Say, thật sự hơi say rồi, nhưng vẫn không đến mức say đến mức độ kia, nhưng dưới loại trường hợp này, bản thân say rồi, mới có thể đem chuyện này che đậy quá khứ.
Trịnh Phàm lo lắng Đại hoàng tử đem chuyện Dã Nhân Vương trong tay hắn nói ra sao?
Nói thật, hắn không lo lắm!
Đại hoàng tử đem “Đồ cưới” kia cho hắn, nó chính là một khoản đầu tư, mà bản thân hắn, chính là người hắn đầu tư.
Có điều năm đó bản thân hắn chỉ có bảy tên Ma Vương liếm cẩu, không hề có tài lực, chỉ có thể cầu gia gia cáo bà nội, đi tìm quan hệ khắp nơi, cuối cùng kéo được quan hệ với Lục hoàng tử.
Mà bây giờ, bản thân hắn vẫn đang thiếu tiền, mà có thể dự đoán được thời gian sau đó mấy năm, vẫn còn tiếp tục thiếu tiền, không cách nào thực hiện lợi luận, thậm chí đối với người đầu tư mà nói, xác xuất lợi nhuận nhỏ đến mức có thể bỏ qua không tính, cho tới chia hoa hồng cái gì, thì càng khỏi nói rồi.
Nhưng làm sao hiện tại bản thân Trịnh Phàm hắn đã thành “Thế”, sở hữu Tuyết Hải Quan trọng địa này, thụ phong Bình Dã Bá, hiện tại nhân số Tuyết Hải quân vẫn còn thiếu, nhưng chậm rãi phát triển nữa, tương lai tất nhiên có hi vọng.
Cho nên, hiện tại Đại hoàng tử muốn lên xe, chỉ có thể đến sau, nghe lời.
Trịnh bá gia cũng không phải “Kẻ thấp cổ bé họng” như trước, hiện tại ngươi muốn đầu tư vào hắn, trừ bỏ "Tài nguyên" cùng "Đánh đổi" cần nhiều hơn nữa bên ngoài, ngươi không còn quyền lên tiếng, càng không thể thu được tư cách quyết sách gì, hơn nữa ngươi phải chủ động giữ gìn cách cục này.
Đây chính là hiện trạng của Đại hoàng tử, bởi hắn đã cơ bản mất đi "Sinh mệnh quân sự”, còn chút “Sinh mệnh chính trị” hiếm hoi sót lại, biến thành công cụ thông gia.
Hiện tại hắn muốn bỏ phiếu, muốn lên xe, tuy nói trước đây vẫn là đại ca, hiện tại chỉ có thể làm một tên "Tam đệ", hơn nữa vị trí Tam đệ này còn rất bất ổn.
Đầu tư Trịnh bá gia, đã xem như thuộc "Lục gia" đảng rồi.
Khả năng, Trịnh bá gia xác thực không cùng Tiểu lục tử đồng thời trải qua tuổi ấu thơ đã từng phong quang vô hạn của Tiểu lục tử, cho nên cũng không rõ ràng, khi còn bé Tiểu lục tử, rốt cuộc được sủng ái cỡ nào.
Nhưng Đại hoàng tử vẫn tình nguyện đứng về phía Tiểu lục tử, cũng không muốn đi bấu víu Nhị đệ hắn, cũng chính là Thái tử gia Đông Cung hiện nay.
Bất kỳ quan hệ gì, thuần túy chú ý lợi ích ban đầu mà nói, sẽ có vẻ hơi xa lạ, đơn giản là cứng quá dễ gãy, nhưng ân tình quá nhiều, lại biến thành loạn xạ, tốt nhất giữa hai bên có thể thử điều chỉnh đến trình độ thích hợp.
Dựa vào say rượu, hơi phóng đãng chút ngôn ngữ, Trịnh tướng quân đưa ra lời hứa hẹn của bản thân, tin tưởng Đại hoàng tử cũng nghe hiểu, khoản buôn bán này khả năng trong thời gian rất lâu sẽ không thấy chút tiền lời nào, nhưng ít ra Đại hoàng tử sẽ thu được một cái đường lui, một cái khẳng định!
Ngược lại đồ cưới kia, không cần thì phí!
Ngược lại đồ cưới kia, muốn cầm cũng không đến lượt hắn dùng, cũng là cho người khác, tự nhiên đưa với lý do thích hợp sẽ thu được lợi ích lớn hơn.
Phân đoạn Trịnh bá gia trên chiến trường chém giết, vận số vẫn rất thấp, đều dễ dàng xuất hiện ngoài ý muốn, thế nhưng muốn nói được nhìn "Hợp mắt", một đường đi tới, Trịnh bá gia vẫn đúng là không bại qua ai.
Sa Thác Khuyết Thạch tại nhà, hiện tại Kiếm Thánh, đều không phải giúp hắn sao?
Sau này, Kiếm Thánh khôi phục, huyết thống Sa Thác Khuyết Thạch tiến thêm một bước nữa, cho dù không trở lại đỉnh phong, chỉ cần trở lại Tam phẩm nguyên bản cũng được.
