Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 712: TÊ LIỆT

Mai tỷ hơi cúi đối với phó sơn trưởng, nói:

-Lớp học là nơi trong sạch, chúng ta không thể đi vào, bởi trên người chúng ta dơ bẩn.

Phó sơn trưởng sửng sốt một chút.

Lập tức, thấy nữ nhân này đem một cái túi bạc đặt trước mặt hắn.

Sau khi đặt xuống, Mai tỷ lui lại hai bước, tiếp đó các nữ nhân phía sau cũng đem túi bạc thả nơi đó, trong chốc lát trên mặt đất xuất hiện một đống túi bạc nhỏ.

Mai tỷ mở miệng nói:

-Những binh lính chết trận này đều không nhà không người thân, trước khi ra trận đã viết tên trợ cấp nhận bạc là nhóm tỷ muội chúng ta.

Mai tỷ nhìn phó sơn trường nói tiếp:

-Những người này đều lấy mệnh đổi bạc, nhóm tỷ muội chúng ta trong màn đỏ, nhận Phong tiên sinh chăm sóc, ăn uống chi phí tất nhiên không lo, bản thân cũng tích góp được chút bạc sống cuối đời. Cho nên những tiền bạc trợ cấp này, nhóm tỷ muội chúng ta không dám cầm.

Mai tỷ dừng một chút, nói tiếp:

-Nhóm tỷ muội ta nghe nói, không ít binh lính không lập gia đình đem bạc trợ cấp chuyển cho học đường, có thể nhận cô nhi đổi họ truyền tông Đời này nhóm tỷ muội ta không thể vì những nam nhân vô sỉ trên bài vị này sinh con, nên nghĩ biện pháp này, giúp đám khốn nạn này truyền lại hương hỏa… Kính xin phó sơn trưởng tác thành.

Mai tỷ ôm bài vị quỳ xuống trước mặt phó sơn trưởng.

-Kính xin sơn trưởng tác thành.

Các nữ nhân phía sau đều đồng loạt quỳ xuống.

Mai tỷ lại nói:

-Sau khi hài tử đổi họ, mỗi tháng nhóm tỷ muội ta đều bỏ chút tiền giúp đỡ những đứa bé kia, tiền bạc không nhiều, nhưng có thể mua chút quà vặt, ngày lễ ngày tết có thể cho tụi nhóc thêm bộ quần áo mới. Nếu nhóm binh lĩnh không đầu óc này, đã cam lòng đem tên trợ cấp bạc viết thành chúng ta, vậy chúng ta thế nào cũng phải vì đám hài tử truyền tông của bọn họ, mua thêm chút đồ.

Mai tỷ dừng một chút, lại nói:

-Chúng tỷ muội ta biết bản thân “Bẩn”, không hy vọng xa vời đứa bé kia có thể gọi chúng ta là mẹ, chỉ cầu đứa bé kia có thể hiểu, theo họ người đàn ông kia.

Những câu nói này, khiến sắc mặt phó sơn trưởng thay đổi không gì sánh được.

Hắn không phải người đọc sách, cũng không mắc bệnh “Đa sầu đa cảm” gì.

Nhưng giờ khắc này hắn vẫn lùi về sau hai bước, đối với đám nữ nhân đang quỳ trước mặt hắn, vái chào thật sâu.

Lúc hắn đứng thẳng lên, trên mặt đã xuất hiện nước mắt, nói:

-Các cô nương cao thượng, cao thượng!!!

Hôm nay nhà xưởng chỉ làm nửa ngày, thứ nhất, bởi hôm nay trong thành phát bạc, rất nhiều người xin nghỉ đi lĩnh bạc, thứ hai, bởi phía trên cố ý dặn dò, sau ngày hôm nay sẽ có hai ngày nghỉ việc.

Cho nên sau khi nữ nhân hoàn thành hết việc trong tay, tiện thể thu thập xong đồ vật, sẽ trở lại nhà trong thành.

Mở cửa nhà, nữ nhân kia nhìn thấy vị bà bà kia mặt âm trầm, ngồi trên băng ghế trong sân.

Sau khi nhìn thấy tình cảnh này, lúc này chân nữ nhân kia mềm nhũn, kém chút ngã chổng vó trên đất, cũng may nàng dùng tay nắm lấy khung cửa, ổn định thân thể.

-Mẹ, mẹ?

Nữ nhân hô hai tiếng.

Lão bà tử ngẩng đầu, liếc mắt nhìn con dâu, lập tức Lão bà tử ngẩng đầu, liếc mắt nhìn bắp đùi, khóc lớn lên:

-Ông trời ơi, ông trời ơi!

Nữ nhân chỉ cảm thấy trước mắt trời đất quay cuồng, chung quy vẫn ngồi trên mặt đất, lúc này nước mắt đang không ngừng dâng lên trên viền mắt.

Hắn, hắn không còn?

Trong lúc nhất thời, thanh âm, dung mạo, tướng mạo của người đàn ông kia, bắt đầu hiện lên trong đầu nữ nhân.

