Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 721: NÓI CHUYỆN

Nhưng sau khi trải qua mấy chuyện này, Trịnh Phàm cảm thấy bản thân hẳn nên đi lấy ánh mắt mới, một lần nữa xem kỹ vị “Em trai tốt” của hắn!

Trước đây còn cảm giác bản thân vẫn đem hắn ép khô ép khô lại ép khô, còn có chút hổ thẹn cùng xấu hổ!

Bây giờ nhìn lại, vị kia nói không chừng đang cố ý buông tay, buông tay, lại buông tay!

Người ta vốn không muốn ném đồ vật trong tay vào thùng rác, bởi ném thùng rác không bằng ném chỗ Trịnh Phàm nơi này, ít nhất còn có thể nghe được tiếng vang.

Người mù từng đã điều tra, nói mẫu tộc Lục hoàng tử, cũng chính là Mẫn gia, trước kia là một gia tộc “Phú khả địch quốc”, siêu giàu, nhưng kết cục không được tốt đẹp cho lắm.

Một thương nhân, cho dù ngươi làm to đến đâu, nếu cũng chính là Mẫn gia, trước kia

Tiểu lục tử khả năng kế thừa một ít di sản của Mẫn gia, đồng thời ngươi có thể nói hắn không hiểu chính trị?

Suy nghĩ lại một chút… Cũng thú vị!

Lúc trước Trịnh Phàm nghèo tớt mồng tơi, muốn chạm một vị Vương gia an nhàn, kiếm thùng tiền đầu tiên, lại chạm đúng vào đại vận, khả năng đụng phải một Tiềm Long tại uyên chân chính!

Có điều, bản thân hắn không tuyệt đối cảnh giác, nhưng Tứ Nương kỳ thực đã sớm làm sắp xếp, đó chính là nguyên bản những vị trí hạt nhân của Thịnh Lạc thành, tình nguyện dùng người Ôn gia, cũng không dám đặt những trưởng quỹ kia của Tiểu lục tử vào vị trí then chốt.

Đại hoàng tử rốt cuộc đi rồi, phía sau là một chuỗi xe ngựa dài.

Trịnh Phàm trịnh trọng cáo biệt bọn họ, sau khi nói vài câu khách sáo, lại đưa đi mười dặm, lúc này mới đánh ngựa trở về.

Trở lại biệt viện, cơm trưa đã dọn ra, Trịnh Phàm hạ lệnh, xách Dã Nhân Vương tới.

Rất nhanh, Dã Nhân Vương đến, Tiết Tam nói cho hắn, chủ thượng muốn mời hắn ăn cơm.

Sau đó, Dã Nhân Vương nhìn thấy một cái bàn dài được ghép từ rất nhiều cái bàn khác.

Kiểu dáng loại bàn này giống loại bàn dài giống trong phim ảnh quý tộc phương Tây.

Trịnh bá gia tọa bắc triêu nam (Chú thích: quay lưng về phía bắc, nhìn về phương nam), Dã Nhân Vương ngồi đối diện.

Tiết Tam Phiền Lực phân chia ngồi trái và phải Trịnh bá gia.

An toàn, an toàn, cần duy trì khoảng cách an toàn.

Đối với Dã Nhân Vương, bất luận ngươi cẩn trọng cỡ nào cũng không quá đáng.

Tư Đồ Lôi một đời anh danh, không phải bị chôn vùi trong tay Dã Nhân Vương này sao?

-Bá gia, chó con kính ngài một chén.

Sau khi mở ra xiềng xích, Dã Nhân Vương bưng chén rượu lên, hư kính.

Cái bàn này, thật xa xôi.

Trịnh Phàm bưng lên chén rượu trước mặt, quơ quơ, sau đó nhấp một miếng.

Dã Nhân Vương cầm lấy chiếc đũa, gắp một miếng thịt, đưa vào trong miệng, rất nghiền ngẫm hưởng thụ, có thể suy ra khoảng thời gian này, hắn rất gian khổ.

Bởi nguyên nhân say rượu, hiện tại Trịnh Phàm không phải đói, chỉ yên lặng dùng muôi múc, uống canh gà trong bát.

Dã Nhân Vương thấy thế, cười cợt, cũng không khách khí nữa, bắt đầu ăn ngốn.

Đàm luận không thể kém công phu ăn cơm, Trịnh tướng quân keo kiệt bủn xỉn đến đâu, vẫn không đến mức keo kiệt một bữa cơm no.

Đại khái sau hai mươi phút, thấy Dã Nhân Vương rốt cuộc ăn no, để đũa xuống, bắt đầu đập cái bụng.

Trịnh Phàm cũng cẩm vải trắng trên bàn, áp áp khóe miệng.

Tư thế này, để Dã Nhân Vương cũng hơi hơi kinh ngạc.

Lúc này, Khách Thị đưa ra hai chén trà, một chén cho Dã Nhân Vương, một chén cho Trịnh Phàm.

Dã Nhân Vương nâng chung trà lên, uống một hớp, thở dài nói:

-Trà ngon.

Trịnh Phàm nâng chung trà lên, uống một hớp, sau đó…

-Hoắc hoắc hoắc hoắc. . . Hà. . . Lùi!