Bên trái Sa Thác Khuyết Thạch, bên phải Kiếm Thánh…
Có thế nói đây chính là đội hình bảo tiêu cấp Đế Vương!
Cho nên tại sao rất nhiều chuyện làm ăn cần đàm luận trên bàn rượu? Bởi trên bàn rượu, chỗ trống thăm dò có thể lớn hơn một chút, thật thật giả giả, giả giả thật thật, cũng có thể thong dong hơn một ít.
Lúc này Tiết Tam đi vào, bẩm báo:
-Chủ thượng, hiện tại đang tra hỏi luôn sao?
Trịnh Phàm vung vung tay, nói:
-Phơi hắn một ngày, ta trước tiên ngủ một giấc.
Dã Nhân Vương là loại đối thủ cấp bậc nào, trong lòng Trịnh bá gia rất rõ ràng, cho dù hiện tại đối phương đã biến thành tù nhân, cho dù hắn hiện tại chỉ có thể quỳ sát trước mặt Trịnh Phàm, nhưng nếu xác định so chiêu với hắn, Trịnh Phàm cần đảm bảo bản thân cần duy trì trạng thái tốt nhất, không cho phép sơ suất nhỏ nhoi nào.
Cho nên, Tiết Tam đem Dã Nhân Vương áp xuống, đêm nay có Tiết Tam và Phiền Lực nhìn, Dã Nhân Vương cũng không lật ra sóng gì.
Trịnh Phàm vị chủ thượng này tiếp tục ngồi đây, Khách Thị lại mang trà nóng tới.
Trịnh Phàm tiếp nhận chén trà, uống một hớp, phát hiện mùi vị trà này, thật ngon hơn bình thường.
Trịnh Phàm chưa hết thòm thèm nhìn lướt qua Khách Thị, Khách Thị mặt đỏ chót.
-Không sao rồi, ngươi cũng xuống nghỉ ngơi đi.
-Vâng, Bá gia.
Khách Thị xuống, sau khi rời khỏi phòng ngủ trở lại gian phòng của nàng, nàng dùng sức phẩy phẩy gương mặt tỏa nhiệt ửng hồng.
Trời biết đầu bản thân hôm nay tại sao điên cuồng đến vậy!
Có điều, nam nhân chưa từng làm cha, nữ nhân chưa từng làm mẹ, không hiểu được nỗi khổ trướng sữa.
Hài tử lại ăn không được nhiều như vậy, nàng một mực lại “Nhiều” đến vậy, cho nên hôm nay đầu lại quỷ thần xui khiến. . .
Hiện tại hồi tưởng ánh mắt Bá gia lúc trước, Khách Thị bỗng nhiên ý thức được, hôm nay Bá gia đúng là say đến bất tỉnh nhân sự rồi?
…
Sau nửa đêm, gió êm sóng lặng.
Trịnh Phàm vẫn ngủ thẳng đến sáng, chưa kịp dùng bữa sáng, trực tiếp mặc quần áo chỉnh tề, cưỡi ngựa đi ngoài thành tống biệt Đại hoàng tử và thái giám tuyên chỉ kia.
Thái giám tuyên chỉ đã ở nơi đó chờ đợi, Đại hoàng tử bởi có quá nhiều “Bà nương”, trong đó có hai người đã mang dấu hiệu mang thai, cho nên xe ngựa và đồ vật tương đối nhiều, cần trì hoãn một chút thời gian.
Trịnh tướng quân vẫn cho rằng Đại hoàng tử vì sự nghiệp chống lại và suy yếu dã nhân, đã làm ra cống hiến rất lớn.
Bảy nữ nhân dã nhân, nếu để các nàng lưu tại cánh đồng tuyết, giả thiết các nàng một đời sinh sáu đứa bé, chết trẻ tầm một nửa đi.
Vậy cũng có thể giúp dã nhân tăng thêm hai mươi mốt nhân khẩu thành niên, sau đó chính là kịch bản “Gà sinh trứng, trứng sinh gà”.
Nói chung, tính đi tính lại, Đại hoàng tử có thể nói đã hủy diệt một bộ tộc dã nhân rồi!
Đương nhiên, loại trêu chọc này cũng chỉ thích hợp để trong lòng, không thích hợp nói ngoài mặt đối với Đại hoàng tử.
-Bá gia, lễ này, thực sự quá dầy.
Thái giám tuyên chỉ họ Lưu, ở trong cung, cũng coi như một trong những hoạn quan có máu mặt.
-Công công đường xa mà đến, thực sự khổ cực, đây chỉ là một chút lòng thành…
-Ha ha ha.
Lưu công công che miệng cười cợt, nói:
-Vậy ta thay Lục Điện hạ nhận rồi!
Trịnh Phàm nghe đến đó, ánh mắt hơi híp lại, nhưng cũng chỉ không chút biến sắc gật gù.
Hắn không thể xác định vị Lưu công công này nói rốt cuộc là thật hay giả, nhưng hắn kỳ thực cũng không cần đi xác nhận.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...