Phảng phất, ngay ngày hôm qua:

Người đàn ông kia còn có thể nấu nước trong sân, làm đồ chơi cho con trai nàng, sau đó nhân thời điểm nàng tan tầm về, sau khi vội vã gặp nàng, lại vội vã rời đi.

Từ lần đầu tiên tới nơi này, mỗi ngày hắn đều đến.

Nàng vốn cho rằng phần đời còn lại của nàng cứ thế trôi đi, nuôi con ngoan, lại phụng dưỡng mẹ chồng, tháng ngày bất luận trải qua bao nhiêu gian nan, chỉ cần cắn răng chống đỡ, có thể trải qua.

Lại nói, từ sau khi nàng có thể vào nhà xưởng làm việc, cuộc sống gia đình dư dả không ít, chí ít không lo chuyện cơm áo, hài tử cũng có thể đến lớp học, học con chữ.

Nàng không muốn tái giá, nàng sợ người khác ghét bỏ con trai nàng, cũng sợ người khác ghét bỏ mẹ chồng nàng.

Trên đời có mấy nam nhân, đồng ý giúp nam nhân khác nuôi hài tử, thậm chí còn đồng ý nuôi mẹ người đàn ông kia?

Kỳ thực, ngược lại không phải không có, nhưng…

Cái này không bằng đem những tháng ngày còn lại sống đơn giản.

Nhưng người đàn ông kia một mực xuất hiện trong nhà nàng, bản thân nàng cũng cảm thấy có hắn, cuộc sống thoải mái hơn.

Trên đường tan tầm trở về, thường thường sẽ theo chờ mong, chỉ vì lúc có thể đẩy cửa ra, nhìn hắn thêm vài lần.

Chính mẹ chồng nàng cũng đau lòng cho nàng, cũng đồng ý để nàng đi tìm một người đàn ông khác, sau khi nhìn thấy hắn, nàng không còn rụt rè gì nữa.

Dù sao nàng chỉ là một quả phụ, một nữ nhân đã từng sinh con, không phải khuê nữ trong trắng gì, nơi nào đòi “Lên giá”?

Mỗi ngày hắn đều đến nhà nàng, bản thân nàng chưa từng đuổi hắn ra ngoài, ý tứ không phải rất rõ rồi sao?

Những nàng không biết hắn đang do dự cái cái gì.

Có lẽ… Có lẽ do dự, do dự nàng không xứng với hắn?

Nhưng cuối cùng hắn vẫn ngồi xuống, coi nàng như người một nhà, cùng ăn cơm, còn đem bổng lộc tích góp lại giao cho nàng.

Bản thân nàng cũng nhận lấy ngay trước mặt hắn.

Dưới cái nhìn của nàng, chuyện của nàng và hắn, coi như đã định ra rồi!

Vì chuyện này, mấy ngày nay, mỗi tối nàng nằm trên giường, đều đang nghĩ đang nghĩ…

Nói không xấu hổ một chút, lúc trước nàng gả cho người chồng đầu tiên, tâm của nàng, tuyệt đối không giống con hoẵng va loạn như lần này.

Trước đây nàng cũng nghe qua tiên sinh kể chuyện cố sự “Tài tử giai nhân”, nàng không cảm giác bản thân là giai nhân gì.

Nhưng nàng cảm thấy, bản thân nàng gặp chuyện, có lẽ giống tiên sinh kia nói tới… Nhất kiến chung tình?

Mẹ chồng giúp đỡ nàng, đồng thời làm sính lễ.

Nàng đang đợi hắn trở về,

Nhưng…

Lão bà kia khóc lóc chỗ này, nữ nhân kia lại không khóc nổi, nhưng trong lòng cũng cảm thấy vắng vẻ.

Nàng đứng lên, đi tới trước mặt mẹ chồng, ngồi xổm xuống.

Nàng muốn nói: Nàng không có cái phúc này.

Hoặc nói, nàng kỳ thực có tướng khắc chồng, hai người đàn ông kia đều vì nàng mà chết.

Chuyện này đã từng phát sinh, lúc chồng nàng vừa mới chết, có người trong thôn từng nói vậy với nàng, sau đó chính mẹ chồng nàng đánh nhau với những người ba hoa kia.

Nhưng lần này, bản thân nàng đã tin.

Nếu hắn không biết nàng, nếu không có bữa cơm cuối cùng kia, liệu hắn có thể không chết hay không?

Lão bà vừa lau nước mắt vừa nói:

-Lúc trước người phủ tướng quân đến, nói, nói Ngu nhi hắn, hắn bị trọng thương, tê liệt rồi!

Nữ nhân đột nhiên ngẩng đầu, nhìn mẹ chồng.

Hắn không chết!

Hắn không chết!

Hắn không chết!

-Ôi trời, sao số tôi lại khổ đến vậy, thật vất vả tìm được một người đàn ông, để ngươi có cái dựa vào, hiện tại làm sao tê liệt đây, làm sao tê liệt đây!

Trong lòng nữ nhân, vẫn vui sướng đầy rẫy, không làm ra phản ứng.

Lão bà nhìn dáng vẻ con dâu, nghĩ nhầm tâm tư của con dâu.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!