Đem nước trà súc miệng nhổ vào bên trong một cái chậu đồng nhỏ trong tay Khách Thị.

". . ." Dã Nhân Vương.

Dùng cơm xong xuôi, thân thể Trịnh Phàm hơi dựa vào sau ghế, ánh mắt nhìn thẳng Dã Nhân Vương.

Người mù không ở nơi này, cho nên vòng giao chiến thứ nhất này, cần bản thân Trịnh Phàm chủ trì.

Lương Trình không thích hợp làm công việc này, hắn biết đánh nhau, nhưng không phải chuyên gia trên phương diện này, nhớ lúc đầu bên trong tiền truyện tranh châm biếm, từng giới thiệu Lương Trình từng bởi tính cách quá mức kiên cường không chịu cúi đầu này, cho nên từng chịu đựng kết cục "Thỏ khôn chết chó săn nấu".

Tên cộc lốc Phiền Lực này, càng không thích hợp, Trịnh Phàm sợ sệt Phiền Lực sẽ làm Dã Nhân Vương nghẹn chết!

Còn Tiết Tam…

Ừm!

Ngồi ở chỗ này, thật nhục quốc thể.

Dã Nhân Vương ăn uống no đủ, bắt đầu rơi vào trạng thái.

Lúc này nước mắt… Giỏ từng giọt rơi xuống!

Không hề ấp ủ tâm tình, cũng không hề dùng cái gì củ tỏi cọ mắt, nói vô cùng nhập kịch:

-Bá gia, ta. . . Ta. . . Ta thật là khó!

Thấy cảnh này, Trịnh Phàm bỗng nhiên có một loại cảm giác đụng phải đối thủ.

Trịnh Phàm không vội vã nói chuyện, mà để Dã Nhân Vương tiếp tục biểu diễn.

Dã Nhân Vương khóc sướt mướt một trận.

Cuối cùng thấy Trịnh Phàm không phản ứng, hắn bắt đầu thu liễm lại.

Bởi hắn rõ ràng một chuyện, đó chính là Trịnh Phàm không có hứng thú chơi đùa với hắn.

Bởi vị Bá gia người Yến trước mắt này, hắn càng yêu thích phương thức trực tiếp một chút.

Hiểu rõ phong cách đối phương yêu thích, mới có thể đúng bệnh bốc thuốc.

Lúc này Dã Nhân Vương mở miệng nói:

-Bá gia, ngài muốn cánh đồng tuyết để cho ngài sử dụng không?

Trịnh Phàm gật gù nói:

-Muốn.

Không có cái gì không thừa nhận, cũng không có cái gì không dám thừa nhận.

Nơi này đều là người của Trịnh Phàm hắn, coi như hắn nói với Dã Nhân Vương, ta muốn làm Hoàng Đế, cũng không sao.

Dã Nhân Vương nghe vậy, lập tức nói:

-Vậy Bá gia hãy dụng chó con, hiện tại chó con không còn gì cả, không cần về cánh đồng tuyết, chó con biết, nguyên bản những bộ tộc ủng hộ ta, vào lúc này đều bị những bộ tộc khác tập kích và chiếm đoạt.

Dã Nhân Vương dừng một chút, nói tiếp:

-Nhưng cánh đồng tuyết, chó con ta vô cùng quen thuộc, hà ai cùng nhà ai có ân oán, nhà ai cùng nhà ai là thế cừu, nhà ai có thể lợi dụng, nhà ai có thể chèn ép, nhà ai có thể nâng đỡ, tất cả các loại, chó con ta đều hiểu… Nếu Bá gia muốn đem cánh đồng tuyết chỉnh hợp thành “Hậu hoa viên”, chó con nhất định sẽ giúp ngài. Chó con sẽ làm chó săn trung thành nhất của ngài, giúp ngài giữ nhà hộ vệ!

Trịnh Phàm lấy ra một cái giũa mượn từ chỗ A Minh, bắt đầu giũa móng tay, thường thường còn thổi thổi một hơi.

Đợi Dã Nhân Vương nói hết lời hồi lâu, Trịnh Phàm vừa thưởng thức móng tay vừa lên tiếng nói:

-Huynh đệ Tư Đồ Nghị và Tư Đồ Quýnh bị ta hạ lệnh dìm chết trong phân.

Lúc trước, hai thằng hề này nghe chính ngươi đầu độc, nhận ngươi làm cháu nuôi, giúp ngươi làm nội ứng.

Nhưng chờ sau khi ngươi nhập quan, ngươi đối xử thế nào với bọn họ?

Giống dùng ống nhổ, dùng hết thì vứt qua một bên, để nó tự sinh tự diệt.

-Bọn họ chỉ là hai kẻ ngu xuẩn, Bá gia làm sao có khả năng là bọn họ.

-Nói không chắc qua mấy năm nữa, lúc ngươi ngồi trên bàn ăn cơm với người khác, cũng nói ta là thằng ngu!

Trịnh bá gia có một ưu điểm lớn nhất.

Đó chính là hắn rất tự mình biết mình, cũng gọi là. . . Rất có nắm chắc.

Ngươi cho rằng mỗi ngày hắn đều rất nhàn, nhàn đến không chuyện làm, đây thật sự là một niềm hạnh phúc?

Dưới trình độ nhất định mà nói, đúng là vậy.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!