôm bài vị nét mực chưa khô, đi từ nam thành đến bắc thành.

Thường có người nói: Hát chồng vô tình, hát con vô nghĩa.

Các nàng so với người bình thường, từng trải qua càng nhiều chuyện bạc tình bạc nghĩa, lãnh hội quá nhiều chuyện cay đắng chua xót, một cách tự nhiên, không dễ bị xúc động như vậy.

Nhưng nếu người đàn ông kia, đồng ý đem tiền bạc trợ cấp viết tên các nàng, các nàng cũng không ngại lấy thân phận góa phụ vì bọn họ một lần.

Có lẽ bọn họ thô lỗ, có lẽ yêu thích miệng ba hoa, có lẽ lúc nào cũng yêu cầu nhiều thứ…

Có lẽ bọn họ chỉ khách qua đường dừng lại ngắn ngủi trong cuộc đời các nàng.

Nhưng xét đến cùng, đây là một người đàn ông, dùng mạng bản thân đổi lấy tiền bạc giao cho các nàng.

Sau này khi già rồi, càng có thêm một ký ức để nhớ nhung, chỉ cần một bình trà nóng, châm ngân giấm trắng, chậm rãi đi hồi ức.

Lão nương năm đó, cũng có một người đàn ông, hắn đồng ý dùng mạng của hắn, đối xử tốt với ta.

Trên đường, không ít người chú ý tới đội ngũ nữ nhân này, thậm chí có một ít người, cũng nhận ra thân phận của các nàng.

Đặt bình thường, bất luận trong hay ngoài màn đỏ, nếu thấy, tự nhiên đến trêu đùa một cái, thậm chí lòng bàn tay còn lóng ngóng vỗ bốp một cái, nói một tiếng tối mai hoặc đêm muộn đi tìm ngươi.

Nhưng hôm nay, vào lúc này không có người nào có can đảm giám mở miệng ba hoa.

Các nàng trong lồng ngực ôm, chính là từng khối từng khối bài vị, chủ nhân bài vị tự nhiên không còn, nhưng người từng sống trong quân doanh, làm sao không có khả năng thấy mấy đồng đội hi sinh?

Hôm nay ngươi miệng ba hoa đã nghiền, có tin buổi tối người ta tìm đến cửa nhà ngươi, cho ngươi một đao hay không?

Phải biết, trong Thịnh Lạc thành, không có tri phủ cũng không có huyện nha, có, chỉ có một phủ tướng quân!

Đám nữ nhân này một đường đi, không ngừng lại, cuối cùng đi đến lớp học.

Lớp học Thịnh Lạc thành có hình thức dạy học không giống bên ngoài.

Bọn trẻ tới trường học, buổi sáng nhận học chữ, buổi chiều học số, không còn cái gọi là "Thi thư văn chương", nhưng mỗi ngày trước khi tan học, đều tổ chức cùng nhau học tập và đọc thuộc lòng cương lĩnh, cái này do giáo viên tới hỏi, học sinh đến đáp:

Ai cho các ngươi cơm ăn?

Ai cho các ngươi sách học?

Sau này các ngươi lớn lên, cần đền đáp ai?

Còn loại thích đọc sách văn chương, dạy đạo đức của tú tài nghèo túng kia, Thịnh Lạc thành nơi này không có, sự thực cũng chứng minh, tiền lương cho đủ, những người đọc sách kia, kỳ thực cũng đồng ý trở nên càng trực tiếp và thực tế hơn.

Đám nữ nhân này đi đến cửa lớp học, đứng bên ngoài chưa tiến vào.

Bên ngoài động tĩnh lớn như vậy, phó sơn trưởng lớp học đi ra, hắn là một ông lão tầm năm mươi tuổi, giữ lại râu dài.

Trước đây hắn không phải dạy học, mà làm nhân viên phòng thu chi, có điều con người này nhạy bén, biết quản lý, cho nên được đề bạt lên, chuyên môn quản lý chuyện liên quan đến trường học.

Sơn trưởng lớp học cũng chính là hiệu trưởng, cái này không cần nói cũng biết!

Trước đây khi Trịnh tướng quân còn ở Thịnh Lạc thành, cũng thường thường đến học đường, mỗi lần tới đều khiến những hài tử kia cực kỳ kích động, vây quanh bên người Trịnh tướng quân, trên mặt lộ ra nụ cười xán lạn.

Có điều, Trịnh tướng quân không hài lòng với danh xưng “Sơn trưởng” này, vẫn cảm thấy "Hiệu trưởng", càng thích hợp hơn một chút.

Phó sơn trưởng đi tới, con ngươi xì xụp, sau khi một giáo viên còn trẻ tới đây thì thầm vài tiếng, mới biết được đám nữ nhân trước mắt này rốt cuộc là ai?

Lão bà phó sơn trưởng chính là Sư tử Hà Đông, cộng thêm tuổi tác hắn cũng lớn, cho nên đã lâu lắm rồi không đi ra ngoài ăn “Phở”.

Nhưng đối với giáo viên trẻ kia vừa vặn tới nhắc hắn, trong lòng phó sơn trưởng không bởi vậy có bao nhiêu hảo cảm.

Bởi lần trước lúc liên hoan, cái tên này còn hỏi đứa con gái nhỏ chưa chồng của hắn.

Phó sơn trưởng ngược lại không có loại “Hủ khí” trên người đọc sách, người từng kinh doanh, kỳ thực am hiểu nhất chính là khéo léo.

-Các cô nương cớ gì tới đây? Đi vào uống trà, có chuyện gì từ từ nói.

Hôm nay trong Thịnh Lạc thành đang làm gì, phó sơn trưởng tự nhiên rõ ràng, có nhà sung sướng cầm tiền quân công đi vào cửa hàng mua đồ ăn ngon trước đây không dám ăn.

Ngược lại, có nhà đã vang lên tiếng khóc, tro tiền giấy đã bắt đầu bay loạn trong thành rồi.

Cầm đầu những cô nương này là một nữ nhân tầm bốn mươi tuổi, gọi là Mai tỷ.

Theo lý thuyết, tuổi hơi lớn, nhưng bởi thân thể còn đẫy đà, biết chiều chuộng, thường được các tiểu ca trẻ tuổi để mắt tới.

Hôm nay trong lòng nàng ôm bài vị một người lính, người này mười chín tuổi, trong mắt các nàng chỉ là đại hài tử thôi, nhưng hắn đã chết trận trên sa trường.

Hắn không nhà không người thân, lúc đăng ký tên trợ cấp bạc, nhớ kỹ tên của nàng.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!